Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 196: Phơi hồ sơ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:41
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo sợ đến run lên, rơi tập hồ sơ trong tay. Phía một bóng lướt qua, đưa tay bắt kịp.

“Tề Lâm, ngươi đây? Bọn họ cho ngươi ?”

Tề Lâm xòa: “Ta lời của gia nhà nhắn , nhờ quen bên Hình Bộ, dúi chút bạc mới xin một canh giờ. Tĩnh công tử, đến giúp ngươi một tay, ngươi nghỉ ngơi bên cạnh .”

Tĩnh Bảo phệt xuống đất, lấy tay áo quạt quạt mát.

“Công tử , đất lạnh lắm, hàn khí nhập thể chẳng chuyện đùa . Nam tử còn đỡ, chứ nếu là nữ tử thì dễ cung hàn đấy!”

Tĩnh Bảo vội vàng dậy. Tề Lâm rút từ n.g.ự.c một chiếc khăn tay, đặt lên ngưỡng cửa gỗ: “Lại đây mà .”

Tĩnh Bảo ngẩn .

Trước đây thấy nàng, lỗ mũi còn hếch lên trời, tròng trắng còn nhiều hơn tròng đen, hôm nay chu đáo như ?

Nhất định là vì bọn đang vì gia nhà bôn ba lo liệu, nên mới đổi thái độ xoay hẳn một trăm tám mươi độ thế .

Tề Lâm khoanh tay mỉm , trong phòng.

Trong phòng, Cao Triều đang cúi , áp sát mặt giá tài liệu, từng hồ sơ một, miệng lẩm bẩm than phiền.

Tề Lâm ôm một chồng hồ sơ ngoài, lúc bước qua cửa gỗ thì : “Đây đều là hồ sơ thông thường, án lớn, án nghiêm trọng thật sự thì để ở đây .”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu: “Sao ngươi ?”

“Gia nhà .”

“Thế mấy vụ án phá thì để ?”

“Gọi là ‘án treo’ đấy. Tất cả các vụ đại án, trọng án án treo đều khóa , cất riêng trong kho khác.”

Tĩnh Bảo thoáng động tâm: “Vậy chìa khóa thì ai giữ?”

“Chìa khóa do Thạch Thị lang của Hình Bộ giữ, chắc là mang theo .”

Tĩnh Bảo cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, bỗng bật dậy bước tới bên Cao Triều: “Cao Triều, chúng nghĩ cách lấy chìa khóa, mở kho, trộm hồ sơ !”

Cao Triều hừ mũi: “Gan cũng lớn đấy.”

“Ngươi chỉ cần ?”

“Ta .”

“Vậy mau sai điều tra hành tung của Thị lang Thạch tối nay .”

“Sao ?”

“Vì ngươi trai mà nhiều mưu mẹo!”

Cao Triều: “….” Cái lý do c.h.ế.t tiệt gì thế .

Cao Triều bóp mũi: “Tối nay hành động ?”

Tĩnh Bảo gật đầu: “Tối nay luôn!”

Tề Lâm bước : “Hai vị công tử, tối nay để bảo vệ các .”

Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện Tề Lâm lâu nay theo sát bên Cố Trường Bình, từng trải nhiều, lập tức : “Thế thì quá.”

Cao Triều nhạt mặt : “Gia cần bảo vệ chắc? Ngươi lo hầu hạ chủ nhà ngươi cho tử tế là .”

Tề Lâm vẫn điềm đạm , xoay phơi hồ sơ.

*

Việc phơi hồ sơ tốn sức, nhưng việc khuân khuân mới cực.

Tĩnh Bảo ngại để Tề Lâm , nghỉ một lúc chạy phụ, nàng phụ trách phần phơi giấy. Cao Triều lười đến mức xương như mốc meo, khiêng vài là than mệt, xoài gốc cây ngủ.

Ba chẳng ai gì, chỉ còn tiếng bước chân của Tề Lâm kho vang lên đều đặn.

Tảng đá xanh phơi xong, Tĩnh Bảo đầu hỏi: “Phơi mấy cái nữa đây?”

Tề Lâm chỉ về hành lang kho: “Chỗ đó phơi .”

Tĩnh Bảo : “Tề Lâm, chắc ngươi thường xuyên giúp gia nhà ngươi phơi sách nhỉ?”

“Sách của gia ai chạm , đều là tự tay ngài .”

“Sách của thầy chắc nhiều lắm nhỉ?”

“Chỉ để trưng thôi, thật chỉ thường xem vài quyển.”

“Vậy thường xem gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-196-phoi-ho-so.html.]

Tề Lâm nghĩ đến mấy quyển sách đầu giường: “Thường là truyện chí quái, du ký tạp sử, còn kinh Phật.”

