Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 186: Tái ngộ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:31
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hai mươi lăm tháng tám, Quốc Tử Giám một nữa khai giảng.

Tĩnh Bảo mặc bộ áo nho sinh lâu đụng tới, đầu đội khăn vuông, lưng đeo hộp văn vật, hớn hở bước Quốc Tử Giám. So với đầu nhập học, nàng phần tự tin hơn nhiều.

Từ xa thấy Uông Tần Sinh chen khỏi đám đông bảng thông báo.

“Uông Tần Sinh?” nàng gọi.

Uông Tần Sinh thấy là nàng, bèn dang hai tay chạy ào tới ôm chặt lấy, lắp ba lắp bắp : “Văn Nhược, Văn Nhược, hai phân cùng một đường học, cùng một đường học đó!”

“Đường nào?”

“Suất Tính Đường.”

Tĩnh Bảo trợn tròn mắt, vẻ dám tin, sững mấy giây cũng giang tay ôm chặt lấy Uông Tần Sinh.

Hai giữa sân, nhảy cẫng lên như trẻ con.

Suất Tính Đường là lớp học cao nhất ở Quốc Tử Giám, nàng mới đây một năm rưỡi, tiến bộ đúng là như cưỡi hỏa tiễn!

“Các ngươi đang gì đấy?”

Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh đầu , thấy một khuôn mặt đang giận đến cực điểm.

Chính là Từ Thanh Sơn, ánh mắt như b.ắ.n lửa.

Bọn họ ?

Cúi đầu thử, còn đang ôm !

Uông Tần Sinh hoảng đến mức lùi mấy bước liền: “Chuyện đó... cái đó... ... ...”

Từ Thanh Sơn sải bước tới, túm cổ áo gáy của Uông Tần Sinh, giơ nắm đ.ấ.m lên lắc lắc mặt ...

“Đây là gì?”

“Nắm... nắm đấm!”

“Nắm đ.ấ.m kiểu gì?”

“Nắm đ.ấ.m to... to như cái bao cát!”

“Nếu ăn đòn thì tránh xa , bằng ...”

“Từ Thanh Sơn, thả , bọn chỉ là quá vui mừng nên...”

“Ngươi con nó im miệng cho !”

Từ Thanh Sơn phắt đầu , tức giận trừng mắt Tĩnh Bảo: “Không vụng trộm dây dưa với nam nhân khác lưng ! Những gì ngươi , sẽ nghĩ cách cho ngươi.”

Tĩnh Bảo: “Ta gì chứ?”

Từ Thanh Sơn: “Con nối dõi!”

Tĩnh Bảo: “…”

Tĩnh Bảo cố nhịn lâu mới x.é to.ạc đầu xem bên trong là cấu tạo gì.

Hay thật!

Nàng chỉ khó mà lui, ai ngờ tên ngốc những chịu lui, mà còn đ.â.m đầu đường cùng, còn bảo sẽ “nghĩ cách”...

Tĩnh Bảo gấp luống cuống, chẳng nghĩ ngợi gì buột miệng : “Tổ tông ơi, ngươi thể chuyển tình cảm, đổi đối tượng ?!”

Một tiếng hét đột ngột vang lên của nàng, lập tức khiến xung quanh im phăng phắc, đều về phía nàng, kể cả Cố Trường Bình cách đó vài trượng.

Tĩnh Bảo cảm nhận , ngẩng đầu , ánh mắt hai chạm . Cố Trường Bình thu ánh mắt , sải bước rời .

Tĩnh Bảo giận tức, buồn khó chịu, đ.ấ.m một phát n.g.ự.c Từ Thanh Sơn.

Tất cả là tại ngươi!

Từ Thanh Sơn ngẩn chốc lát, bỗng nhiên bật lớn, vô cùng sảng khoái. Đánh là thương, mắng là yêu, tên ẻo lả đ.á.n.h khác, chỉ đ.á.n.h .

Yêu đấy.

Tĩnh Bảo tức giận đầu bỏ , đến cả Uông Tần Sinh cũng màng, hoảng loạn bỏ chạy!

“Thanh Sơn , chọc Văn Nhược bỏ đó!” Uông Tần Sinh thở dài.

Từ Thanh Sơn ngừng , : “Không , lát nữa dỗ về. Đi thôi, chúng học nào.”

Dứt lời, đưa tay dài , thiết khoác vai Uông Tần Sinh.

Uông Tần Sinh dọa cho rùng nổi hết da gà.

Mẹ ơi!

Tên mắc bệnh tương tư , lúc thì gió lúc thì mưa, đáng sợ quá mất!

Tĩnh Bảo bước Suất Tính Đường, thấy chỗ của vẫn ở cạnh Cao mỹ nhân, khỏi cảm thán nhân duyên đôi khi còn dai hơn cao dán.

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-186-tai-ngo.html.]

Cao mỹ nhân mặt lạnh như tiền bước , lưng vẫn là tên tay sai trung thành Tiền Tam Nhất.

“Chà, Tĩnh Thất, tới sớm thật đấy! Hôm đó Từ Thanh Sơn đưa ngươi về phủ, đường xảy gì chứ?” Tiền Tam Nhất đểu.

