Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 200: Cố Ấu Hoa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:44
Lượt xem: 223
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sân của Tầm Phương Các thông một khu vườn nhỏ.
Hoa cỏ trong khu vườn từ lâu c.h.ế.t sạch, phảng phất một mùi tử khí lạnh lẽo.
Đó là thứ tử khí đến cả ánh mặt trời hoa tươi cũng thể xua tan.
Lớp mặt nạ da mặt Cố Trường Bình gỡ xuống, giữa sân, lưỡng lự.
Nơi đây là chốn ở của duy nhất đời còn quan hệ huyết thống với , theo lý thì nơi mới là nhà thực sự của .
cứ mỗi ở nơi , trong lòng thấp thỏm bất an.
Dù sống một đời, cảm giác đó vẫn đổi!
Một phụ nhân bước , mỉm : “Tiểu thư mời ngài trong.”
“Cảm ơn Cẩm cô.”
Cố Trường Bình chỉnh áo xống, bước nội đường.
Nội đường rộng lớn chỉ thắp một ngọn đèn, phụ nữ ghế thái sư, mặc bộ áo đỏ, ánh nến trông càng thêm diễm lệ.
Ngũ quan nàng , lớp trang điểm tinh tế che những nếp nhăn vụn nơi khóe mắt, Cố Ấu Hoa, tiểu thư khuê các từng nghiêng nước nghiêng thành, nay là chủ nhân của Tầm Phương Các.
“Tiểu cô.” Cố Trường Bình khẽ gọi.
Cố Ấu Hoa , lạnh lùng hỏi: “Vị Thất gia nhà họ Tĩnh bệnh ?”
Cố Trường Bình gật đầu: “Vì điều tra vụ án của Quách phụ, mà việc đến đổ bệnh.”
“Vụ án điều tra đến ?”
“Nói là tiến triển thì , vẫn đang tiếp tục theo dõi.”
“Vụ án nhà họ Quách thể kéo lão tặc Tào Minh Khang xuống ngựa ?”
“Nếu thêm tội bán quan, thì mười phần nắm chắc chín.”
Cố Ấu Hoa từ tốn dậy, Cố Trường Bình lập tức nín thở, vội lùi nửa bước: “Tiểu cô?”
“Trường Bình …”
Cố Ấu Hoa bước đến gần, đôi môi đỏ thẫm khẽ mấp máy: “Lão tặc , dùng m.á.u để tế Cố gia. Dù thế nào nữa, ngươi chỉ phép thắng, phép thua.”
“Con sẽ cố hết sức.” Cố Trường Bình kính cẩn đáp.
Cố Ấu Hoa khẽ mỉm , ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên mặt , dời lên mí mắt, Cố Trường Bình vì bàn tay lạnh buốt mà rùng một cái.
“Đứa trẻ ngoan, cố hết sức, mà là nhất định chắc thắng như đinh đóng cột.”
“Vâng!”
Cố Ấu Hoa buông tay, bước cửa.
Trời đêm âm u.
Không trăng, .
Trong cơn mơ hồ, nàng như về cái đêm đại tuyết lạnh thấu xương, đêm Cố gia niêm phong.
Nàng vận áo đỏ, quỳ tuyết, nước mắt rơi lả chả khi từng áp giải lên xe tù.
Sau đó, nàng dùng đồ hồi môn mở Tầm Phương Các, bán đêm đầu tiên của đời với giá nghìn lượng vàng.
Lão nam nhân cưỡi nàng, thở hồng hộc như một con heo, nàng đưa ánh mắt lả lơi lên, đau đớn.
Nàng nghĩ, cha trời liệu thấy đau lòng cho nàng , là căm ghét nàng?
kỳ thực, những điều đó còn quan trọng.
Khi ngươi quyền thế, chỗ dựa, thì đừng đến thể, ngay cả lòng tự trọng cũng chẳng đáng một xu, dù ngươi là đứa con gái sủng ái nhất của nhà họ Cố.
Vị hoàng đế vô ơn bội nghĩa; bè bạn cũ giậu đổ bìm leo; hôn phu lúc nguy nan lưng bỏ chạy… nàng từng c.h.ế.t theo nhà Cố gia, nhưng thể.
Người nếu đói, thì ăn cơm; khát, thì uống nước; lạnh, thì mặc thêm áo;
Còn nếu hận…
Thì chỉ thể đem cả đời mà trả.
Cố Ấu Hoa khẽ thở dài: “Trường Bình, con đây.”
Cố Trường Bình bước tới, bên cạnh nàng: “Tiểu cô?”
Cố Ấu Hoa xoay , ánh mắt Cố Trường Bình như hai ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối: “Hãy hứa với , để bọn chúng c.h.ế.t, từng đứa từng đứa đều c.h.ế.t, c.h.ế.t chỗ chôn!”
“Vâng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-200-co-au-hoa.html.]
“Lớn tiếng lên!”
“VÂNG!”
“Tốt, ! Không hổ là nam nhi của Cố gia!”
