Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 185: Gợi ý khéo léo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:30
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vốn dĩ là giỏi mà…” Tĩnh Bảo khẽ lẩm bẩm.

Cố Trường Bình thấy , đầu trò chuyện với vợ chồng Cao Chính Nam. Tĩnh Bảo sững một lúc mới lấy tinh thần, tự rót cho một chén mới.

“Nghe , các ngươi định giành phần cung ứng cho trong cung?”

Cao Chính Nam giật : “Chuyện đại nhân ?”

“Trên đời bức tường nào lọt gió, kinh thành lớn nhưng bao nhiêu chuyện giấu ?”

Cố Trường Bình ngừng một nhịp tiếp: “Giành thì cũng thôi. việc cung ứng cho trong cung dễ , trói buộc đủ đường. Nhìn thì thấy kiếm nhiều tiền, nhưng cái giá trả cũng gấp bội. Chỉ riêng chuyện duy trì quan hệ với trong cung thôi đủ khiến rã rời tâm trí.”

Nói đến đó, Cố Trường Bình thêm nữa. Cao Chính Nam dọa đến mức vội sang Tĩnh Bảo, mong nàng cho ý kiến.

Tĩnh Bảo nghĩ xoay như bánh xe lửa.

Ai cũng cung ứng cho trong cung là phi vụ béo bở, một vốn vạn lời, bao nhiêu thương nhân tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy.

Thế mà đến miệng Cố Trường Bình, thành mệt mỏi hao tâm. Điều rõ ràng hợp lý.

Cố Trường Bình bao giờ là nhiều lời vô cớ, nếu nhắc đến thì ắt nguyên do. Tĩnh Bảo nhớ đến những từng cảnh báo , bèn gật đầu : “Đã là lời của , nhị ca, chuyện cung ứng trong cung bỏ qua . Đệ nghĩ, nhị tỷ chắc cũng nỡ để quá nhọc lòng.”

“Làm ăn thể bỏ là bỏ…”

Cao Chính Nam đến nửa câu thì thôi, bởi Tĩnh Bảo đang sức nháy mắt hiệu cho . Hắn đành ngập ngừng đổi giọng: “Làm ăn vốn chuyện dễ dàng gì, việc cung ứng mười mấy nhà đang chờ, chắc tới lượt nhà họ Cao.”

“Vậy thì sớm về phương Nam thôi. Cội rễ của nhà họ Cao ở phương Nam, Tĩnh Sinh, đúng ?” Cố Trường Bình .

Có lẽ vì trong tiểu sảnh quá yên tĩnh, cũng lẽ vì cách quá gần, nên dù giọng trầm thấp, vẫn rõ ràng âm vang khàn khàn trong giọng.

Tĩnh Bảo khó khăn lắm mới thốt một chữ: “Vâng.”

“Gia!”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ bên ngoài: “Canh bánh trôi rượu nếp ướp lạnh chuẩn xong, nô tỳ mang cho gia dùng?”

Chân mày Cố Trường Bình khẽ nhíu , ánh mắt lạnh lùng liếc sang chỗ Tề Lâm.

Tề Lâm hoảng sợ bỏ chạy: “Ối chao, Xuân Họa cô nương của ơi, con nha đầu nào mắt sai ngươi đích mang , đưa đây, để mang cho gia.”

“Không cần đổi tay, mang cũng thôi. Ngươi tránh .”

“Xuân Họa cô nương?”

“Đừng để khách đợi lâu.”

Trong lúc , Xuân Họa mỉm bước , đặt bát canh xuống, đưa tay cầm thìa đảo mấy vòng trong bát, dịu giọng : “Mời các vị dùng sớm, để lâu bánh trôi dễ dính .”

Đôi tay trắng mịn để móng dài chừng hai phân, sơn bằng nhựa móng màu phượng tiên, mười ngón thon dài như cành hành tươi rói, tay kẻ hầu, rõ ràng là… thông phòng thất.

Cố Trường Bình năm nay hai mươi hai, ở Đại Tần, nam tử tuổi đa phần đều cưới vợ, trong phòng vài phụ nữ cũng là chuyện bình thường.

Tĩnh Bảo âm thầm thở dài trong lòng, thì cũng kẻ “xuất uế nhi bất nhiễm” như nàng từng tưởng.

“Đã mang đến thì chia .” Cố Trường Bình vui cũng chẳng giận.

“Vâng, gia!”

Xuân Họa múc một bát, đặt mặt Cố Trường Bình, ánh mắt chan chứa tình ý: “Gia dùng ạ.”

“Có khách, tất nhiên khách dùng .”

Cố Trường Bình đặt bát canh mặt Tĩnh Bảo: “Ngươi thích món , ăn .”

Tĩnh Bảo kịp phản ứng, ngẩn .

“Không đang đói ?” Hắn cau mày.

Tĩnh Bảo đành cúi đầu, dùng thìa húp một muỗng.

“Thế nào?” Hắn hỏi.

Tĩnh Bảo chớp mắt mấy cái: “Không bằng Lầu Ngoại Lâu, nhưng cũng tệ.”

“Miệng ngươi đúng là khó chiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-185-goi-y-kheo-leo.html.]

