Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 177: Là ta giết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:22
Lượt xem: 234
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình nhướng mày: “Ngươi đến chỉ vì bốn chữ đó thôi ?”
“Còn chuyện khác nữa.”
Đã mở miệng , Tĩnh Bảo cũng chẳng ngại gì nữa.
“Vậy hết thử xem.”
“Một năm kinh, ở đình Phong Ba, bảo đừng đến phủ Tuyên Bình Hầu, khi và chẳng quen; Tứ cô nương qua đời, sai Tề Lâm âm thầm giúp ; trang viên trộm đột nhập, suýt c.h.ế.t, cứu một mạng; phụ mất, bỗng xuất hiện ở phủ Lâm An...”
Tĩnh Bảo nuốt một ngụm nước bọt: “Bao nhiêu chuyện như , xin cho một lời giải thích.”
“Giải thích gì?”
“Tại giúp ?”
Tĩnh Bảo bèn liều , ánh mắt thẳng , trong lòng thì như nổ tung.
Ta chất vấn như , liệu nổi giận ?
Có đuổi ?
Từ nay về còn liếc lấy một cái ?
Không nhát gan!
Tĩnh Bảo âm thầm quát một tiếng, sống lưng lập tức thẳng tắp.
Cố Trường Bình dáng vẻ hung hăng sợ sệt của nàng, nhịn nảy sinh ý trêu chọc: “Vậy ngươi thử xem là vì ?”
Hắn rõ ràng là đang bắt nạt !
Tĩnh Bảo ấm ức: “Nếu thì chẳng đây hỏi!”
Khóe môi Cố Trường Bình khẽ nhếch : “Nếu là vì Tuyên Bình Hầu, ngươi tin ?”
Tĩnh Bảo đáp thế nào.
Nói là tin, nàng cũng chẳng tìm lý do nào khác; là tin, cảm thấy chuyện đơn giản .
“Đi theo .”
Cố Trường Bình dậy bước khỏi hoa sảnh, Tĩnh Bảo bèn lật đật chạy theo, nhưng một đoạn, sắc mặt nàng liền đổi, định đưa nàng nội viện!
Dẫn học trò nội viện?
Là học sinh, Tĩnh Bảo khỏi hoảng sợ.
“Sợ ?”
“Ai sợ chứ!”
Tĩnh Bảo mạnh miệng, dù giờ nàng cũng là nam nhi, đàn ông với đàn ông, thể xảy chuyện gì chứ?
Chỉ là… còn bao lâu nữa mới đến nơi !
“Sắp đến .”
Tĩnh Bảo: “…”
Chẳng lẽ mọc thêm mắt gáy , ngoảnh đầu mà cũng nàng đang nghĩ gì?
Quả nhiên, Cố Trường Bình “sắp đến” là thật.
Tĩnh Bảo quan sát bố trí thư phòng, trong lòng đầy thắc mắc, rõ ràng đang chuyện ở hoa sảnh yên ôn, vì dẫn nàng đến tận đây?
Thư phòng là nơi riêng tư nhất của một nam nhân.
Cố Trường Bình vốn là lạnh nhạt, ở Quốc Tử Giám, dù với đồng liêu học trò, đều giữ cách nhất định.
Hắn nên đưa nàng nơi mới .
“Xòe tay .”
Một viên đá lạnh lẽo rơi lòng bàn tay.
Đồng tử Tĩnh Bảo co rút, nàng thấy rõ hòn đá còn dính vết máu.
“Ngày Thạch Thuấn c.h.ế.t, nhặt nó trong vườn của Quốc Tử Giám.”
Nếu đoạn đường trong bóng tối khiến Tĩnh Bảo thấy sợ, thì câu của Cố Trường Bình chính là khoảnh khắc khiến tim nàng run rẩy nhất trong đời.
Hắn !
Hắn cả !
Cả cánh tay Tĩnh Bảo run rẩy ngừng.
Cố Trường Bình khuôn mặt trắng bệch chút m.á.u của nàng, trong lòng bỗng mềm xuống như nước: “Có một chuyện cần truy hỏi vì . Tiên sinh chỉ cần , hề ý hại ngươi.”
Tĩnh Bảo xong câu , c.ắ.n răng, quỳ phịch xuống, dứt khoát thừa nhận: “Tiên sinh, Thạch Thuấn là do mưu sát. Hắn… quá đáng lắm! Ta hối hận.”
Cố Trường Bình nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng dậy, lúc mới phát hiện tay nàng lạnh như băng.
“Có những đáng c.h.ế.t thì g.i.ế.c cũng . hãy nhớ một điều, khi tay nghĩ cho kỹ về hậu quả tệ nhất. May mắn thể cứu ngươi một , nhưng thể cứu ngươi cả đời.”
Bàn tay ấm áp vững vàng, Tĩnh Bảo rút tay về, chút nỡ, chỉ đành cúi đầu thật mạnh.
“Học trò nhớ.”
Hơi ấm cổ tay đột ngột rút , Tĩnh Bảo chột , vội giấu tay lưng: “Tiên sinh… còn bốn chữ … rốt cuộc là ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-177-la-ta-giet.html.]
Giọng nàng mềm như tơ, âm điệu mang theo vẻ dè dặt.
Cố Trường Bình nhịn bật .
G.i.ế.c cũng sợ, giờ sợ đến thế !
