Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 174: Chọn Uyên Ương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:19
Lượt xem: 235
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo năng khiếu bà mối dắt Uông Tần Sinh vườn .
Mùa thu chớm, cảnh sắc trong vườn .
Uông Tần Sinh chỉ nghĩ về việc sẽ gặp tiểu thư nào đó, tâm trí nào mà thưởng cảnh, khi nhận thì đến đình.
Bỗng nhiên một cơn gió lớn thổi qua, trời tối sầm , những hạt mưa to như hạt đậu rơi lộp độp.
Tĩnh Bảo thầm vui mừng.
Thấy , ông trời cũng giúp nàng.
Trong làn mưa mờ, một bóng dáng thanh tú chạy tới, tiến đình, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm ngay mắt Uông Tần Sinh.
Người đến đầu tiên là sững sờ, đó là kinh ngạc, cuối cùng môi chu lên, thẹn thùng trách nhẹ: "A, nam nhân ở đây?"
Uông Tần Sinh vô tình chạm đôi mắt đen láy, trong mắt cả ngượng ngùng và e lệ, long lanh như nước.
Hắn thấy tim bùng lên một tiếng.
Mặt Tĩnh Bảo tối sầm , nghĩ bụng: Sao nàng tới đây?
Người đến là Tĩnh Nhược Mi, trong bộ quần áo ướt sũng ôm sát cơ thể, lộ những đường cong gợi cảm, vòng n.g.ự.c căng chặt, đầy quyến rũ.
Uông Tần Sinh chỉ nghĩ đây là cô nương mà Văn Nhược giới thiệu, lắp bắp : "Ta... là bạn của Văn Nhược..."
"Tần Sinh, đây là Ngũ tỷ của , đính ước với khác ."
Tĩnh Bảo bước lên chắn giữa hai : “Ngũ tỷ chờ mưa tạnh hãy , chúng sẽ quấy rầy nữa!"
Nói xong, nàng kéo Uông Tần Sinh chạy trong mưa.
Trong đình yên ắng, khóe môi Tĩnh Nhược Mi nở một nụ độc ác.
Ngoài việc là con của một , nàng thua kém gì ai. Vì ép nàng gả cho con thứ của nhà họ Mã?
Tên Mã Thừa Dược trông thật ngốc nghếch, cũng lom khom lưng kế, chẳng chút phong thái công tử, xứng với nàng.
Ban đầu nàng chỉ trách phận bạc bẽo, nhưng đường từ Hầu phủ về, nha của nàng lén những lời trong xe ngựa phía , một nỗi oán hận và đố kỵ từng bắt đầu dâng lên trong lòng.
Dù gì nàng và Tĩnh Bảo cũng cùng cha sinh , thiên vị, giới thiệu bạn học của cho Ngũ cô nương Lục gia.
Cũng là thứ xuất, tại nàng thể? nàng kém chỗ nào?
Nàng cam lòng!
Nàng cố tình trang điểm một chút đến vườn, giả vờ như tình cờ gặp mặt, tự mở cho một lối thoát.
Xấu hổ ?
Khi con dồn đường cùng, hổ chẳng còn là vấn đề đáng bận tâm nữa.
Nỗi oán hận và phẫn uất chôn sâu suốt hơn mười năm nay, chỉ vì một câu " đính ước " của Tĩnh Bảo mà bùng lên.
Tĩnh Nhược Mi c.ắ.n chặt môi: "Cứ chờ đó mà xem, một ngày nào đó, sẽ sống hơn các ngươi!"
Lục Cẩm Vân lúc đang cùng với Lục Hoài Kỳ trú mưa trong một cái đình khác. Từ xa thấy Tĩnh Bảo và một công tử mặc gấm vải lao tới từ trong mưa, nàng vội lấy chiếc khăn tay từ trong áo , dịu dàng : "Biểu ca, mưa lớn quá, mau lau !"
Tĩnh Bảo vững, vội : "Không cần, cần!"
"Lau , kẻo cảm lạnh đấy!"
Tĩnh Bảo chiếc khăn mặt, nhận cũng , chỉ gượng gạo đáp : "Đây là bạn đồng học của , Uông Tần Sinh. Tần Sinh, đây là Ngũ tiểu thư của Lục phủ."
Chữ "là" nhấn mạnh, Uông Tần Sinh thể ý tứ trong đó, vội vã chắp tay : "Ngũ tiểu thư an khang!"
Lục Cẩm Vân như thấy, đẩy chiếc khăn tay Tĩnh Bảo và tiếp tục giúp lau những giọt mưa áo của . Tĩnh Bảo kinh ngạc đến mức đôi mắt suýt lật ngược lên.
Ngũ tiểu thư, ngươi thật sự quá chủ động !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-174-chon-uyen-uong.html.]
Uông Tần Sinh hai , đột nhiên, tên ngốc bỗng nhiên hiểu : Người mà Ngũ tiểu thư thực sự thích, lẽ là Văn Nhược!
