Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 17: Mở tửu lâu

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:11
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Quân Tiện lẩm bẩm: “Món ở Tùng Hạc Lâu , thật sự ngon đến thế ? Người ăn ngon lành như , chẳng thấy ngấy chút nào ư?”

“Kẻ tầm thường, đáng bận tâm.”

Cố Trường Bình im lặng một lúc, giọng còn trầm hơn cả sắc đêm bên ngoài: “Tề Lâm, đóng cửa sổ .”

“Khoan !”

Lý Quân Tiện thò nửa ngoài, nheo mắt . Thiếu niên mặc áo trắng, búi tóc bằng khăn xanh dương, thế nào cũng thấy thanh nhã.

Tĩnh Bảo đang ăn ngon lành, chợt cảm giác ánh mắt rơi lên . Nàng ngẩng đầu , thì là khách trong một gian nhã phòng ở tầng ba.

Nhìn gì mà ?

Tĩnh Bảo liếc mắt hiệu cho A Nghiễn phía , A Nghiễn lập tức bước lên, “rầm” một tiếng đóng sập cửa sổ .

Tĩnh Bảo đặt đũa xuống, cầm tách Lục An Mao Tiêm bên cạnh súc miệng, : “Ta ăn no , về thôi!”

Ngô Thành Cương và Lục Hoài Kỳ đều ngớ .

Đàn ông ngoài ăn tiệc, rượu mới là chính, thế mà tên nhóc uống giọt nào, chỉ vùi đầu ăn, ăn xong vỗ m.ô.n.g đòi về?

Bệnh gì thế?

Ngô Thành Cương tức đến bật : “Gấp cái gì? Mấy cô nương hát khúc còn kìa!”

Lục Hoài Kỳ: “ , xong khúc hát hẵng về!”

Tĩnh Bảo chút ưu tư: “Ta còn về ôn bài. Ta từng hứa với ngoại tổ mẫu, sẽ thi đỗ Thám hoa về cho . Quân tử nhất ngôn, nặng như ngàn vàng.”

Ngô Thành Cương nghẹn lời: mà xem, chí hướng thế đấy!

Lục Hoài Kỳ hổ mặt: chậc chậc, tiểu Thất nhà đúng là… chí tiến thủ!

Về đến Tĩnh phủ.

Tĩnh Bảo chẳng hề ôn bài, mà thẳng đến viện của nàng, Lục thị.

Vừa phòng, Lục thị đang một bàn dùng bữa tối. Một đĩa thập cẩm chay, một đĩa cá phi lê xào tinh tế, một bát thịt kho nước tương đậm đà, nửa bát cháo gạo tẻ, món nào cũng đụng đũa.

Thấy Tĩnh Bảo đến, bà bèn sai nha dọn đồ ăn xuống.

Tĩnh Bảo xuống bên cạnh: “Mẹ, chẳng lẽ đồ ăn hợp khẩu vị?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-17-mo-tuu-lau.html.]

“Ngấy quá!” Lục thị lấy khăn lau khóe miệng: "Chẳng bằng mấy món thanh đạm ở phương Nam .”

“Con cũng định chuyện với . Hôm nay ăn tiệc với tỷ phu và biểu ca, cũng cảm thấy món ăn quá béo ngậy. Ở kinh thành, ăn tiệc đều là nhà phú quý, món ăn mà ngấy thì còn gì là ngon? Chi bằng thuê lấy một cửa tiệm, mở tửu lâu, chuyên món phương Nam .”

Lục thị thoáng chau mày: “Nếu Hầu phủ còn như xưa, chuyện cũng chẳng gì to tát, chỉ là bỏ ít bạc mời đầu bếp từ Lâm An lên. nay…”

“Nay vẫn như xưa!”

Tĩnh Bảo : “Nhà họ Tĩnh cũng là vọng tộc phương Nam, nhị thúc vẫn còn quan trong triều đấy thôi, sợ gì chứ? Hơn nữa, rời khỏi Hầu phủ , chẳng lẽ gì cả ? Tửu lâu cần bỏ bạc, con để ba vị tỷ tỷ bỏ vốn, kiếm cũng là tiền riêng của các tỷ .”

Lục thị thoáng sững : “Con là giúp các tỷ …”

Tĩnh Bảo đưa ly nóng qua: “Mẹ, dựa núi thì núi đổ, dựa thì chạy, tay phụ nữ thể lúc nào cũng ngửa xin tiền đàn ông!”

Lục thị đón lấy chén , nhớ đến mấy sản nghiệp của đại phòng, ngoài mặt tuy là do trượng phu quản lý, thực đều là do A Bảo bày mưu tính kế, từng lỗ vốn, bèn bật : “ lơ là việc học.”

Xem như đồng ý .

Tĩnh Bảo đến nheo cả mắt: “Trước giờ từng lơ là, cũng sẽ .”

Về thư phòng, Tĩnh Bảo bảo A Man mài mực, một bốn bức thư: một gửi cho phụ ở phủ Lâm An, ba bức còn gửi cho ba vị tỷ tỷ.

A Nghiễn lập tức đưa thư trong đêm.

Sau khi nhận thư, Tĩnh Nhược Tố kỹ một lượt một lượt. Đang chăm chú thì ngoài cửa báo “đại gia viện ”, nàng vội nhét thư xuống gối, ngoài nghênh đón.

Nào ngờ nhét gấp quá, để lộ một góc. Đến khi nàng cùng nha chuẩn nước nóng xong , thì đàn ông ườn giường say sưa .

Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố tối sầm, bộ tiến lên giật lấy.

Ngô Thành Cương vội đưa , : “Ta một chỗ mặt tiền mở tửu lâu , để hỏi giúp.”

Tĩnh Nhược Tố mừng thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc: “Đại gia, xem trộm thư khác hành vi của quân tử.”

Rõ là giận !

Ngô Thành Cương cuống quýt : “Ta nhân tiện giúp nàng ép giá luôn, thê tử thấy ?”

Tĩnh Nhược Tố lúc mới nở nụ : “Vậy thì lão Thất nhà cảm tạ đại gia.”

Ngô Thành Cương xua tay: “Hôm nay ăn tiệc, quá nửa món đều bụng nó, còn tưởng nó thích lắm, ai dè lưng chê ngấy, còn tự mở tửu lâu nữa. Lại còn bắt ba vị tỷ tỷ bỏ vốn, lão Thất nhà nàng đúng là tinh ranh thật!”

Tĩnh Nhược Tố thầm nghĩ: Đồ tục nhân ngươi hiểu gì? Đệ là đang giúp ba chị em chúng kiếm bạc, kiếm chỗ dựa đó!

 

Loading...