Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 179: Đi ăn tiệc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:24
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong xe ngựa.

Tào Minh Khang dựa lưng vách xe, nhắm mắt dưỡng thần.

“Đại nhân!”

Tâm phúc Ngô An khẽ gọi một tiếng: “Có lòng lang sói, thể phòng ngừa!”

Tào Minh Khang mở mắt ông một cái, nhắm .

Đối với Cố Trường Bình, ông luôn sự đề phòng.

Cố gia là do một tay ông bày mưu tính kế, chuyện chỉ trời , đất , ông , và vị hoàng đế khuất .

đời bức tường nào lỗ hở ?

Có lẽ là !

Trong cơ thể Cố Trường Bình, đang chảy dòng m.á.u của Cố gia.

Người của Cố gia vốn dĩ dũng mãnh thiện chiến, kiến quốc hưng bang, văn trị võ công, ai nấy đều là những nhân vật huyền thoại, và cũng thạo chơi trò quyền mưu.

Cha sinh con, trời sinh phượng, ông từ lâu rằng Cố Trường Bình là kẻ tầm thường, sẽ một ngày sẽ bước lên triều đình, lập nên đại nghiệp.

!

Những năm qua ông giữ Cố Trường Bình ở Quốc Tử Giám, nơi liên quan đến triều đình, xa triều đình, còn ngay tầm mắt của ông.

Ông thận trọng quan sát Cố Trường Bình, lúc đè nén, lúc nâng đỡ, đè một chút, nâng một chút, thật đều trong tầm kiểm soát của ông.

Cố Trường Bình như ông mong đợi, thể hiện sự trung thành với ông, dù bước Hộ Bộ, nắm trong tay chút quyền lực, cũng đều báo cáo, báo cáo.

Ông từng nghĩ rằng mối quan hệ giữa và Cố Trường Bình giống như Tôn Ngộ Không và Như Lai Phật Tổ, Tôn Ngộ Không dù bản lĩnh đến , cũng chỉ thể nhảy nhót trong lòng bàn tay của Phật Tổ.

hôm nay xem , tình hình vẻ mấy khả quan.

Ông quan bao nhiêu năm, thuận buồm xuôi gió, dựa sự trung thành với hoàng đế, mà là sự thông minh và trực giác.

Trực giác mách bảo ông, tân đế ông cuốn xéo, đừng chắn đường nữa!

Trực giác cũng mách bảo ông, trong lòng Cố Trường Bình đối với ông nảy sinh một biến đổi nhỏ.

“Ta nghĩ dám , dù cũng là học trò của !”

Ngô An nhạt một tiếng: “Đại nhân, biến cố Huyền Vũ của tiền triều, bọn họ còn là ruột thịt.”

Tào Minh Khang chợt mở to mắt, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo.

Ngô An đầy ẩn ý : “Kỳ thi mùa thu , hoàng thượng giao cho Tuyên Bình hầu gánh vác, ngày mở khoa thi, Cố Trường Bình chút khách sáo để Tuyên Bình hầu tránh mặt, bề ngoài vẻ như nhắm Tuyên Bình hầu, nhưng thực chất thì ?”

“Thực chất thì ?”

“Lần á khoa là cháu của Tuyên Bình hầu, nếu tránh mặt , e rằng các giám sinh sẽ yên cửa phủ Bố Chánh Ti để phản đối. Thưa đại nhân, thực chất là Cố Trường Bình đang nghĩ cho Tuyên Bình hầu.”

Ngô An dừng một chút, đầy ẩn ý tiếp: “Đưa danh , Tuyên Bình hầu cảm kích là chuyện thứ yếu, nhưng tin tức chắc chắn đến tai hoàng thượng. Khi còn Thái tử, hoàng thượng ngầm lôi kéo Cố Trường Bình, hoàng thượng sẽ nghĩ gì? Đại nhân ngại chờ xem, nếu đoán lầm, mấy ngày tới hoàng thượng nhất định sẽ triệu Cố tế tửu cung diện thánh.”

Lời dứt, bèn tiếng vó ngựa vang lên.

Chốc lát , tiếng thị vệ bên ngoài vọng : “Đại nhân, hoàng thượng triệu Tuyên Bình hầu và Cố tế tửu cung.”

Gương mặt Tào Minh Khang lập tức đen !

“Người , thăm dò xem, hoàng thượng triệu bọn họ cung là vì chuyện gì?”

“Rõ!”

Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, thị vệ phái thăm dò : “Bẩm đại nhân, là để biểu dương công tác tổ chức và chấm thi của kỳ thi mùa thu .”

“Vậy ?”

Tào Minh Khang lạnh lùng nhấn mạnh từng chữ: “Chỉ thôi ?”

Thị vệ sợ đến nỗi dám lời nào.

“Đi !”

Tào Minh Khang bực bội xua tay, ánh mắt như hai lưỡi d.a.o sắc bén chứa đầy sát ý.

Cố Trường Bình và Tuyên Bình hầu sóng vai bước khỏi hoàng cung.

Tuyên Bình hầu cảm kích : “Kỳ thi mùa thu may nhờ Cố đại nhân nhắc nhở.”

“Hầu gia cần để tâm!”

Cố Trường Bình suy nghĩ một lát, : “Nếu thật sự cảm tạ, chỉ cần mời một chầu rượu là đủ.”