“Ta ngay nên thật mà!”

“Còn dám cãi?”

Cố Trường Bình khẽ, đưa tay xoa trán: “Khách thích ăn, mang xuống .”

“Gia?”

“Mang xuống!”

“Vâng!”

Xuân Họa liếc Tĩnh Bảo một cái đầy uất ức, lẳng lặng mang bát canh ngoài.

Tĩnh Bảo theo, thầm thở dài: thông phòng chắc chẳng sủng ái mấy.

Một bên, Tĩnh Nhược Khê lén dùng đầu gối húc Cao Chính Nam: Nhìn xem, vị cố đại nhân đối xử với Tĩnh Bảo chút gì đó giống bình thường.

Cao Chính Nam khép hờ mắt, bộ dạng trầm tư.

Trên đường hồi phủ, Cao Chính Nam gọi Tĩnh Bảo cùng xe, hỏi thẳng: “A Bảo, Cố đại nhân điều gì, nên mới khuyên chúng về phương Nam ?”

“Nhị ca, tiện nhiều, chỉ một chuyện, năm khi Tứ cô nương nhà hầu phủ gặp nạn, chính đầu tiên báo tin cho .”

Tĩnh Bảo c.ắ.n nhẹ môi: “Tiên sinh sẽ hại !”

Cao Chính Nam và Tĩnh Nhược Khê . Bảo Cố Trường Bình đối xử khác thường với A Bảo, thì giữa họ từng ân tình.

“Ngài là học trò của Tào Minh Khang, chắc chắn nhiều hơn chúng . Chính Nam, chành lời ngài .” Tĩnh Nhược Khê là nữ nhân, vốn nhát gan.

Cao Chính Nam suy nghĩ một lúc, gật đầu: “Cũng . Ở kinh thành cũng chẳng còn gì để , mấy hôm nữa về phương Nam thôi.”

Tĩnh Nhược Khê đến về quê, bèn tươi : “Thiếp cũng nhớ hai tiểu quỷ nhà lắm !”

Tĩnh Bảo cố tình níu lấy tay Tĩnh Nhược Khê, giả vờ oán trách: “Nhị tỷ, tỷ định bỏ một kinh thành ?”

“Còn đại tỷ ở đây mà.”

thích nhị tỷ hơn cơ!”

Tĩnh Nhược Khê véo tai nàng: “Thôi , mặt đại tỷ ngươi dám thế . Cái miệng ngọt như mật, chỉ dỗ thôi!”

“Đừng véo, đau, đau mà!”

Tĩnh Bảo mặt nhăn nhó, sang cáo trạng với Cao Chính Nam: “Nhị ca, cũng mặc kệ nữ nhân nhà ? Tỷ bắt nạt đó!”

“Chính Nam, đừng lo.”

“Nhị ca, cứu mạng, tỷ g.i.ế.c đó!”

Cao Chính Nam vốn định ở kinh thành mở rộng ăn, ngờ mới manh nha gặp trở ngại, trong lòng vốn chán nản. Lúc thấy hai chị em đùa giỡn, bất giác nhớ đến cặp sinh đôi nhà .

Nếu thật sự nhận việc cung ứng , sẽ chạy ngược xuôi giữa Kim Lăng và kinh thành, thôi thôi, nhà họ Cao cũng chẳng đến mức thiếu ăn thiếu mặc, chi bằng dành thêm thời gian bầu bạn cùng cha vợ con.

Đã quyết định hồi hương, vợ chồng Cao Chính Nam còn do dự nữa, một tới phủ Tuyên Bình hầu, một về nhà họ Ngô.

Tuyên Bình hầu tin Cao Chính Nam từ bỏ việc cung ứng trong cung thì sắc mặt cho lắm, vì chuyện ông mất công thu xếp với trong cung.

đến là ý của Cố Trường Bình thì sắc mặt ông mới dịu xuống.

Sự đổi , Cao Chính Nam rõ, càng thêm tin tưởng rằng Cố Trường Bình thật sự lo nghĩ cho , khúc mắc trong lòng cũng theo đó mà tiêu tan.

Bên nhà họ Ngô, Tĩnh Nhược Tố tin thì lập tức sai thu xếp lễ mừng năm mới cho nhị mang về quê.

Hai chị em thủ thỉ với nguyên một ngày, mãi đến lúc chia tay vẫn quyến luyến rời.

Ngày vợ chồng Cao Chính Nam rời kinh, Tĩnh Bảo đích tiễn họ tận bến tàu.

Dưới nắng thu, chiếc thuyền lớn giương buồm rời bến, bóng dáng nhị tỷ và nhị tỷ phu dần mờ nhạt. Xa xa, những phu thuyền đang hô hào gọi , mưu sinh dòng nước.

là một góc nhân gian.

Tĩnh Bảo nheo mắt theo cho đến khi con thuyền khuất hẳn, mới trèo lên xe ngựa về phủ. Về đến nơi còn thu dọn một chút, ngày mai nàng đến Quốc Tử Giám sách .

Kỳ thi mùa xuân, cách nàng chỉ còn nửa năm.

 

Loading...