“Gia nhà ngươi còn kinh Phật?!” Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Thầy định tu ?”

“Nói năng linh tinh thì câm miệng cho , hồng trần thế, tu gì!”

Không Cao Triều tỉnh từ lúc nào: “Nếu thầy dám tu, sẽ đốt cả Cố phủ. Không chỉ Cố phủ, chùa chiền cũng đốt sạch, cho thầy hết chỗ để tu!”

Tĩnh Bảo: “…”

Khóe mắt Tề Lâm co giật dữ dội.

Lúc thị vệ chạy đến, ghé sát tai Cao Triều thì thầm vài câu. Cao Triều bật dậy: “Tìm , tối nay Thạch Thị lang hẹn ở Tầm Phương Các!”

“Hắn mà cũng đến chỗ đó ?” Tĩnh Bảo kinh ngạc há hốc mồm.

“Đàn ông già cũng vẫn là đàn ông thôi!”

Tề Lâm buông một câu, ôm nốt mấy chồng hồ sơ .

“Hai vị công tử, một canh giờ hết, . Tối nay, chờ các vị ở cửa Tầm Phương Các!”

“Ê, lát nữa ai phụ chúng chuyển hồ sơ ?” Cao Triều la lên.

Tĩnh Bảo : “Ta sẽ chuyển.”

“Cao công tử, ngươi chuyển !”

Tề Lâm lạnh lùng liếc Cao Triều, xoay rời sân.

Ánh mắt sắc bén khiến Cao Triều giật : Lẽ nào hoa mắt? Sao ánh mắt Tề Lâm giống hệt Cố Trường Bình thế?

“Tề Lâm!”

Tĩnh Bảo đuổi theo, lau mồ hôi ngập ngừng định .

“Tĩnh công tử, gì cứ .”

“Ngươi… bảo đừng lo lắng quá. Mọi chuyện vẫn tới mức . Bọn … nhất định sẽ giúp thầy .”

Trên trán nàng vẫn còn vương mồ hôi, nét mặt mang khí chất tươi sáng của tuổi trẻ, đôi mắt đen nhánh long lanh, lâu, thật khiến cũng bừng sáng và ấm áp theo.

Tề Lâm bật khẽ: “Đa tạ Tĩnh công tử, sẽ chuyển lời đến gia. Thật … gia cũng lo cho các , nên mới phái đến xem tình hình.”

Tĩnh Bảo toe, lui vẫy tay: “Lát nữa nhờ Lầu Ngoại Lâu chút món ngon, đem đến cho nhà ngươi. Đồ ngon sẽ khiến vui lên đó!”

Tề Lâm nàng, đuôi mắt khẽ nhếch lên, giấu cảm xúc trong đáy mắt.

*

Làm cả ngày mỏi nhừ, đường đến Tầm Phương Các, kiệu Tĩnh Bảo ngủ . Lúc xuống kiệu vẫn còn ngái ngủ, lơ mơ tỉnh hẳn.

Một bàn tay lớn đưa đỡ lấy cánh tay nàng. Ngẩng đầu , là Tề Lâm.

“Người đông, Tĩnh công tử cẩn thận.”

Tĩnh Bảo ngẩn , còn kịp gì thì tiếp: “Gia các đến đây, đặt sẵn phòng riêng.”

Tĩnh Bảo lập tức thấy tinh thần phấn chấn hẳn. Mệt mỏi cái nỗi gì! Bọn đang chiến đấu một , luôn phía ủng hộ chúng mà!

Vào phòng riêng, Tĩnh Bảo mới phát hiện Cố Trường Bình chỉ ủng hộ họ, mà còn tâm.

Phòng ở tầng ba cao nhất của Tầm Phương Các, mở cửa sổ thể rõ nửa toà lầu bên . Khéo , phòng của Thạch Thị lang ngay phía , động tĩnh bên trong sót chút nào.

“Nhìn kìa, cái tên họ Thạch đang ôm ai đó?” Cao Triều chỉ tay.

Tĩnh Bảo kỹ, ngây .

Người trong lòng Thị lang Thạch vẻ là nữ tử, nhưng ăn mặc như nam nhân, dung mạo thì khó phân biệt nam nữ.

“Lão già cũng thuộc dạng chơi bời má, cái kiểu nam nam nữ nữ như , hiếm nên giá cao lắm!” Cao Triều đầy châm chọc.

Nam nam, nữ nữ?

Hắn đang mắng đấy ?

Ánh mắt Tĩnh Bảo thoáng giận: “Bây giờ vấn đề là, lấy chìa khóa!”

“Cái đó… Tĩnh Thất, thật một ý .”

“Gì cơ?”

Tĩnh Bảo đầu Cao Triều, bắt gặp ánh mắt đang chằm chằm , trong lòng chợt thót lên một cái.

 

Loading...