Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 184: Đói chết mất
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:29
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , khi trời hửng sáng, Tĩnh Bảo tỉnh dậy. Vừa soi gương đồng, nàng thấy quầng thâm còn to hơn cả mắt.
Tĩnh Nhược Khê giẫm lên sương sớm mà đến, rằng tối nay Cố phủ yến tiệc, hỏi Tĩnh Bảo .
“Trên thiệp ghi tên ?”
“Không . mời với tỷ phu , chẳng cũng là mời ? Có gì khác biệt ?”
Khác biệt lớn lắm!
Tĩnh Bảo ỉu xìu mặt mày, trong lòng lưỡng lự nên .
Đi thì... quá mặt dày ?
Không thì... cơ hội thế , thể bỏ qua!
“Đi!”
Nàng bèn hạ quyết tâm.
Dứt khoát xong, Tĩnh Bảo rửa mặt chải đầu xong liền đến Lầu Ngoại Lâu. Thực đơn mới cho tháng nàng lên xong, cần thử món.
Ngoài , nàng còn gặp Dư thúc và Lão Phòng.
Hai từ khi phụ nàng qua đời theo nàng, hiện tại là cánh tay trái của nàng, một quản lý bộ sổ sách, một trông coi phần lớn cửa hàng.
Chủ tớ ba cùng rời phủ Lâm An, đến phủ Kim Lăng thì chia hai ngả. Nàng lên phía bắc, còn họ thì tuần các cửa hàng, hôm qua mới đến kinh thành.
Dư thúc và Lão Phòng đến bái kiến Thất gia, bẩm báo từng việc trong chuyến kiểm tra sổ sách và cửa hàng.
Họ chi tiết, Tĩnh Bảo cũng lắng chăm chú.
Việc ăn của Tĩnh phủ phần lớn đều lời, chưởng quỹ và tiểu nhị cũng là quen dùng lâu, nhưng vẫn vài kẻ cá biệt lén lút bòn rút.
“Cửa hàng ở phủ An Huy, phủ Thái Nguyên, phủ Tây An, phủ Lạc Dương đều thua lỗ, các ngươi hết trong đó , đổi sang những việc.”
Tĩnh Bảo ngẫm nghĩ : “Những kẻ , Dư thúc hãy chuyện với họ. Ai chịu nhả tiền nuốt thì cho một cơ hội cuối cùng. Ai chịu nhả, lập tức đuổi việc. Tĩnh phủ giữ kẻ lòng lang sói.”
“Rõ!”
“Mấy ngày tới, hai xem xét thêm ở kinh thành, học hỏi cách kinh thành ăn. Nhị tỷ phu đang ở nhà họ Tĩnh, hai cứ trò chuyện nhiều với tỷ phu, thấy tỷ phu ăn giỏi.”
Dư thúc và Lão Phòng liếc mắt , nghĩ thầm: Dù giỏi đến cũng bằng Thất gia.
Thất gia chỉ mới gia chủ một năm mà trong ngoài đấy, bạc kiếm cũng nhiều hơn hẳn . Nếu vì lão phu nhân cứ cách ba ngày gây sự, nhà họ Tĩnh còn phát đạt hơn nữa .
“Ba ngày nữa nhà họ Cao thuyền buôn về phương Nam, hai theo thuyền mà về, tiện thể trông chừng Ngũ cô giúp , đừng để xảy chuyện dọc đường.”
“Rõ!”
Sau khi gặp xong hai , Tĩnh Bảo đến Lễ bộ giục việc mua , ai ngờ Tuyên Bình hầu ở nha môn, cung , nàng đành tay trắng về.
Nhìn trời xế chiều, Tĩnh Bảo dừng ven đường ăn một bát hoành thánh nóng hổi, lót mới tới Cố phủ.
Đến đầu ngõ Cố phủ, vợ chồng Cao Chính Nam bóng cây chờ, ba hội hợp cùng đến Cố phủ.
Cửa chính Cố phủ mở, chỉ mở cửa hông. Tề Lâm chờ ở cổng.
Thấy đến, gì mà lườm Tĩnh Bảo một cái, dẫn họ phủ.
Lần Tĩnh Bảo đến Cố phủ là ban đêm, tối om chẳng thấy gì. Lần ban ngày, nàng quan sát kỹ lưỡng, phát hiện Cố phủ chỉ cổng lớn là khí thế, còn bên trong thì cỏ cây cũng tiêu điều.
Yến tiệc đặt ở sảnh nhỏ trong vườn hoa, chỉ một bàn vuông, ở đó là Cố Trường Bình, đến cả khách phụ cũng .
Tĩnh Bảo một cái, lòng bỗng thấy bối rối.
Cố Trường Bình dậy đón khách, ánh mắt dịu dàng khi đến Tĩnh Nhược Khê.
Kiếp , Tĩnh nhị cô nương khi chồng mất, một gánh vác cơ nghiệp suy tàn của nhà họ Cao.
quả phụ thì dị nghị.