Nụ khiến Tĩnh Bảo nhịn liếc một cái, vặn chạm ánh mắt Cố Trường Bình.
Tĩnh Bảo hoảng hốt , Cố Trường Bình đưa tay day trán.
Kỳ thực, bốn chữ đó là để nhắc nhở nàng, kỳ thi mùa xuân cần tránh lọt tam giáp đầu.
Tam giáp đầu luôn là tâm điểm chú ý, chỉ cần sơ suất, phận của nàng dễ bại lộ. Muốn bình an vô sự, thì thể quá nổi bật.
“Không ý gì nhiều, chỉ là tiện tay thôi. Nếu thích thì xé bỏ cũng . Đêm khuya , về nghỉ .”
Cố Trường Bình dứt lời đổi ý.
Hắn sẽ cách bảo vệ nàng!
Hắn nghĩ thầm.
*
“Gia, gia?”
“Hử?”
A Man dậm chân: “Cố rốt cuộc gì mà khiến gia hồn bay phách tán đến , nô tỳ gọi mười tiếng cũng thấy!”
“Do ngươi gọi nhỏ quá đấy!”
A Man trợn mắt ngạc nhiên, nàng còn thiếu điều đem cả chiêng trống gõ thôi đây!
“Tắt đèn, ngủ !”
Tĩnh Bảo ngả xuống, mắt nhắm , một lúc , cửa khép , nàng bỗng bật dậy.
Trong đầu vang lên một giọng : “Vẫn hiểu vì Cố Trường Bình với ngươi như ?”
Một giọng khác đáp: “Còn hỏi? Hắn tình ý với ngươi đấy!”
Một giọng nhạt chen : “Ngươi bằng con mắt nào mà thấy tình ý với ngươi?”
Giọng lập tức trả lời: “Không thế thì là gì?”
“Im ngay!”
Tĩnh Bảo nghiến răng tự tát một cái. Nàng cảm thấy đầu óc chắc chắn vấn đề, bằng nảy lắm suy nghĩ kỳ cục như ?
Nam nhân thích nam nhân, Cố Trường Bình, nào mỹ nhân như Cao Triều!
Tiệc rượu tổ chức buổi trưa, nhưng sáng hôm , các tân cử nhân đến Bộ Chính ti lĩnh văn thư và ký tên.
Xe ngựa dừng cửa Bộ Chính ti, trời hãy còn sớm, chỉ lác đác vài thí sinh.
Tĩnh Bảo xuống xe, chạy ào về phía nàng, kỹ thì là Tuyết Thanh.
“Biểu thiếu gia, gia đang giám sát lô vũ khí mới ở vùng ngoại ô phía bắc, kịp về kinh. Gia sai tiểu nhân đến chúc mừng, tiện thể mang quà mừng đến cho biểu thiếu gia.”
Lễ vật là một con d.a.o găm, chuôi d.a.o nạm vài viên hồng ngọc, qua là tác phẩm từ Cục Vũ Khí.
Tên nhóc dám dùng đồ công việc riêng!
Tĩnh Bảo tươi chuẩn nhận lấy, ai ngờ đột nhiên tay trống , con d.a.o giật mất.
“Ồ, món tinh xảo đấy chứ!”
Vương Uyên cầm d.a.o lật qua lật vài , ánh mắt dừng thắt lưng của Tĩnh Bảo, nhạt: “Nghe , trong khố quần ngươi giấu bảo vật lớn?”
Tĩnh Bảo ngẩn , đến khi hiểu “bảo vật lớn” ám chỉ gì, mặt nàng lập tức đỏ bừng: “Liên quan gì đến ngươi?!”
Vương Uyên ánh mắt dâm dật: “Ta và Phác Chân Nhân đều thích loại , ngươi quên ?”
“Đê tiện!”
Tĩnh Bảo quát: “Trả d.a.o đây!”
“Chậc chậc, thích mắng như thế, càng mắng càng cay.”
Vương Uyên ghé sát tai, hạ thấp giọng: “Đã trời ban cho báu vật, ngươi cẩn thận đấy, coi chừng tìm cơ hội hưởng thụ một .”
“Ngươi…”
“Sao hả? Ta là bắt nạt ngươi đấy. Nếu ngươi phục thì cứ mách Cao Triều ! Nhân tiện báo với rằng, phượng hoàng rơi xuống đất cũng chẳng bằng gà, sớm muộn gì, thể cũng sẽ là của !”
Tĩnh Bảo những lời ghê tởm nghẹn họng.
Tên vô liêm sỉ đến thế?!
Vương Uyên khẽ khẩy, nhét d.a.o trả nàng nghênh ngang rời .
“Gia?” A Nghiễn thấp giọng gọi đầy lo lắng.
Tĩnh Bảo đưa d.a.o cho y: “Đi hỏi thử xem gần đây phủ Công chúa và bên nhà ngoại của Hoàng hậu động tĩnh gì.”
“Không cần hỏi, tiểu nhân . Phủ Công chúa giờ suy bại, còn nhà họ Vương thì nhờ Hoàng hậu sinh hoàng tử nên vô cùng kiêu ngạo, chẳng coi ai gì.”
Chẳng trách dám đến khiêu khích nàng.
Ngực Tĩnh Bảo bỗng nghẹn , khó thở vô cùng.