Cuối cùng cũng đến ngày Quốc Tử Giám mở khoa khảo.
Trời còn sáng, Tĩnh Bảo A Man kéo dậy.
Trong phòng các nhà khác, mấy vị gia là nha nô bộc vây quanh, còn trong phòng Tĩnh Bảo thì chỉ mỗi một A Man. Sợ chậm chạp lỡ đại sự, A Man bèn vội vàng gọi dậy từ sớm.
Sau khi áo quần, rửa mặt chải đầu xong, nha bưng bữa sáng tới, Tĩnh Bảo ung dung dùng điểm tâm xong thì đến chỗ Lục thị vấn an.
Hôm nay, hiếm khi Lục thị mặc một bộ đồ đỏ rực, ngụ ý cầu may mắn.
Bà nắm tay Tĩnh Bảo dặn dò tỉ mỉ từng điều, đó rời mắt tiễn nàng tận cửa nhị môn.
Tĩnh Bảo mấy trượng đầu , vẫn thấy Lục thị còn tại chỗ cũ, bèn âm thầm tự nhủ:
Chỉ cho phép thành công, phép thất bại!
…
Quốc Tử Giám tổ chức khảo thí tại Hàn Lâm Viện.
Đến cửa viện, Tĩnh Bảo mới phát hiện “trận thế” của chỉ thuộc hạng trung bình kém.
Khoa trương nhất là một thiếu gia áo gấm đang gốc cây râm mát, bên cạnh chỉ riêng hầu quạt và dâng nước tới năm sáu .
Đây là đến thi, là đến phô trương của cải ?
Thiếu gia áo gấm phát hiện , bèn đầu liếc sang, thấy chỉ là một thiếu niên vóc nhỏ nhắn, vẻ mặt mềm mại yếu ớt, lập tức khinh thường trong bụng, là dân quê miền Nam lên kinh, đồ nhà quê!
Đến giờ điểm danh, quan viên bưng sổ đến tên.
Khi gọi đến tên “Tĩnh Bảo”, nàng bèn sửa áo quần, ngẩng đầu lên, bỗng thấy ít thư sinh đang lấy tay che miệng khúc khích.
“Đường đường là đại trượng phu, đặt tên là Tĩnh Bảo, ẻo lả c.h.ế.t !”
“Chắc còn cai sữa ha!”
“Bộ dạng đó thì cũng hợp với cái tên đấy!”
A Man thấy gia nhà sỉ nhục, bèn nghiêm mặt quát: “Tên là do trưởng bối ban tặng, cho dù là chữ ‘Bảo’, đặt là Mèo Chó, vãn bối thì cũng chỉ thể chấp nhận. Mấy đến đạo lý cơ bản cũng hiểu, mà cũng tự xưng là kẻ sĩ sách ? Hừ, đúng là chút khí độ nào!”
Giọng nàng lanh lảnh, mang theo âm sắc mềm mại của con gái miền Nam, lời mắng tuy gay gắt, nhưng giống như đang nũng nịu.
Đám thư sinh bối rối mặt chỗ khác, thầm nghĩ: con nha nhà ai , miệng lưỡi đúng là sắc như dao.
A Man đầu híp mắt với Tĩnh Bảo: “Thất gia, đừng lo, sáng nay nô tỳ giúp gieo một quẻ , tượng quẻ cho thấy là đại cát đấy!”
Bớt bớt !
Tĩnh Bảo vỗ nhẹ vai A Man, theo hàng bên trong.
Bước khu phòng thi, Tĩnh Bảo tìm chỗ của gần cửa sổ. Ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm một đôi mắt như như .
Chính là tên thiếu gia áo gấm khoe của ban nãy.
Người dáng cao, ngũ quan góc cạnh sắc sảo đặc trưng của tuổi thiếu niên, chỉ điều đôi mắt đảo liên tục, khiến cảm thấy đáng tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-18-vao-truong-thi.html.]
Hai ánh mắt giao , Tĩnh Bảo khẽ gật đầu, ai ngờ thiếu gia ngoảnh đầu , lườm một cái, suýt chút nữa thì lật cả lòng trắng ngoài.
Mình đắc tội gì với ?
Tĩnh Bảo chẳng gì, chỉ đành khổ.
Đang thì thiếu gia nọ đột ngột mặt , khiến nụ của nàng cứng gương mặt.
Thiếu gia thấy vẻ mặt nàng cứng ngắc như thì lấy đắc ý, ánh mắt lóe lên chút hả hê.
Tĩnh Bảo dĩ nhiên chẳng buồn để ý.
Chỉ trong chốc lát, nàng thu cảm xúc, gương mặt trở về vẻ lạnh nhạt như thường.
Thí sinh lượt bước , chẳng mấy chốc phòng thi chật kín . Giám khảo cũng ít, ai nấy đều mặc triều phục tương ứng với phẩm cấp.
Để đề phòng gian lận, kỳ thi bút mực giấy nghiên đều do Quốc Tử Giám chuẩn .
Tĩnh Bảo xuống bắt đầu mài mực.
Mài từng vòng, từng vòng, lòng cũng theo đó mà dần bình tĩnh .
Đề thi phát xuống, nàng vội, chỉ đảo mắt lướt qua một lượt.
Ừm, đều trong tầm tay !
Tiếng chuông vang lên, giám khảo ho khan một tiếng, báo hiệu bắt đầu bài.
Tĩnh Bảo cầm bút, chấm đẫm mực, cổ tay dùng lực, “bẹp” một tiếng, lông bút rơi tuột khỏi cán.
Ầm ầm!
Soẹt!
Tĩnh Bảo hoảng tới mức vã mồ hôi lạnh đầy trán, vội giơ tay lên: “Thưa , bút của tiểu sinh hỏng, xin đổi bút mới!”
Chủ khảo Thẩm Trường Canh sững .
Tên nhóc gầy nhỏ thế , sức tay mạnh như thế?
Ông rút bút dự phòng đưa cho trợ giảng chuyển qua.
Tĩnh Bảo lễ phép nhận lấy, cúi cảm ơn, chấm đầy mực, đưa bút lên...
“Bẹp!”
Lại hỏng nữa!
Tĩnh Bảo kinh hãi đến mức tròng mắt suýt văng ngoài, giơ chiếc cán bút trơ trụi lên, tuyệt vọng : “Thưa , chất lượng cây bút … thật sự quá tệ!”
Thẩm Trường Canh: “Khụ… khụ… khụ…”
Tên là do châu phủ nào tiến cử đến ?
Chẳng lẽ cử đến để phá rối ?!