Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 193: Thật sự rất điềm tĩnh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:38
Lượt xem: 228
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ tường nhảy xuống, Từ Thanh Sơn thò đầu qua cái lỗ đục thủng, một cảm giác hân hoan ngút trời như từ cao giáng xuống.
Ha ha ha ha, đúng là "vô tình mà ", tốn chút công sức nào!
Người nhốt trong đúng là Cố Trường Bình!
Sao trùng hợp đến thế chứ!
Hắn ngó quanh một lượt, thấy bốn phía yên ắng bèn lấy hết can đảm đẩy cửa bước .
Nửa tuần , Từ Thanh Sơn từ bên trong bước , nhân lúc xung quanh một bóng bèn lặng lẽ rời trong đêm.
Hắn khỏi, một bóng khác liền đáp xuống sân, nhẹ nhàng đẩy cửa chui , kéo khăn đen mặt xuống, lộ gương mặt tuấn tú.
“Gia, thằng nhóc đó ?”
“Ừ.”
Cố Trường Bình cầm một cuốn sách trong tay, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên: “Cũng nhờ ngươi dụ tới, nếu với bản lĩnh của , tối nay khi cứ loanh quanh mái nhà cả đêm cũng nên.”
Cố Dịch : “Là Gia mưu tính như thần, đoán trúng sẽ đến trong đêm.”
“Không mưu tính như thần.”
Cố Trường Bình ném sách qua một bên, nâng chén lên, dùng nắp chén gạt lá nổi mặt nước, trầm ngâm : “Là Tĩnh Thất thông minh.”
“Gia thử xem, thông minh thế nào?”
“Từ Thanh Sơn thể tới, nghĩa là Tĩnh Thất phân tích rõ ràng bảy tám phần sự việc. Hắn hỏi còn gì thêm về vụ án của Quách Nộ, điều đó cho thấy bắt đầu nghĩ cách cứu . Để Từ Thanh Sơn đến, chứ tay thuộc hạ của Cao Triều, thực là tính đến đường lui nếu chẳng may bắt.”
Cố Dịch bừng tỉnh: “Từ Thanh Sơn là cháu trai của Định Bắc hầu, cha trấn thủ Bắc cương, dù càn nữa, Tào Minh Khang cũng dám xử tội.”
Cố Trường Bình mỉm thư thái, gật đầu.
“Sao gia chắc chắn thông minh là Tĩnh Sinh, chứ Cao Sinh Tiền Sinh?”
“Rất đơn giản, chuyện nguy hiểm như đột nhập trại giam Cẩm y vệ ban đêm, nếu vì Tĩnh Thất nhờ vả thì Từ Thanh Sơn tuyệt đối dám đến.”
Cố Trường Bình đặt chén xuống: “Trong năm , Cao Triều bề ngoài vẻ là quyền thế nhất, thiết với Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất, nhưng là trung tâm. Trung tâm thật sự là Tĩnh Thất. Nếu đoán nhầm, còn định lợi dụng cả Trưởng công chúa và phủ Tuyên Bình hầu.”
Sắc mặt Cố Dịch tái nhợt vị Gia nhà , khóe mắt giật mạnh.
Nửa tuần , nhận tin: Tĩnh Thất và Cao Triều, một đến phủ Tuyên Bình hầu, một đến phủ Trưởng công chúa.
“Gia, liệu bọn họ lật vụ án ?” Cố Dịch vẫn lo lắng hỏi.
“Có!” Cố Trường Bình chỉ trả lời một chữ.
“Gia tin chắc như ?”
“Tuổi trẻ sợ là gì, gan to sức lớn, tin bọn họ!”
Cố Dịch gãi đầu, thầm nghĩ: Ta thì tin bọn họ, chỉ tin sự gian xảo của Gia nhà thôi.
…
Canh Tý, đêm lạnh như nước.
Quốc Tử Giám ban ngày huyên náo, giờ chìm giấc ngủ, chỉ gian trai xá bên vách tường còn vang lên vài tiếng động khẽ khàng.
Bên trong trai xá thắp đèn, tối đen như mực, nhưng cản Cao Triều mở miệng: “Công chúa nhà , điều tra vụ án của Quách Nộ thì khó, khó như lên trời. Bà gợi ý tụi thể bắt đầu từ vụ án của cha Quách Nộ. Nói xong câu đó thì đuổi , bảo phiền giấc ngủ của bà .”
Mọi thầm nghĩ: Cao Triều nhà ngươi chẳng là cung cưng mà Trưởng công chúa mong ngóng suốt mười năm mới ?
“Tĩnh Thất, bên ngươi thì ?”
“Cữu cữu cũng y chang như . Có điều còn thêm mấy câu, bảo đợi xem thái độ trong cung . Lại phận của Cố Trường Bình đặc biệt, Tào Minh Khang chắc dám thật sự tay. Ta bảo đợi , lúc đó ông mới đuổi .”
