Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 195: Thiếu niên
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:40
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, một canh giờ , tất cả giám sinh tham gia ẩu đả đều đình chỉ học mười ngày, bản kiểm điểm và chép phạt Tứ thư Ngũ kinh mỗi thứ một trăm lượt.
Tĩnh Bảo đội đầu cả một mùi… rau dưa muối, lảo đảo bước khỏi Quốc Tử Giám, ngẩng đầu lên chạm ngay ánh mắt của Cao mỹ nhân.
Mỹ nhân cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, đầu còn dính mấy hạt cơm, chẳng là từ miệng đứa nào phun nữa.
Cạnh đó, Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh càng thê thảm, một thì áo rách, n.g.ự.c trần như gà luộc; một tóc tai rũ rượi, y như ma treo cổ.
Chỉ mỗi Từ Thanh Sơn là sạch sẽ gọn gàng, áo quần tinh tươm, dáng một công tử phong nhã.
Thằng nhóc cũng nhanh chóng hiểu tấm lòng khổ tâm của Tĩnh Thất, huýt sáo một cái chuồn xa, cho nên chuyện đình chỉ học và chép phạt chẳng dính dáng gì đến cả.
Năm , đồng loạt bật ha hả.
lúc , ánh nắng .
Cái ngông nghênh, nóng nảy, ngạo nghễ của tuổi thiếu niên, cũng đúng thời điểm.
*
Phủ Cẩm Y Vệ.
Cánh cửa gỗ khắc hoa kẽo kẹt mở , Thịnh Vọng mỉm bước : “Cố đại nhân, thánh chỉ trong cung đến, mời ngài trở về.”
Cố Trường Bình khổ sở suốt cả đêm, dù là thể sắt đá cũng lộ vài phần tiều tụy.
Đến cửa, ôm quyền với Thịnh Vọng: “Quấy rầy hai ngày nay .”
Thịnh Vọng khẽ một tiếng: “Cố đại nhân hỏi thử xem thánh chỉ trong cung rốt cuộc là gì ?”
“Cùng lắm cũng chỉ là cách chức.”
“Vậy mà ngài còn ?”
“Chẳng lẽ ?”
Cố Trường Bình kéo thẳng cổ áo, phủi phủi tay áo dài, bước xuống bậc thềm.
“Đại nhân, xin dừng bước.”
Thịnh Vọng bỗng lên tiếng gọi , ba bước gộp thành hai đuổi đến mặt: “Muốn hỏi đại nhân một câu.”
“Ngươi hỏi .”
“Tại đối đầu với Thủ phụ đại nhân?”
Cố Trường Bình cúi đầu, lúc sương sớm vẫn tan hết, đôi mắt ẩn làn sương mờ mịt, chẳng thể rõ tâm trang bên trong.
“Thịnh Đại nhân, thật chẳng vì cả… chỉ là sống một đời hồ đồ thôi. Cáo từ!”
Một bàn tay to đột ngột nắm lấy cánh tay , Cố Trường Bình rùng một cái, trong mắt vẫn còn đầy nghi ngờ.
“Hắn vẫn còn chiêu , ngài cẩn thận!”
Thịnh Vọng hạ giọng, nhấn mạnh từng chữ.
*
Tĩnh Bảo về phủ rửa mặt chải đầu, áo quần sạch sẽ, dẫn theo A Nghiễn và Nguyên Cát thẳng đến Hình bộ.
Tới cửa chính, nàng dựa con sư tử đá chờ một lát, trông thấy Cao mỹ nhân bước xuống từ kiệu.
Lại gần rõ, Tĩnh Bảo suýt rớt cả tròng mắt, mà khoác Hoàng mã quái*.
* Hoàng mã quái (giản thể: 黃马褂; phồn thể: 黃馬褂; bính âm: Huáng mǎguà) là một biểu tượng danh dự cao quý trong triều đại nhà Thanh. Vì màu vàng là màu cấm, đại diện cho Hoàng đế, trang phục chỉ ban cho các quan cấp cao và cận vệ của Hoàng đế.(wiki)
“Thánh thượng ban cho đấy, mượn oai hùm một chút, nào, trai ?” Cao mỹ nhân “phạch” một tiếng mở quạt, dáng vẻ kiêu căng y như một con công.
Tĩnh Bảo giơ ngón cái với .
Tiên đế là của ngài, ngài thì là !
Hai sóng vai bước cánh cửa đỏ son, bước qua ngưỡng cửa thì đồng loạt khựng .
Cách đó mấy trượng, Thạch Hổ mặc quan bào chắp tay lưng, lớp mỡ mặt hằn thành từng vệt, ánh mắt lạnh lẽo rọi thẳng mặt Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo lẩm bẩm: “Cao Triều… Hoàng mã quái của ngươi linh ?”
Cao mỹ nhân đảo mắt trắng dã: “Có , thử mới !”
Tĩnh Bảo: “Vậy… mời ngài .”
“Cái điệu bộ vợ nhỏ là hả!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-195-thieu-nien.html.]