“Chọn ngày bằng gặp ngày, chúng …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-179-di-an-tiec.html.]

Tuyên Bình hầu bước một chân khỏi hoàng cung thì sững : “Tĩnh Thất, ngươi, các ngươi đợi ở đây?”

Tĩnh Thất định bước tới trả lời, Cao Mỹ Nhân kéo ngược , suýt chút nữa ngã nhào.

“Hầu gia, chúng đến đón ăn tiệc!”

Cao Mỹ Nhân ngẩng cao cằm: “Thưa , Lầu Ngoại Lâu đặt sẵn phòng riêng, say về ha!”

“Tĩnh Thất mời!” Tiền Tam Nhất hét lớn.

Từ Thanh Sơn lập tức gõ một cái lên trán : “Để mời!”

Uông Tần Sinh vội vàng tiếp lời: “ , chúng cùng mời , coi như là bữa tiệc chính thức bái sư .”

Cố Trường Bình năm học trò nghịch ngợm , gật đầu với Tuyên Bình Hầu gia: “Hầu gia...”

“Thôi bỏ , chúng để dịp khác!” Tuyên Bình Hầu gia : “Ta tranh với ai cũng , nhưng thể tranh với các tân khoa cử nhân .”

...

Buổi tối ở Lầu Ngoại Lâu, từ bên ngoài vẻ yên tĩnh hơn ban ngày, nhưng khi bước bên trong, khách khứa ồn ào như những hảo hán xuống Lương Sơn, rộn ràng, thi uống rượu, đùa, ồn ào đến mức nhức đầu.

Tiên sinh trò sáu lên lầu hai trong sự rộn ràng , Tĩnh Bảo ở cửa phòng riêng và dặn dò chủ quán về thức ăn và rượu.

Khi , thấy đều đang nàng chằm chằm, Tĩnh Bảo lập tức lớn: “Yên tâm, rượu ngon nhất, thức ăn ngon nhất, bữa đúng là mời.”

“Ôi chao!” Tiền Tam Nhất kéo dài giọng, hét lớn Từ Thanh Sơn gõ một cái lên đầu.

Từ Thanh Sơn đ.á.n.h xong, bèn chỉ chỗ trống: “Tĩnh Thất, mau xuống!”

Ngồi?

Ngồi cạnh Cố Trường Bình?

Tĩnh Bảo lén một cái, cẩn thận nửa cái m.ô.n.g xuống.

Ngồi xong, một cái, thấy mặt biểu cảm gì, bèn dịch cả qua hẳn.

Chẳng mấy chốc, thức ăn và rượu mang lên, cùng với đó là hàng chục xiên thịt nướng thơm phức, đang xèo xèo b.ắ.n mỡ lên.

Thơm quá!

Tiền Tam Nhất định giơ tay lấy một xiên thì Tĩnh Bảo dùng đũa gạt , nàng lập tức cầm một xiên thịt nướng vàng ruộm: “Tiên sinh, ăn nóng !”

Cố Trường Bình nhận lấy, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng.

“Thế nào ạ?” Tĩnh Bảo chớp mắt.

“Không tệ!”

Bốn bàn tay lớn lập tức thò qua, một đĩa thịt nướng trong nháy mắt hết sạch, Tĩnh Bảo tức giận xông lên giành .

Đám sói ch.ó , mặt mà cũng giữ ý.

Nàng bước khỏi phòng, dặn dò nướng thêm thịt, khi xuống, trong bát nàng thêm một xiên thịt nướng.

“Người yêu của ngươi... ồ ... Thanh Sơn đưa đấy!” Tiền Tam Nhất nhồm nhoàm nhai.

Coi cái tướng ăn kìa!

Tĩnh Bảo đặt xiên thịt bát của Cố Trường Bình: “Một lát nữa sẽ thêm, ăn !”

Từ Thanh Sơn lập tức nhíu mày, mãi cho đến khi Cố Trường Bình một câu: “Con ăn .” Hắn mới giãn mày .

“Tiên sinh ơi, ăn thịt của con !” Cao Triều chia sẻ một xiên.

Cố Trường Bình nhận lấy, c.ắ.n một miếng : “ ăn khi còn nóng, nguội thì tanh lắm.”

Tĩnh Bảo đôi môi mấp máy, cúi đầu xuống, từ từ c.ắ.n một miếng thịt.

“Nào, nào, nào, uống rượu, uống rượu!”

Tiền Tam Nhất hét lớn: “Có rượu, thịt, thế mới phong vị chứ.”

Cố Trường Bình lạnh lùng liếc một cái.

“Không chứ, cho uống rượu, ơi, bóp nghẹt chúng con !” Tiền Tam Nhất dáng vẻ như c.h.ế.t để đe dọa.

“Vừa thôi!”

Cố Trường Bình phun ba từ, Tiền Tam Nhất lập tức hớn hở: “Cao Triều còn say về nữa cơ mà!”

“Thật ?” Ánh mắt Cố Trường Bình chuyển sang Cao Triều.

“Thật!” Cao mỹ nhân núp xiên thịt, ánh mắt lóe sáng: “Tiên sinh ơi, hôm nay vui quá mà!”

Quan trọng nhất là thể rượu lời .

Từ Thanh Sơn thầm nghĩ.

 

Loading...