Tĩnh nhị cô nương để tránh điều tiếng, đành lập một tiểu Phật đường trong phủ, ăn chay niệm Phật, tĩnh tâm kiềm dục.
Sau khi hai con trai thành gia lập nghiệp, nàng rũ bỏ trần thế, quy y cửa Phật.
Một năm nửa năm nàng đối diện đèn xanh và tượng Phật, nửa năm còn thì cùng Tĩnh Thất du ngoạn sơn thủy. Nghe , hơn nửa giang sơn Đại Tần, hai đều đặt chân tới.
Từ một phụ nữ ẩn nơi khuê phòng, đến một ni cô du hành thiên hạ, phận của Tĩnh nhị cô nương đổi đến mức kinh thế hãi tục. Người ảnh hưởng đến nàng, chính là đang bên cạnh nàng lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-184-doi-chet-mat.html.]
Người …
Cố Trường Bình liếc sang, chau mày: “Sao , món ăn hợp khẩu vị ?”
Tĩnh Bảo lưỡng lự.
Không món ăn hợp, mà là nàng ăn từ từ để để ấn tượng cho Cố Trường Bình, để chê là “đồ ham ăn”. Bằng , chẳng cần ăn bát hoành thánh khi nãy.
“Con đói!”
“Ồ.” Cố Trường Bình hất cằm hiệu cho Tề Lâm: “Nói với đầu bếp, cần mang mấy món điểm tâm ngọt Giang Nam lên nữa.”
“Dạ...”
Nghe đến điểm tâm ngọt Giang Nam, mắt Tĩnh Bảo sáng rực, bèn hớn hở: “Điểm tâm thì vẫn gắng ăn thêm một chút.”
“Vậy rượu nếp viên lạnh cũng cần mang nữa.”
“Dạ...”
Tĩnh Bảo suýt chảy nước miếng. Loại rượu hoa quế ướp lạnh Giang Nam, ăn với viên bột gạo nặn nhỏ, ngâm qua đá vụn, ngon mát khỏi .
“Viên nếp con cũng ăn mà.”
“Xem , đói là dối hả?” Cố Trường Bình cố ý chọc nàng.
Tĩnh Bảo nghiến răng, giữa thể diện và mỹ thực, chút do dự mà chọn mỹ thực.
“Khi nãy đói, giờ , đói , đói, ôi chao, con sắp đói c.h.ế.t mất!”
Nói xong, nàng còn cố tình bĩu môi, xoa bụng như để chứng minh dối.
Tề Lâm tức đến nỗi lườm cái nữa, thầm nghĩ: Đây mà là giám sinh Quốc Tử Giám ? Rõ ràng là yêu tinh dụ !
Hừ!
Hắn đ.á.n.h c.h.ế.t con yêu tinh !
“Cố đại nhân, với Nhược Khê kính ngài một ly.”
Cao Chính Nam nâng chén rượu, Tĩnh Nhược Khê cũng nâng theo, : “Một năm đại nhân giúp đỡ Tĩnh Thất, vẫn ghi nhớ trong lòng. Ly rượu kính từ lâu . A Bảo, nâng chén, chúng cùng kính .”
“Vâng ạ!”
Tĩnh Bảo nâng chén lên, lấy mất.
“Học trò uống rượu, con uống .”
“Tiên sinh, chén rượu …”
Cố Trường Bình ngửa cổ, yết hầu chuyển động mấy cái, uống sạch rượu của nàng.
Hắn nghiêng mặt hỏi: “Chén rượu , ?”
Tĩnh Bảo c.h.ế.t lặng.
Chén rượu , nàng nhấp một ngụm, nãy rảnh rỗi còn lấy lưỡi l.i.ế.m quanh miệng chén.
Nàng nhịn nãy giờ, lắp bắp chữa : “À… ồ… rượu nặng đấy ạ, uống chậm thôi… say thì… thì …”
Cố Trường Bình: “…”
Khẽ bật , sang vợ chồng Cao Chính Nam: “Học trò của , cũng quan tâm đấy chứ.”
Tĩnh Nhược Khê : “Đứa nhỏ thật lòng, ai đối với nó, nó đều ghi nhớ cả.”
Tĩnh Bảo khen đến đỏ mặt, vội lườm Tĩnh Nhược Khê, hiệu ít thôi, nhưng Tĩnh Nhược Khê hiểu nhầm.
“Cố đại nhân, giấu gì ngài, con bé ở mặt bọn ít khen ngài đấy.”
“Khen thế nào?”
“Nó nhân phẩm , học vấn cao, cái gì cũng cả.”
“Thật ?”
Cố Trường Bình nghiêng đầu, lặng lẽ nàng.
Tĩnh Bảo tim đập thình thịch.
Nàng chút nghi ngờ, Cố Trường Bình đang đào hố, cố tình xem nàng nhảy …