Mọi thầm nghĩ: Tuyên Bình hầu cũng lý. Tĩnh Sinh đuổi là đáng đời.
“Từ Thanh Sơn, ngươi đột nhập Cẩm y vệ thế nào? Gặp ?”
“Gặp , thuận lợi lắm. … , hiện tại thầy chỉ bấy nhiêu thôi, còn bảo tụi yên tâm học hành, đừng lo cho thầy , trong sạch tự sẽ minh oan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-193-that-su-rat-diem-tinh.html.]
Mọi đồng loạt cảm thán: Tiên sinh đúng là quá bình tĩnh! Cháy đến chân mày mà còn “trong sạch tự sẽ minh oan”!
“Tiên sinh… ? Có tra tấn gì ?” Trong bóng tối, Tĩnh Bảo đột nhiên hỏi.
Chưa đợi Từ Thanh Sơn đáp, Cao Triều lạnh giọng chen : “Nếu thầy mà , sẽ lật tung cả Cẩm y vệ!”
Thể hiện tình cảm thì cũng bớt khoa trương chút chứ.
Tĩnh Bảo liếc một cái, tiếp: “Bây giờ xem , khác trông mong , chỉ dựa mấy chúng thôi. Mọi xem, cao kiến gì ?”
Uông Tần Sinh : “Ta thấy giống như Hầu gia , là… cứ đợi thêm chút tính?”
“Đợi cái đầu ngươi !”
Cao mỹ nhân mắng to: “Chờ đến khi ngươi cũng tống trong đó, ngươi tính bảo ‘đợi chút tính’? Cho ngươi nếm thử mười tám món khổ hình của Cẩm y vệ xem!”
“Ta chỉ… suy nghĩ thôi mà!” Uông Tần Sinh cố gắng biện bạch.
“Ngươi đúng là đồ hèn nhát!”
“Không c.h.ử.i khác!”
Tĩnh Bảo trừng mắt lườm Cao Triều, lườm hồi lâu mới nhớ : tối thui thế , thấy . Bèn sang: “Tiền Tam Nhất, ngươi thử xem!”
Tiền Tam Nhất thở dài một , thở dài một nữa, hồi lâu mới rặn một câu: “Chuyện … kiếm bạc ? Có thì tính một phần, thì cũng … đợi tính.”
Tĩnh Bảo hỏi: “Ngươi bao nhiêu bạc?”
Tiền Tam Nhất nhẩm tính đáp: “Ít nhất cũng trăm lượng chứ!”
Chỉ thôi ? Tĩnh Bảo nhạt: “Ta cho ngươi năm trăm lượng, ngươi ?”
Tiền Tam Nhất “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất: “Gia ơi, ngài bảo lên núi đao xuống chảo dầu cũng !”
“Ta thằng cháu to đầu như ngươi!”
Tĩnh Bảo đầu: “Từ Thanh Sơn, ngươi thì ?”
Từ Thanh Sơn gì, chỉ chằm chằm.
“Nói gì mà , ngươi bảo gì thì cái đó, dỗ vợ cũng dỗ kiểu như !” Tiền Tam Nhất lườm Từ Thanh Sơn một cái.
“Được!”
Tĩnh Bảo đập bàn quyết định: “Vậy kế hoạch của , hôm là ngày nghỉ, với Cao Triều sẽ đến Hình bộ báo danh, tìm cách xem xét hồ sơ vụ án. Chỉ khi xem hồ sơ, chúng mới định đường nước bước điều tra tiếp theo.”
“Vậy là đến lượt chúng gì !” Tiền Tam Nhất thở phào.
“Có chứ!”
Tĩnh Bảo nghiêm giọng: “Ngươi và Tần Sinh, một ở Hộ bộ, một ở Lễ bộ, các ngươi một nhiệm vụ quan trọng.”
“Là gì?” Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh đồng thanh hỏi.
Tĩnh Bảo: “Tìm cách lôi chứng cứ Tào Minh Khang bán quan bán chức .”
Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh lập tức câm như hến. Việc quá nguy hiểm, cẩn thận là mất mạng như chơi.
Tiền Tam Nhất nghĩ, năm trăm lượng bạc khi còn ít quá…
Cao Triều hừ một tiếng: “Không chịu hả? Được, Gia ngươi cho hai đứa ngươi c.h.ế.t một ! Từ Thanh Sơn!”
“Đừng, đừng, đừng!”
Hai , mắt nhắm chân duỗi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t!
“À … Tĩnh Thất, ở Binh bộ, cần điều tra gì ?” Từ Thanh Sơn hỏi.
“Binh bộ là nơi trọng yếu, một văn thần như ngươi khó mà với tay tới. ngươi một việc quan trọng hơn cần .”
“Là chuyện gì thế?” Từ Thanh Sơn lập tức hứng thú hẳn lên.