Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 187: Đến Hình bộ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:32
Lượt xem: 207
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đời biến ảo khôn lường, mà đây mới chỉ là khởi đầu.
Điều khiến Tĩnh Bảo bất ngờ hơn nữa là, Cố Trường Bình chuyển trọng tâm công việc sang Hộ bộ đích đến giảng dạy ở Suất Tự Tính Đường.
Hơn nữa, còn dạy mỗi ngày một buổi.
Tĩnh Bảo âm thầm suy nghĩ một hồi, cảm thấy Cố Trường Bình đích trấn giữ, hoặc là vì Cao mỹ nhân, hoặc là vì sợ Suất Tính Đường với cơ cấu quái dị ai đủ sức khống chế.
“Giám sinh ở Suất Tính Đường, ngoài việc chuẩn cho kỳ thi mùa xuân, còn thể ngoài lịch luyện việc chính sự, để mở rộng tầm mắt, tích lũy kinh nghiệm.”
Cố Trường Bình nghiêm giọng : “Các ngươi thể tự chọn trong Lục bộ, cũng thể theo thầy , Quốc Tử Giám cũng sẽ giúp đề cử. Trương Tông Kiệt!”
“Có học sinh!”
“Thủ phụ đại nhân đích danh điểm tên ngươi, ngươi theo ông lịch luyện chính sự.”
Trương Tông Kiệt mừng rỡ trong lòng: “Vâng!”
“Woaaa!”
Đám giám sinh ánh mắt đều tràn đầy hâm mộ, theo Thủ phụ đại nhân việc, tiền đồ… quả thật một bước lên mây!
“Từ Thanh Sơn!”
“Có học sinh!”
Cố Trường Bình: “Thượng thư Binh Bộ đích điểm danh ngươi, cho ngươi Binh bộ lịch luyện.”
Từ Thanh Sơn lập tức xụ mặt, là Binh bộ, còn ở quấn lấy đám “ẻo lả” nữa mà!
“Uông Tần Sinh!”
“Có học sinh!”
“Ngươi tính tình thật thà, chịu khổ chịu khó, tiến cử ngươi đến chỗ Tả thị lang Lễ Bộ để lịch luyện!”
Uông Tần Sinh kinh ngạc đến suýt rơi cằm.
Tiên sinh, thật sự hiểu như lòng bàn tay, nơi tới nhất chính là Lễ bộ, vì Lễ bộ dễ “ mờ đ.á.n.h lận con đen”, thể lười biếng!
“Đa tạ !”
“Tiền Tam Nhất!”
“Có học sinh!”
Cố Trường Bình chậm rãi : “Ngươi chút thiên phú trong cửu chương toán thuật, trời sinh ưa tiền tài, theo đến Hộ bộ lịch luyện, bằng lòng ?”
Hộ bộ?
Há há há há! Cuối cùng cũng thể đường hoàng bước Hộ bộ !
Các túi bạc , gia gia đến đây!
Tiền Tam Nhất nghĩ đến việc chỉ xếp hạng ba trong kỳ thi mùa thu, vội cố nén cơn hưng phấn, gắng gượng vẻ bình tĩnh nửa vời: “Học sinh bằng lòng!”
“Vương Uyên, Phác Chân Nhân!”
“Có học sinh!”
“Thị lang Công Bộ chọn hai ngươi.”
Vương Uyên nhướng cằm với Phác Chân Nhân, đắc ý: Công Bộ bây giờ là thiên hạ nhà họ Vương, thấy , ngươi cứ theo kiếm dầu béo mà ăn, béo lắm đó!
Phác Chân Nhân thì xị mặt chẳng vui.
Ai mà Công Bộ chứ, theo Thanh Sơn ộp pa Binh bộ cơ!
Từng một sắp xếp xong chỗ lịch luyện, chỉ còn Tĩnh Bảo và Cao Triều là vẫn điểm danh.
Tĩnh Bảo hạ giọng thì thầm: “Chẳng lẽ quên chúng ?”
Cao Triều lạnh: “Hắn quên ngươi, cũng quên !”
“Tự tin thế?”
“Chứ ?”
“Vậy ngươi đoán, chúng sẽ ?”
“Ngươi là ngươi, là , ai là chúng với ngươi?”
“Cái đồ trở mặt nhận ! Một năm ở phủ Lâm An, chẳng chúng còn…”
“Là Cố Trường Bình cứu , thì nửa đồng bạc nào liên quan tới ngươi !”
Tĩnh Bảo: “…”
Nàng cảm thấy lòng thương hại của đúng là mang hết cho ch.ó gặm .
“Tĩnh Bảo, Cao Triều!”
“Có học sinh!”
Cả hai đồng loạt dựng tai lên, cuối cùng cũng đến lượt họ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-187-den-hinh-bo.html.]
Cố Trường Bình chậm rãi : “Hai các ngươi tâm tư kín đáo, mưu trí hơn , Hình bộ là nơi thích hợp nhất để rèn luyện, tiến cử các ngươi tới Hình bộ.”
Tĩnh Bảo suýt nữa nghẹn ngay cổ họng.
Thượng thư Hình bộ họ Thạch, mà nàng và nhà họ Thạch là thù đội trời chung, thể sắp xếp nàng Hình bộ?
Chẳng là đưa dê miệng cọp ?
Nàng lấy hết can đảm về phía Cố Trường Bình.