Hăn lùi vài bước, với Lục Hoài Kỳ: "Lục công tử, chúng chỗ khác trú mưa !"
Lục Hoài Kỳ: "..."
Được , trời mắt, tất cả tâm tư của Tiểu Thất, coi như là vô ích !
...
Vì chuyện , Tĩnh Bảo tự nhốt trong phòng suốt hai ngày. Cuối cùng, ngay cả Tĩnh Nhược Khê cũng chịu nổi nữa, khuyên nhủ: “Mỗi đều sợi tơ hồng của , sợi nào sẽ buộc ai, buộc ai thì đều do Nguyệt Lão định , trần chúng thể cưỡng cầu ."
"Nhị tỷ, chẳng lẽ cứ để mặc nàng lãng phí tuổi xuân vì ? Ta thể hại nàng ."
Tĩnh Nhược Khê cuối cùng cũng hiểu tại bày một cuộc gặp gỡ như , im lặng một lúc, : "Thế nào mới gọi là hại?"
Ánh mắt Tĩnh Bảo hiện lên sự mơ hồ.
"Muội cưới nàng , phụ nàng , như cha đối với , đó là hại; yêu chiều thất và coi rẻ vợ chính, như tam phu đối với tam , đó là hại; tính toán nàng , ép buộc nàng đến mức thể sống tiếp, như nhị thúc đối với Đỗ thị, đó cũng là hại."
Tĩnh Nhược Khê Tĩnh Bảo: "A Bảo , thể như dòng suối ánh trăng, sạch sẽ, nhiễm bụi trần. Thay vì lo lắng cho nàng , lo lắng cho chính ? Thuận theo tự nhiên hơn ?"
Không hơn ?
Có lẽ là hơn!
Ánh mắt Tĩnh Bảo dần dần trở nên sáng rõ, thôi , mỗi duyên phận của , nàng thể cưỡng cầu, cứ để tùy duyên thôi!
"Còn một chuyện nữa, bàn với ."
"Chuyện gì?"
"Nhà họ Mã hài lòng với Ngũ tỷ của , họ tiến hành tam môi lục lễ. Ta thư cho , bảo chuẩn hồi môn, nhưng bây giờ là nên đưa về phủ Lâm An, tiếp tục để ở kinh thành, vẫn quyết định ."
"Đưa về thôi!"
"Ta cũng nghĩ . Ta để ý thấy cô nương tâm tư linh hoạt, gò bó một chút cũng là điều ."
Tĩnh Bảo gật đầu đồng ý, ngoài vườn mà mang theo một a bên , đó chỉ đơn giản là tâm tư linh hoạt.
"Hai ngũ tiểu thư đều thua kém chút nào!"
Tĩnh Nhược Khê mỉm đầy ẩn ý. Tĩnh Bảo ngẫm nghĩ một lát, đúng , Lục Cẩm Vân cũng là tâm tư linh hoạt, nhưng nàng linh hoạt một cách thẳng thắn, chơi trò mờ ám.
Trong hai ngũ tiểu thư, nàng vẫn thích thẳng thắn hơn.
...
Rời khỏi chỗ của A Bảo, Tĩnh Nhược Khê thẳng đường đến viện của Tĩnh Nhược Mi, bảo nàng chuẩn , đợi vài ngày nữa khi công bố bảng vàng, sẽ về phủ Lâm An để chuẩn cho đám cưới.
Tĩnh Nhược Mi mặt cảm xúc đồng ý.
Tĩnh Nhược Khê thấy nàng còn lời, bèn an ủi vài câu mà nhắc tới chuyện ngày hôm đó.
Ai ngờ tối đó, khi đang ăn cơm với Cao Chính Nam và Tĩnh Bảo, Tĩnh Nhược Mi bỗng lao , quỳ xuống đất lóc, chỉ về phủ Lâm An, ở kinh thành.
Tĩnh Nhược Khê giận đến nỗi suýt bùng nổ, nhưng ánh mắt của Cao Chính Nam ngăn nàng .
"Ngũ tiểu thư, và Nhị tỷ của chỉ tạm thời ở kinh thành. A Bảo khi kết quả thi, cũng sẽ trở về Quốc Tử Giám. Muội là một cô nương, ở trong phủ một , một là cô đơn, hai là an . Tốt hơn hết là về phủ Lâm An thì hơn."
Cao Chính Nam ngừng một chút tiếp tục: "Dù thì cũng sẽ kết hôn ở kinh thành, ở phủ Lâm An một hai năm, sẽ thật sự xa cách ngàn dặm, gặp cũng thể. Không tranh thủ lúc để ở bên cạnh di nương của nàng ? Dù bà cũng là sinh !"
Lời lẽ thấu tình đạt lý, đến mức Tĩnh Nhược Mi thể cãi .
Tĩnh Bảo rể , trong lòng nảy sinh vài phần kính nể, chẳng trách mời về khách. Người như thế , nhất định sẽ gánh vác nhà họ Cao.
Nhị tỷ đúng là phúc.