Tĩnh Bảo cụp mắt xuống như đang nhớ : “Hắn ngươi cá cược thua, trả bạc chạy .”

Tiền Tam Nhất biến sắc, sang gượng với Cao Triều: “Hắn nhỉ, gió to quá, rõ...”

Cao Triều chẳng thèm để ý tới tên ngốc , tìm đúng chỗ , phịch xuống.

Ngồi vững , nhấc mí mắt lên liếc Tĩnh Bảo một cái lạnh tanh, lời nào.

Mình chọc giận ?

Tĩnh Bảo hít hít mũi, quyết định đổi biệt danh cho Cao mỹ nhân, gọi là Cao Âm Tình, lúc âm u lúc sáng sáng sủa, thất thường khó đoán.

Tiền Tam Nhất cũng đổi tên, gọi là Tiền mặt dày!

Tiền mặt dày sang tên bạn cùng bàn, giật hét lên: “Lại là Uông Tần Sinh? Tổ hợp gì đây? Học bá với học dốt ? Ảo diệu thật!”

Học dốt lạch bạch chạy tới, tìm đúng chỗ, hề hề : “Tiền , hân hạnh hân hạnh, hiểu sẽ hỏi , đừng chỉ nha.”

Tiền mặt dày lặng lẽ sụp đổ mấy giây: “Được thôi, chỉ cần ngươi chịu đại tiện cùng !”

Uông Tần Sinh: “…”

Trên đảo mỹ nhân vẫn đủ ?!

“Từ Thanh Sơn, ngươi cũng học lớp ?” Tiền Tam Nhất thấy Từ Thanh Sơn bước , mặt đầy kinh ngạc.

Từ Thanh Sơn: “Trong nhóm Võ sinh, thi đầu, Tế tửu đại nhân cho phép giảng. Sao? Ngươi ý kiến?”

Tiền Tam Nhất: “…”

Ta dám, ý kiến là trong lòng ngươi cơ!

Từ Thanh Sơn ngang qua Tĩnh Bảo, cố tình chậm mấy bước, lề mề một lúc.

Tĩnh Bảo mắt mũi, mũi tim, coi như khí.

Từ Thanh Sơn mất mặt, đành lủi thủi về chỗ.

Hắn cao to lực lưỡng, xếp cuối lớp, từ góc độ của xuống, khéo thể thấy gáy của Tĩnh Bảo.

Tặc tặc, gáy của tên ẻo lả cũng thật dễ !

Các giám sinh lượt bước Suất Tính Đường, lúc Trương Tông Kiệt bước , tự phát vỗ tay.

Giải nguyên mùa thu, học trò mới của Thủ phụ đại nhân, chỉ cần bảng mùa xuân, tiền đồ thể đo đếm.

Trương Tông Kiệt khác hẳn , đầy tự tin, vẫy tay chào , ngang qua Tĩnh Bảo thì cúi hành lễ, : “Xin chỉ giáo nhiều!”

Hạng nhất cúi chào hạng nhì, rõ ràng là khiêu khích.

Tĩnh Bảo thèm để ý, đợi mới sang nháy mắt với Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất nhướng mày, giơ tay lên động tác cắt cổ: chờ đấy, mùa xuân xử !

Tĩnh Bảo thấy bộ dạng khoác lác của cũng thấy phong thái phết.

Người cuối cùng bước là Vương Uyên.

Hắn đảo mắt một vòng, dừng ở Tĩnh Bảo và Cao Triều, hừ một tiếng rõ to, đó ngạo nghễ bước về chỗ .

“Tên khốn đó hừ cho ai ?” Cao Triều đột nhiên hỏi.

Tĩnh Bảo nghĩ tới mấy câu mà Vương Uyên từng buông , bình thản : “Chủ yếu là hừ cho ngươi đó.”

Cao Triều hừ mũi: “Hắn sợ đập gãy răng , đá hố xí ?!”

“Hắn hoàng hậu chỗ dựa.” Tĩnh Bảo bụng nhắc nhở: “Ngươi dám ?”

“Giỏi thật đấy!”

Cao Triều cảm thán một câu, bỗng trầm giọng: “Lần thua .”

Nghe câu , mang theo một vẻ hùng sa cơ thất thế, Tĩnh Bảo khỏi sinh chút thương cảm cho vị hoàng quốc thích chính hiệu .

“Ông đây đảm bảo sống yên bao lâu , tin thì chờ mà xem!”

Tĩnh Bảo: “…”

Ồ, hùng cuối đường tính một trận vùng vẫy ?

“Hắn lớp kiểu gì?”

“Người là vương tử nước Tô Lục, đặc quyền.”

Tĩnh Bảo ngẩng lên , thấy Phác Chân Nhân mặc trang phục nước Tô Lục bước , ánh mắt dán chặt Từ Thanh Sơn hàng cuối.

Mẹ kiếp!

Sao tụ tập hết về đây ?!

Tĩnh Bảo hiếm hoi buông một câu chửi, lấy tay che mặt, cảm thấy cuộc đời thật khó lường!

 

Loading...