Ánh nắng sớm mai nhạt, rọi lên Cố Trường Bình, khiến cả con trông vô cùng dịu dàng.
lúc , bên tai nàng vang lên một tiếng ho khẽ.
Chỉ thấy Cao Triều duỗi ngón trỏ, một chữ lên mặt bàn của nàng. Tĩnh Bảo chớp mắt, là chữ Quách!
Quách?
Quách Nộ !?
“Cao sinh, Tĩnh sinh, giờ học đến thư phòng một lát!”
Tĩnh Bảo nén tim đang đập thình thịch, khẽ đáp: “Vâng!”
Nửa canh giờ .
Tĩnh Bảo bàn, so với dáng vẻ lười nhác của Cao Triều bên cạnh thì trông nàng nghiêm túc hơn hẳn, cả mí mắt cũng ngừng giật giật.
“Sắp xếp hai ngươi Hình bộ, nghĩ đến vì ?” Cố Trường Bình hỏi.
Khóe môi Cao Triều nhếch lên: “Không chúng điều tra vụ án của Quách Nộ ?”
“Bằng lòng ?” Cố Trường Bình hỏi đúng ba chữ.
Cao Triều nhe răng một cái, nhún vai, phịch xuống ghế thái sư bên cạnh, vắt chân liếc Tĩnh Bảo: “Câu đừng hỏi , hỏi kìa!”
Cố Trường Bình mặc kệ dáng vẻ ưỡn ẹo của Cao Triều, giọng bỗng mềm hẳn : “Tĩnh sinh, ngươi bằng lòng ?”
Người một gương mặt , mà lúc hỏi câu , đôi mắt khẽ cong xuống, mang theo một tia buồn thương dịu dàng.
Đầu óc Tĩnh Bảo trống rỗng, trong mắt chỉ còn độ cong . Một lúc , nàng mấp máy môi, chỉ hai chữ: “Bằng lòng.”
Cố Trường Bình dậy, nhẹ nhàng vỗ vai nàng.
“Vụ Quách Nộ là một án tử, các ngươi cần điều tra từ . Có thể điều tra từ t.h.ả.m án cả nhà họ Quách năm mươi tám mạng, chim bay để dấu, chắc chắn manh mối để . Trong Hình bộ hồ sơ niêm phong, các ngươi tìm cách xem thử.”
Tĩnh Bảo dám thẳng , chỉ lén đưa mắt liếc Cao mỹ nhân, thái độ .
Cao mỹ nhân bèn thẳng , ánh mắt sáng ngời: “Cố Trường Bình, sẽ để ngươi thất vọng !”
Tĩnh Bảo xong, cảm thấy cũng nên gì đó, nhưng thốt nên lời, nàng cảm thấy Cố Trường Bình như Khương Thái Công, còn nàng và Cao Triều là cá.
Cá mắc câu là vì tự nguyện!
Nàng sợ nhà họ Thạch, chỉ sợ một Cố Trường Bình lay chuyển tảng đá to sẽ kiệt sức.
Liệu để cho đường lui ?
Lúc , Khương Thái Công đột ngột mở miệng: “Tĩnh sinh, ngoài phố đồn rằng, ngươi “hàng khủng”?”
Tĩnh Bảo suýt c.h.ế.t khiếp, nào còn nghĩ gì khác, vội lấy tay che hạ , mặt đỏ như gấc, miệng mấp máy mãi mới bật câu: “Tiên… , cũng hóng chuyện nhảm nhí như chứ!”
Cố Trường Bình chẳng buồn để ý vẻ mặt khổ sở của nàng, cầm lấy một quả quýt bàn, bóc : “Ngọc tội, chỉ mang ngọc mới tội. Quốc Tử Giám chính là một xã hội thu nhỏ, ngươi cẩn thận.”
“Cẩn thận gì?” Tĩnh Bảo buột miệng hỏi, xong hối hận, chỉ tự tát một cái: “Ta…”
“Sau , ngươi cùng với Cao Triều nhiều một chút.”
Cố Trường Bình đưa múi quýt bóc cho nàng. Tĩnh Bảo luống cuống nhận lấy, mặt mày ngượng nghịu bỏ chạy.
Vừa đến cửa, nàng dừng chân cúi đầu xuống , tâm trạng nặng nề.
Khó trách hôm nay đến Quốc Tử Giám, đường ít nàng, thì là vì “hàng khủng” của nàng mà dòm ngó!?
Tĩnh Bảo c.ắ.n múi quýt cho miệng, tức giận nghiến răng.
“Người trong Quốc Tử Giám đúng là mấy kẻ biến thái, xem “hàng khủng” của ? Đừng hòng!”
Tề Lâm ôm hai chồng sách bước sân, khéo thấy nửa câu , sợ đến tái xanh mặt.
Mẹ nó!
Gia xem hàng của tiểu tử , thì của chẳng là !?
Trong thư phòng.
Cao Triều lười nhác dậy, đến mặt Cố Trường Bình, hai tay chống lên bàn, thẳng mắt .
“Cố Trường Bình, ngươi với Tĩnh sinh… chút gì đó ?”
Ngoài cửa, Tề Lâm đến đó như điểm huyệt, ngay cả thở cũng dám.
Cố Trường Bình liếc mắt cửa: “Chiều nay đừng đến lớp nữa.”
“Sao ?”
“Dắt ngươi Thái Y viện xem thử sốt .”