Cao mỹ nhân mắng thì mắng, nhưng vẫn chắn Tĩnh Bảo: “Ôi, ngờ bản công tử đây mặt mũi đến mức khiến Thạch đại nhân đích đón!”
Ra đón cái rắm !
Thạch Hổ chẳng buồn đôi co với thằng nhãi : “Thượng thư đại nhân hai sẽ đến Hình bộ, cố ý sai đến báo tin, hôm mưa to vài trận, mái nhà kho hồ sơ tốc vài miếng ngói, ít án quyển ẩm. Hôm nay nắng , các hãy mang ngoài hong nắng.”
Cao mỹ nhân thấy vui, chuyện nhẹ nhàng như đúng là hợp quá !
Tĩnh Bảo thì chau mày, sợ là đơn giản như thế.
Quả nhiên.
Hai bước kho hồ sơ thì trợn tròn mắt, ba gian nhà đầy ắp án quyển chất cao như núi, phơi thế nào cho xuể?
“Nếu phơi, thì mang hết , tránh để ẩm mốc mọt ăn. Còn nữa, đây đều là vật quan trọng, hai tự tay , cho hạ nhân nhúng tay.”
Thạch Hổ buông một câu xong thì đầu bỏ .
Không đòi tới Hình bộ chịu c.h.ế.t ? Cách c.h.ế.t cả vạn kiểu, mệt c.h.ế.t cũng là một loại đấy.
Tĩnh Sinh , chuyện chỉ mới bắt đầu thôi!
“...Cho nên, bắt mặc Hoàng mã quái phơi án quyển, còn thiên lý nữa ?!”
Cao mỹ nhân dám tin nổi phận hoàng quốc thích mà rơi đãi ngộ kiểu . Đang vắt óc nghĩ cách, bên cạnh, Tĩnh Bảo nhanh nhẹn lệnh: “Cao Triều, ngươi phụ trách tìm bản án của cha Quách Nộ, lo việc khiêng , hong khô, hai chia việc riêng.”
“Tại đối xử với như ?”
“Vì ngươi là mỹ nhân.”
Cao Triều: “…”
Lý do hợp tình hợp lý!
“Gia, trừ Từ Thanh Sơn ở Quốc Tử Giám, bốn còn đều các bộ.”
Cố Trường Bình tắm xong, tóc còn đang nhỏ nước.
“Tiền Tam Nhất cha che chở, chịu thiệt thòi nổi; Tuyên Bình hầu phủ nể mặt Tĩnh Thất, cũng sẽ chăm sóc đặc biệt cho Uông Tần Sinh. Hai sợ là dễ sống.”
Tề Lâm : “Họ đang ở sân phơi án quyển, cho ai giúp đỡ, Thạch Hổ là cố ý.”
Cố Trường Bình dùng trâm vấn gọn mái tóc ướt: “Hồ sơ vụ của Quách phụ chắc chắn trong đó, bọn họ e là tốn công vô ích.”
“Vậy bây giờ?”
“Ta giúp họ.”
Tề Lâm giật b.ắ.n cả da đầu: “Gia! Trong cung đang lệnh cấm túc suy nghĩ kiểm điểm, ngài giúp kiểu gì?”
“Chẳng còn ngươi ?” Giọng Cố Trường Bình thản nhiên.
Tề Lâm: “…”
Tề Lâm hít sâu một , lấy hết can đảm hỏi: “Gia, tiểu nhân xin mạo hỏi, ngài là giúp Cao công tử, là giúp Tĩnh Thất?”
“Có gì khác ?”
“Có ạ!”
Tề Lâm liều mạng: “Nếu ngài giúp Cao công tử, thì tiểu nhân ý kiến. Công tử từ nhỏ sống trong nhung lụa, đừng phơi sách, ngay cả phơi còn khiêng phơi. Phủ công chúa chỉ một báu vật, ngài cần bảo vệ.”
“Nếu là giúp Tĩnh Thất thì ?”
“Vậy thì…”
Tề Lâm "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống, giọng như : “Gia ơi, ngài thể mà! Tĩnh Thất là đàn ông, thể truyền tông nối dõi cho nhà họ Cố !”
“Tề Lâm, ngươi đúng là đồ đầu đất ngu si!” Cố Trường Bình chỉ tay mắng: “Người như , chuyện , để truyền tông nối dõi ?”
Chẳng là… gián tiếp thừa nhận tình ý với Tĩnh Thất ?
Tề Lâm phịch xuống đất, cũng nổi!
Hai chuyển hồ sơ ngoài, bày lên phiến đá xanh phơi nắng; những án quyển quan trọng thì đưa nồi hấp qua mới mang phơi.
Kho hồ sơ ở phía cùng của Hình bộ, bốn phía yên ắng tĩnh lặng. Tĩnh Bảo qua , bận rộn ngơi.
Nắng gắt khiến nàng mồ hôi đầm đìa, bèn đưa tay lau mồ hôi, tiện tay cầm một tập hồ sơ còn khô hẳn lên lật xem.
Vừa lật nửa chừng, chợt phía lên tiếng: “Tĩnh Công tử, án quyển thể tùy tiện xem.”