Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 197: Nam cải nữ trang
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:42
Lượt xem: 230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không !” Một tiếng phản đối vang lên từ phía Tề Lâm.
“Ta còn gì, ngươi là ?” Cao Triều Tề Lâm đầy nghi hoặc.
Ánh mắt Tề Lâm khẽ d.a.o động: “Cao công tử định để Tĩnh công tử cải trang thành một nửa nam nửa nữ, tìm cách tiếp cận Thạch Thượng thư. Ý tưởng quá nguy hiểm, tuyệt đối thể!”
“Ta nghĩ thế thật ?” Cao Triều cau mày.
“Chẳng ?” Tề Lâm kinh ngạc.
Cao Triều bĩu môi: “Họ Thạch là tên háo sắc, tối nay chắc chắn chịu về. Tĩnh Sinh giả dạng nha của Tầm Phương Các, tìm cách hầu hạ trong phòng Thạch Thượng thư, đốt một ít mê hồn hương, chờ ngủ say thì trộm chìa khóa, lặng lẽ giao cho , sẽ lấy hồ sơ vụ án.”
“Tại ngươi cải trang? Rõ ràng ngươi hơn nhiều!” Tĩnh Bảo phản đối.
Cao Triều ngẩng đầu kiêu ngạo: “Có nha nào cao như ?”
Tĩnh Bảo: “…”
Tề Lâm nghiêm giọng: “Vẫn . Với hạng như Thạch Thượng thư, Tĩnh công tử đối phó nổi .”
Cao Triều trừng mắt: “Tại đối phó nổi?”
Tề Lâm đáp: “Hắn là kẻ sách, học kiểu của nha .”
Cao Triều hừ lạnh: “Đã sách thì đầu óc càng linh hoạt, càng bắt chước chứ. Bên cạnh Tĩnh Thất chẳng nàng A Man gì đó ? Bắt chước nàng là !”
Tề Lâm lo lắng mặt: “Cao công tử…”
“Đừng nữa, thấy cách đấy. Ta !” Tĩnh Bảo dứt khoát.
“Tĩnh Văn Nhược!” Tề Lâm giật , giọng nặng hẳn xuống.
Cao Triều: “…”
Tĩnh Bảo: “…”
“Tiểu nhân chuẩn áo quần và hương an thần, hai vị công tử cứ chờ ở đây.” Tề Lâm đợi hai kịp phản ứng, rảo bước rời khỏi phòng.
Cao Triều chỉ bóng lưng , thở dài: “Chủ nhân , hạ nhân y hệt. Giống quá đỗi!”
Tĩnh Bảo thì chẳng thấy gì, trong lòng khẽ rúng động, thầm nghĩ: Sao gọi là Tĩnh Văn Nhược… Người gọi cái tên , xưa nay chỉ một Cố Trường Bình!
Tầm Phương Các khi đêm xuống.
Đèn lồng treo dọc cửa, ánh sáng lập lòe. Từ Thanh Sơn Từ Bình dẫn trong.
Lúc bước lên bậc thềm, Từ Bình liếc cháu trai, nghiến răng nghiến lợi.
Nếu nhà họ Vương tới tận cửa tố cáo, trong nhà còn chẳng thằng ranh đ.á.n.h trong Quốc Tử Giám, còn vì tên “ẻo lả” mà động thủ.
Lão gia nổi giận, hạ lệnh bắt về ngay. Ông cũng liều , đêm nay cho dù bỏ thuốc, cũng khiến thằng ranh nếm thử mùi đàn bà cho !
Hai rẽ tầng hai, đúng lúc một cô gái hấp tấp bước ngang, vội vàng tới mức loạng choạng suýt ngã.
Từ Thanh Sơn thoáng liếc qua, bất giác cau mày, trông cô nàng giống Tĩnh Thất quá ?
Từ Bình thấy cứ chằm chằm bóng dáng thiếu nữ , bèn : “Nhìn cái dáng uốn éo kìa, đúng là một đóa hoa xuân, chẳng còn quyến rũ hơn đàn ông ? Ngươi là vì thiếu trải nghiệm thôi. Đợi ngươi nếm mùi …”
“Ta giải quyết chút.” Từ Thanh Sơn hất tay chú , sải bước đuổi theo.
Từ Bình tưởng định bỏ trốn, lập tức c.h.ử.i ầm lên: “Từ Thanh Sơn! Từ Thanh Sơn, ngươi mà dám là … c.h.ế.t cho ngươi xem!”
“Thúc chẳng c.h.ế.t nổi , còn luyến tiếc thẩm thẩm mà!” giọng đáp vọng từ xa.
Tĩnh Bảo thấy giọng thì thầm rủa: Hỏng ! Sao đến đây?!
Quay đầu , quả nhiên đang bám sát phía .
Thế là hỏng bét!
Tĩnh Bảo hoảng loạn phắt , trong đầu xoay nhanh tên ngốc tính khí bướng bỉnh, nghĩ cách nào đó dọa cho chạy mới .
