Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 192: Chanh tinh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:37
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được , , , ai cũng bớt một câu , bây giờ lúc để cãi .”
Tiền Tam Nhất cãi vã đến đau cả đầu, vì giữ mạng sống, bèn bước lên khuyên giải.
“Phải, , , bớt giận .” Uông Tần Sinh vội phụ họa.
Tiền Tam Nhất trừng mắt Cao Triều: “Cao Triều, ngươi ghen thì cũng đừng động tay động chân, mau thả Tĩnh Thất .”
“Ngươi thấy mắt nào của đang ghen hả?”
“Không ghen thì tìm gì?” Tĩnh Bảo lạnh lùng : “Có bản lĩnh thì ngươi hỏi cho rõ, đừng như con đàn bà chanh chua, chỉ dám tìm kẻ yếu mà tính sổ. Đồ chanh tinh!”
“Mẹ kiếp, ngươi đúng là hồ ly tinh!”
“Chanh tinh!”
“Hồ ly tinh!”
“Tất cả im miệng cho !”
Tiền Tam Nhất gầm lên một tiếng, nghiêng đầu, đôi mắt bé tí Tĩnh Bảo: “Canh tinh?”
Tĩnh Bảo nhếch môi lạnh: “Là , ganh tị khi khác , gọi là chanh tinh.”
Tiền Tam Nhất sững : “Vậy thì kiếp đúng là chanh tinh chuyển kiếp, ngày nào cũng ganh tị vì giàu hơn . Aizz, lạc đề . Này Cao Triều, ngươi Tĩnh Bảo là hồ ly tinh?”
Cao mỹ nhân ngẩng cằm, vẽ thành một đường cong quyến rũ: “Hắn Từ Thanh Sơn , mà vẫn còn dây dưa với Cố Trường Bình, hồ ly tinh thì là gì?”
Tĩnh Bảo tức đến run : “Tên họ Cao , ngươi năng hồ đồ!”
“Hồ ly tinh!”
“Chanh tinh!”
“Hồ ly tinh!”
“Chanh tinh!”
Tiền Tam Nhất đầu nổ tung hai về vòng lặp thế ?
“Ầm” một tiếng, cái chén chân nổ tung.
Uông Tần Sinh giữa đống mảnh vỡ, run run : “Các, các thể... bàn chính sự cãi tiếp ? Tiên sinh vẫn còn đang chịu khổ trong tay Cẩm Y Vệ đó!”
Cao Triều đến chữ “chịu khổ”, trong lòng bỗng mềm nhũn, ngay cả tay cũng mềm , bèn buông Tĩnh Bảo .
Tĩnh Bảo ngã phịch xuống giường, thở dốc một hồi, đợi nhịp thở định mới dậy : “Lúc Thẩm Trường Canh bảo rời , một câu.”
“Hắn gì?” Tiền Tam Nhất hỏi.
“Hắn : ‘Có chờ nữa, tay .’”
Tiền Tam Nhất: “Là ai chứ?”
Tĩnh Bảo đầu Cao Triều: “Ta cho là Tào đại nhân, bởi vì và ngươi sắp đến Hình bộ điều tra vụ án, nên tay để chiếm thế thượng phong. Hơn nữa cho rằng sẽ vì mà sửa cấp bậc. Ngươi còn nhớ , Trương Tông Kiệt vu cáo gian lận, còn mang bài thi của . Nếu thật sự sửa thì dám công khai bài thi ?”
Mắt Cao Triều híp , sắc bén lạ thường.
Không sai.
Hắn quen Cố Trường Bình gần hai mươi năm, việc luôn rõ ràng, công tư phân minh, tuyệt thiên vị. Lúc họ Tĩnh mới kinh, điên mới vì một kẻ xa lạ mà thiên vị.
Cho dù và Tuyên Bình Hầu gia chút giao tình, thì khi Hầu gia mới khỏi ngục, càng dám rước họa .
“Vậy thì chứng minh , ngươi Quốc Tử Giám thật sự là vì một lời của Tào Minh Khang.” Hắn .
Tĩnh Bảo: “, chắc chắn là Tào Minh Khang từng , và theo.”
Cao Triều: “ bây giờ Tào Minh Khang thừa nhận, mục đích là gì?”
Tĩnh Bảo hít sâu một : “Rất đơn giản, kéo xuống ngựa, khiến chúng mất chỗ dựa. Các ngươi đừng quên, chúng đều là học trò của , nếu ngã, thì chúng điều tra ở Hình bộ?”
“Ta cũng đoán !” Tiền Tam Nhất chen một câu cho .
