Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 194: Bị bãi chức

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:39
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo nghiêm túc : “Cho dù là Cố Trường Bình Tào Minh Khang nhắm tới, cũng sẽ tự tay. Nhất định kẻ quân cờ cho ."

"Ý ngươi là gì?" Từ Thanh Sơn mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì.

là, chuyện đổi điểm xảy trong Quốc Tử Giám, nhất định là trong Giám âm thầm tiết lộ ngoài."

Cao mỹ nhân trợn trắng mắt: Mấy đầu óc mọc kiểu gì , đứa nào đưa nấy ngu như lợn!

Từ Thanh Sơn đập đùi: “Ta hiểu , bán Cố Trường Bình!"

", ngươi nghĩ cách tìm kẻ đó…" Tĩnh Bảo đến đây thì bỗng dưng dừng .

Thực , chỉ trong Quốc Tử Giám bán Cố Trường Bình, bên cạnh nhất định cũng kẻ như thế. Nếu , từng chuyện từng việc đều Cẩm y vệ nắm chứ?

Người đó… là ai?

"Ngủ, ngủ !" Cao Triều ngáp dài: “Các ngươi nên cút thì cút cho !"

Dựa cái gì chứ?

Kêu chúng đến thì gọi là “mời”, đuổi chúng thì bảo “cút”, rõ ràng là đồ vô .

Tiền Tam Nhất vật xuống giường của Uông Tần Sinh: “Trễ thế , giờ về sẽ cả trai xá đ.á.n.h thức mất. Tối nay ngủ ở đây luôn."

Trong bóng tối, bốn còn ngươi , ngươi.

"Ta quen ngủ chen chúc với khác, ngủ đây!" Tĩnh Bảo phản ứng nhanh nhất, thu chân, vung tay, màn buông xuống thì biến mất.

Uông Tần Sinh uất ức bĩu môi, chun m.ô.n.g trèo lên giường.

Chỉ còn Từ Thanh Sơn và Cao Triều .

Cao mỹ nhân dùng giọng điệu lệnh: “Từ Thanh Sơn, nếu ngươi dám ngủ giường của gia gia đây, thì cứ đợi mà c.h.ế.t !"

Từ Thanh Sơn giường của Tĩnh Bảo, giường của Cao Triều, ngây ngô nghĩ: Ngủ chung với tên ẻo lả thì c.h.ế.t ngay, còn ngủ với Cao Triều thì c.h.ế.t chậm một chút.

Thế là xuống giường Cao Triều, xuống luôn.

"Đồ họ Từ, ngươi cái đồ con nó…"

"Câm miệng!"

"Cút khỏi giường gia gia ngay!"

"Ngủ !"

"Qua ngủ chỗ Tĩnh Thất!"

"Không dám!"

"Không dám ngủ bên đó mà dám ngủ giường ?"

"…"

Ai đó ngủ mất tiêu .

Cao mỹ nhân tức đến thở phì phò.

là cái thứ gì nữa!

Dù kế hoạch chu đến , cũng bằng sự đổi đột ngột.

Sáng hôm , Ngự sử đài dâng sớ lên Hoàng đế, tố cáo Cố Trường Bình trong thời gian Tế tửu Quốc Tử Giám lạm dụng chức quyền, mưu cầu tư lợi, xứng , đề nghị bãi chức .

Quan viên Ngự sử đài rời khỏi điện, thì từ Hình bộ, Hộ bộ, Công bộ… mỗi bộ đều , yêu cầu tân đế nghiêm trị.

Văn võ bá quan thấy tình thế như , ai nấy đều hiểu rõ ràng:

Những kẻ đều là Thủ phụ đại nhân nâng đỡ, hiển nhiên là nhận lệnh chủ tử, định diệt sạch đường lui của Cố Trường Bình!

Tất cả bá quan cùng về phía ngai vàng.

Sắc mặt tân đế thoáng chốc tái nhợt, từ cao xuống liếc qua Tào Minh Khang, vội bước lên một bước, tiếc nuối : “Tử Hoài là môn sinh của lão phu, chuyện xảy như khiến lão phu cũng thất vọng. Thậm chí, lão phu còn dày mặt xin Hoàng thượng tha cho một phen. phép tắc là phép tắc, khuôn phép thành nề nếp, xin Hoàng thượng đừng nể mặt lão phu mà hãy nghiêm trị theo luật!"

Lão tặc đúng là diễn trò!

Ánh mắt tân đế quét một vòng xuống đám đại thần phía , đợi hồi lâu, ai dám giúp cho Cố Trường Bình một câu. Mu bàn tay đang siết chặt long ỷ, gân xanh nổi rõ từng đường.

Thực lực của Tào Minh Khang trong triều đình lớn đến mức ? Đến cả Hoàng đế như cũng chỉ là bù ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-194-bi-bai-chuc.html.]

Tân đế trấn định, giọng mang theo vẻ đau lòng: “Chuyện , giao cho Cẩm y vệ và Ngự sử đài cùng điều tra, miễn chức Tế tửu Quốc Tử Giám và chức Tả Thị Lang Hộ bộ của Cố Trường Bình, lệnh đóng cửa suy ngẫm, chờ kết quả điều tra."

"Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Chuyện thì truyền ngoài, chuyện thì lan khắp nơi.

Tin tức truyền đến Quốc Tử Giám, lúc Tĩnh Bảo và đang ăn sáng, cháo thơm mấy cũng chẳng còn khẩu vị.

Mặt Tĩnh Bảo trắng bệch đến xanh xám.

Thật ngờ đến mức , ngay cả trong cung cũng ban chỉ, thì những sắp xếp đêm qua liệu còn tác dụng gì ? Cố Trường Bình liệu thể cải tử sinh ?

Nàng đá đá Cao mỹ nhân gầm bàn.

Sáng sớm thường ngày, Cao mỹ nhân đều còn ngái ngủ, mà giờ phút , đôi mắt trợn to như cái mâm, hiển nhiên là cũng dọa nhẹ.

"Ôi chao, Tĩnh Bảo , mặt mũi trông kém sắc thế, tối qua hầu hạ ai mệt quá hả? Chậc chậc, đau lòng ghê á…"

"Vương Uyên, giữ cái mồm ngươi sạch sẽ một chút."

Tĩnh Bảo còn kịp nổi đóa, Từ Thanh Sơn đập bàn, phắt dậy.

Vương Uyên vênh mặt bước gần, hất cằm về phía Từ Thanh Sơn: “Giữ nổi , ai cũng thấy cả , sáng nay ngươi với Tiền Tam Nhất bước từ phòng Tĩnh Thất, Tĩnh Thất hầu hạ hai các ngươi, bảo mặt trắng bệch , chắc các ngươi hút khô !"

"Họ Vương , ngươi tin đ.ấ.m một cái cho ngươi gọi cha gọi luôn ?"

"Ui chao, sợ quá cơ! Không chỉ là ch.ó của Cao Triều thôi ?"

Vương Uyên khẩy: “Cố Trường Bình xong đời , cũng sống yên bao lâu. nếu ngươi chịu đầu theo , nể mặt Phác Chân Nhân, cũng hoan nghênh, chỉ cần ngươi hầu hạ Phác Chân Nhân nhà ."

"Ta đệt tám đời tổ tiên nhà ngươi!"

Từ Thanh Sơn giơ tay định đ.ấ.m thì một bàn tay thon dài kéo .

Quay đầu là Tĩnh Bảo.

"Ngươi, lưng !" Giọng Tĩnh Bảo lạnh băng, nghiêm khắc.

Từ Thanh Sơn sững , ngoan ngoãn nàng như một cô dâu nhỏ.

Tĩnh Bảo Vương Uyên quái dị: “Vương công tử, nãy rõ, ngươi ai hầu hạ ai cơ?"

"Ta tình nhà ngươi hầu hạ Phác Chân Nhân nhà đấy, nào, nỡ ?"

Tĩnh Bảo xong thì như phát hiện điều gì thú vị lắm: “Ngươi Thạch nhị công tử, cái tên cực ngông cuồng và hống hách đó, cuối cùng ?"

Vương Uyên: "…"

"Hắn chỉ phạm đúng một chữ dâm, cuối cùng quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t gốc cây cổ thụ cong cổ."

Nụ quái dị mặt Tĩnh Bảo càng thêm sâu: “Ngươi với Phác Chân Nhân, chậc chậc… Tối nay cẩn thận đấy!"

"Con ngươi…"

Bốp!

Một bát cháo nóng hổi ụp thẳng mặt Vương Uyên, khiến hét toáng lên vì bỏng.

"Mẹ là quả phụ trong nội viện, trêu chọc gì đến ngươi ? Dám c.h.ử.i , thấy ngươi sống chán đời đấy, đồ con rùa con rắn!"

"Họ Tĩnh , sẽ g.i.ế.c ngươi! Phác Chân Nhân, mau giúp !!"

Phác Chân Nhân liền cầm bát cháo ném tới, chẳng may dính trọn mặt Tiền Tam Nhất, tức đến c.h.ử.i một câu: “Đồ đàn bà sinh !"

Rồi nắm lấy một nắm dưa muối ném trả.

Đám bạn của Vương Uyên lập tức xông tới;

Từ Thanh Sơn thấy tình hình , huýt sáo một cái, đám võ sinh gào lên lao hỗ trợ.

Ngay lập tức, cháo loãng, đũa, dưa muối…

Bay tứ tung trời!!

Cao mỹ nhân một miếng củ cải khô ném trúng mặt, tức giận cho miệng nhai hai cái, đầu thì thấy Tĩnh Thất đang nép một bên, khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo, dửng dưng cảnh hỗn loạn mắt.

Hắn giật thót trong lòng, lập tức hiểu : Cuộc ẩu đả là do Tĩnh Thất cố tình châm ngòi, mục đích là…

Khiến Quốc Tử Giám cho bọn họ nghỉ học, để thể Hình bộ điều tra vụ án!

Thằng nhóc , đúng là kẻ m.á.u lạnh tính toán!

 

Loading...