Cố Ấu Hoa loạng choạng lùi mấy bước, lẩm bẩm: “Cố gia kẻ hèn nhát, Lục ca càng . Năm đó đại tỷ xuất giá, mười dặm hồng trang khiến ngẩn ngơ. Lục ca dắt tay , cùng đếm từng món một.”
“Huynh , Hoa Hoa gả chồng, Lục ca sẽ chuẩn đầy đủ cho , đến mức vét sạch cả kinh thành. Nơi nào ánh mắt lướt qua, nơi sẽ thuộc về .”
“Lục ca nuốt lời, đều mang về cho . Huynh còn , Hoa Hoa , ngày thành , Lục ca sẽ cõng rời phủ. Cả đời , Lục ca từng cõng ai, chỉ cõng mỗi …”
Nói đến đây, thở Cố Ấu Hoa bỗng trở nên dồn dập.
Cố Trường Bình vội bước tới, mạnh mẽ ôm lấy nàng: “Tiểu cô, cha con đang chữ, đừng ồn . Con đưa phòng nghỉ ngơi nhé!”
“Được, , quấy rầy , sẽ giận đó. Ta với con nhẹ thôi.” Cố Ấu Hoa dấu im lặng: “Nhẹ chút nhé!”
“Vâng!”
Hai phòng trong, Cẩm cô đón lấy, dỗ dành tiểu thư uống một chén an thần, đỡ nàng lên giường.
Rèm buông xuống, thấy Cố Trường Bình còn đó, Cẩm cô vội : “Gia mau về nghỉ !”
Cố Trường Bình động đậy, thản nhiên : “Dạo phát bệnh nhiều hơn .”
Cẩm cô , khẽ gật đầu thở dài: “Cứ luôn nhớ chuyện ngày xưa, đêm nào cũng gặp ác mộng. Uống t.h.u.ố.c cũng khá hơn là mấy. Gia chịu khó chút .”
“Ta .”
Cố Trường Bình : “Tầm Phương Các dạo buôn bán thế nào?”
Cẩm cô: “Vẫn như , khá náo nhiệt. Gia cứ yên tâm.”
“Vậy thì . Ta đây, khỏi tiễn!”
Cố Trường Bình bước cổng lớn, Cẩm cô cũng theo mấy bước, đến khi bóng khuất hẳn trong màn đêm mới đầu .
Bao năm nay, gia cũng chẳng dễ dàng gì.
“Gia!” Cố Dịch theo kịp, vẻ mặt lo lắng: “Không chứ?”
“Ta thể chuyện gì?”
“Mắt của …”
Cố Trường Bình đưa tay sờ mí mắt, m.á.u khô đóng vảy, khi nãy, tay của Cố Ấu Hoa vuốt ve, mà là bấu mạnh xuống.
Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn tìm điểm yếu của để tay tàn nhẫn nhất.
Không ai rằng, Cố Ấu Hoa, vị các chủ Tầm Phương Các phong hoa tuyệt đại, hóa điên chỉ ba năm khi Cố gia tịch thu.
Cố Trường Bình nghĩ đến những chuyện buồn , bèn hỏi: “Bên ?”
“Tĩnh Công tử hạ sốt, rời khỏi Tầm Phương Các Cao. Công tử lấy hồ sơ vụ án, cùng đến Tĩnh phủ, còn Từ công tử theo.”
Cố Dịch liếc sắc mặt Cố Trường Bình, tiếp: “Gia, Từ công tử là thúc thúc dẫn tới Tầm Phương Các để mở… mở đường đó.”
“Mở ?”
“Chưa kịp phòng thì chạy trối c.h.ế.t, giữa đường gặp Cao công tử.”
Nghe xong, ánh mắt Cố Trường Bình lóe lên, trong đầu dần hiện lên cảnh Từ Thanh Sơn bỏ chạy, còn Từ Bình đuổi theo c.h.ử.i rủa.
“Gia, bước tiếp theo chúng gì?”
“Bản hồ sơ đối với bọn họ chắc chẳng nhiều giá trị. Hãy tung tin còn sống !”
Vừa dứt lời, một tia chớp xé rách bầu trời.
Cố Trường Bình lên, lẩm bẩm: “Có lẽ đây là cơn giông cuối cùng của năm nay.”
Mưa đến nhanh, kèm theo những tiếng sấm trầm đục.
Tĩnh Bảo rửa mặt đồ, sang bộ y phục sạch sẽ hoa sảnh. A Man lo lắng, cứ theo sát phía nàng.
“Hồ sơ vụ án , để xem!”
“Tắm lâu gì , ngươi là sợ ám mùi đàn bà !” Cao Triều càu nhàu, đầu thì thấy Từ Thanh Sơn đang đờ đẫn chằm chằm Tĩnh Bảo.
Hắn thầm nhủ:Tên nhóc chẳng bảo sẽ dạy dỗ yêu ? Sao thấy câm như hến thế !
là nhát như cáy!
Tĩnh Bảo thấy bụng khó chịu, chẳng buồn hỏi những lời vớ vẩn của Cao Triều từ , bèn lấy hồ sơ trong tay , bắt đầu xem.
Vừa xem một cái, sắc mặt nàng sầm xuống: “Sao chỉ vài dòng vỏn vẹn thế ?”