Cao Triều chẳng thèm để ý đến , ánh mắt tối sầm Tĩnh Bảo: “Xem , đang chột . Vụ án của Quách Nộ, cả vụ của Quách phụ cũng đều là . Cố Trường Bình hề lừa chúng !”
Tĩnh Bảo gật đầu.
Cao Triều: “Nếu cứu Cố Trường Bình, chúng nhất định điều tra vụ án năm đó, mới chứng minh Tào Minh Khang là vì cùng đường nên hãm hại Cố Trường Bình.”
Tĩnh Bảo tán đồng: “ thế, ngươi phân tích đúng.”
Cao Triều: “Vậy vấn đề là điều tra thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-192-chanh-tinh.html.]
Một câu khiến Tĩnh Bảo nghẹn , nàng cau mày, suy nghĩ một lúc lâu: “Ta thấy ngươi thể về hỏi ngươi, cũng sẽ về hỏi cữu cữu , đó đây tìm cách.”
“Chủ ý đấy.”
Cao Triều lập tức chạy , đến cửa còn quên đầu dặn: “Một canh giờ gặp tại đây.”
“Khoan .”
“Còn chuyện gì nữa?”
“Chúng bám sát từng hành động của như , chúng cũng cẩn thận hơn.”
Cao Triều ánh mắt trong trẻo của Tĩnh Bảo, thầm nghĩ: tên nhóc đúng là đầu óc .
“Được, ngươi cũng cẩn thận.”
Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh : nãy còn cãi sống c.h.ế.t, mới chớp mắt bắt đầu dặn dò ?
Còn nữa, hai coi bọn họ là gì? Là vô hình chắc?
Mở cửa , bên trong bên ngoài đều sững sờ.
Từ Thanh Sơn nhíu mày hỏi: “Cao Triều, ngươi ?”
“Đi hỏi yêu ngươi !” Cao Triều ném một câu, ngoảnh đầu bước .
“Từ Thanh Sơn, ngươi đến đúng lúc lắm!” Tĩnh Bảo chạy tới kéo .
Từ Thanh Sơn cánh tay đang khoác lấy tay , trong lòng vui như mở cờ, đây là đầu tiên tên ẻo lả chủ động gần gũi với đó!
“Tiên sinh gặp chuyện , chuyện gì thì lát nữa để Tiền Tam Nhất bọn họ cho ngươi . Ta hỏi ngươi, võ công ngươi thế nào?”
“Cũng tạm !” Từ Thanh Sơn thấy mặt ẻo lả, vẫn nên khiêm tốn một chút.
Tĩnh Bảo: “Đối phó với Cẩm Y Vệ thì ?”
Từ Thanh Sơn: “Hơn mười tên thì thành vấn đề, đông quá thì chịu, đ.á.n.h mệt!”
Tĩnh Bảo: “Vậy ngươi thể tìm cách gặp trong Cẩm Y Vệ, hỏi thầy một câu ?”
Từ Thanh Sơn: “Câu gì?”
Tĩnh Bảo: “Về vụ án của Quách Nộ, thầy còn gì nữa ? Được chứ?”
Hai chữ cuối kéo dài, mang chút giọng nũng. Từ Thanh Sơn bỗng nghẹn thở một khắc, vô thức gật đầu.
“Vất vả cho ngươi , lát nữa chúng gặp ở đây.”
Nhiệt độ nơi tay vụt tắt, Từ Thanh Sơn thấy hụt hẫng, thầm than: Tên ẻo lả thể ôm thêm một lát ?
Thân mật mấy!
...
Đêm khuya, Cẩm Y Vệ tỏa khí lạnh rợn , thỉnh thoảng từ góc nào vọng vài tiếng kêu thảm, khiến nổi da gà.
Từ Thanh Sơn rạp mái, mới phát hiện đúng là thằng ngốc.
Cố Trường Bình giam ở ?
Phía Đông phía Tây?
Có mấy canh gác?
Chẳng gì cả!
Chẳng gì mà cũng dám mò đến, chẳng tìm c.h.ế.t ? Nếu phát hiện, lão gia nhà sẽ treo lên đ.á.n.h cho xem.
Từ Thanh Sơn tự tát mấy cái.
Đột nhiên, một bóng đen bịt mặt lướt qua mắt.
Lại còn giống , đêm điều tra Cẩm Y Vệ?
Đi theo xem thế nào !
Từ Thanh Sơn vội bò dậy, nín thở cúi đuổi theo.
Bóng nhảy lên nhảy xuống, vài hạ xuống một viện nhỏ, dùng tay chọc thủng giấy cửa sổ, trong vài cái, dậm chân một cái đầy bực bội, nhún lên ngọn cây, mượn lực biến mất trong màn đêm.
“Nơi nhốt ai thế nhỉ?”
Từ Thanh Sơn vô cùng tò mò.