Làm thế nào bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-197-nam-cai-nu-trang.html.]
Nàng bỗng khựng , đầu, há to miệng lao thẳng về phía Từ Thanh Sơn, miệng gào lên: “Ôi chao, vị công tử khôi ngô nhà nào mà cứ bám lấy thế , chắc là mê dung nhan của ! Để hầu hạ gia một đêm, loan phượng cùng mộng, vui vầy ái ân, xin gia thương xót phần nào!”
lúc , một gian phòng bên cạnh kỹ nữ cất giọng hát: “Ôi tình đáng giận, khiến m.ó.c t.i.m trao …”
Từ Thanh Sơn dựng tóc gáy, hét lên “Mẹ ơi!” đầu chạy bán sống bán c.h.ế.t. Cái quỷ gì thế ? Còn m.ó.c t.i.m nữa, chẳng khác nào Bạch Cốt Tinh!
“Gia ơi, đừng chạy mà~ Quay ~ Gia của ơi~!”
Tĩnh Bảo sờ mũi, đuổi theo vài bước thở phào nhẹ nhõm. Sau đó nghĩ đến dáng vẻ hoảng hốt của Từ Thanh Sơn thì bật khúc khích.
Nàng xoay , trong đầu nghĩ đến dáng điệu của A Man, bèn uốn lưng, tung khăn tay, bước chân nhỏ nhẹ duyên dáng, bắt chước thần thái y như đúc.
Tề Lâm nấp trong bóng tối, khẽ bật .
Thằng nhóc , đúng là một báu vật sống!
Báu vật len lén đến cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa bước .
Trong phòng, Thạch Thượng thư đang ôm lấy một kỹ nữ mà gặm, chợt tiếng động liền quát lớn: “Ai cho ngươi ? Cút ngoài!”
“Bẩm lão gia, là ma ma bảo nô tỳ tới hầu hạ. Lão gia mệt cả ngày , ngâm chân bằng nước ấm khi lên giường thể giúp lưu thông khí huyết.” Tĩnh Bảo đặt thau gỗ xuống, lấy hai nén hương từ trong ngực.
“Ma ma còn , loại hương thể tăng hứng thú cho lão gia, lão gia đốt ạ?”
Thạch Thượng thư tóc điểm bạc, ở chốn phong nguyệt thì sớm lực bất tòng tâm. Cứ tưởng đây là ma ma chu đáo, bèn : “Đốt , đây hầu hạ.”
Kỹ nữ trong lòng ông cũng chẳng lấy lạ.
Lão già là Hình bộ Thượng thư, ma ma thường ngày còn mời mãi chẳng , tất nhiên so với khách khác thì quý hơn nhiều.
Chỉ là đốt hai cây hương kích thích thì ông chịu nổi , miễn đừng lăn đùng c.h.ế.t nàng là .
Tĩnh Bảo đốt hương lên, cắm lư hương bên đầu giường, bê thau gỗ đặt ghế dài, dùng tay thử nước.
“Lão gia, nước ấm, mời ngài ngâm chân.”
Thạch Thượng thư thò chân , Tĩnh Bảo nín thở ghìm ghê tởm, xổm xuống hầu hạ, trong lòng bắt đầu đếm ngược: mười, chín, tám…
“RẦM...”
Cái thau lật úp, lão già đổ cái rầm phía , kỹ nữ bên cạnh cũng hoảng hốt bật dậy, đó chớp mắt mấy cái, ngã oặt xuống, ánh mắt mơ màng.
Tĩnh Bảo thở dài nhẹ nhõm. là mê hồn hương tác dụng thật!
Cửa “kẽo kẹt” mở , Tề Lâm bước , ánh mắt đảo qua giường, sắc mặt tối : “Sao ướt hết thế ?”
Tĩnh Bảo “phì” một tiếng: “Lão già đó đổ đấy, là nước ngâm chân, ngươi tránh xa một chút!”
Tề Lâm cởi áo, khoác lên nàng: “Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
“Không cần, …”
Một làn mùi trầm hương xộc lên mũi, Tĩnh Bảo hắt xì hai cái, hỉ mũi ngẩng đầu, trông thấy Tề Lâm đang cúi sờ soạng lão già.
Bàn tay xương khớp rõ ràng, từng ngón thon dài.
“Tìm thấy ?” nàng buột miệng hỏi.
“Chưa!”
Lời dứt, tay khựng , vui mừng : “Rồi! Ta lập tức giao cho Cao công tử. Tĩnh Công tử, mau đồ , coi chừng nhiễm lạnh.”
Tề Lâm chạy tới cửa, bỗng khựng .
Không hiểu , trong lòng cứ cảm giác thôi thúc, nhất định đầu một cái mới yên tâm. Ai ngờ, thì bắt gặp ánh mắt đen như mực của Tĩnh Bảo đang chằm chằm .
“Ngươi gì ?”
“Ta thấy ngươi tối nay trợn mắt nào.” Tĩnh Bảo lẩm bẩm.
Tề Lâm giật rùng một cái, chột : “Mau đồ , đây!”