Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 202: Thầy và trò
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:46
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
như Tĩnh Bảo đoán, tới là Cố Trường Bình!
Cố Trường Bình bước lên , thi lễ: “Chào Tĩnh công tử.”
Tĩnh Bảo nào dám thật sự nhận lễ của y, như chẳng tổn thọ , bèn vội nghiêng tránh một nửa: “Chờ, chờ lâu ?”
“Bẩm Tĩnh công tử, mới đến một lát.”
“Dùng bữa sáng ?”
“Dùng .”
“Dùng thì !”
Tĩnh Bảo gãi gãi tai, nàng thực sự nên gì để bắt chuyện với “Tề Lâm”, đành lặng lẽ cạnh y, mắt mũi, mũi tâm mà chờ Cao mỹ nhân.
Cao mỹ nhân kiệu tới, kiệu dừng lập tức chui tọt xe ngựa của Tĩnh Bảo, tìm tư thế thoải mái là lập tức ngủ say như c.h.ế.t.
Người tay dài chân dài, chiếm gần hết nửa chiếc xe ngựa, Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình chỉ còn cách rút chân , sát vai một bên.
Bánh xe lăn qua con đường lát đá xanh, phát tiếng kẽo kẹt đều đều.
Không hiểu , Tĩnh Bảo cảm thấy tim cũng bánh xe cán nhẹ qua, ngưa ngứa, đau.
Đây là đầu tiên, nàng gần Cố Trường Bình như !
Tĩnh Bảo lén ngước mắt , đúng lúc chạm ánh mắt Cố Trường Bình đang cụp xuống, tim nàng giật thót, vội cúi đầu.
Cố Trường Bình lấy một bình sứ, đổ một viên đan dược, đặt trong lòng bàn tay đưa tới.
Tĩnh Bảo mím môi, nhón viên t.h.u.ố.c bỏ miệng.
Chén ấm theo cũng đưa đến, nàng ngẩng đầu lên, dám mắt y, chỉ lặng lẽ một câu: “Cảm ơn!”
Nuốt viên t.h.u.ố.c với nước, chén trong tay nàng Cố Trường Bình cầm lấy, tiếp đó, y như ảo thuật, lấy một quả lựu.
Phần đầu cắt chữ thập, thể thấy rõ phần thịt đỏ au bên trong.
Tiểu đồng giấu mấy thứ nhỏ xinh trong để lấy lòng chủ nhân, chuyện hiếm, A Man với A Nghiễn cũng thường như .
Tĩnh Bảo đưa tay lấy, thấy chẳng quá tham ăn ? Do dự mấy , nàng bặm môi, mới với tay nhận lấy.
Không nàng đòi, là y chủ động đưa, tính là tham.
Tách một hạt bỏ miệng, ôi chao!
Chua quá!
Tĩnh Bảo chua đến nỗi nhăn hết mặt mày, ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nước mặt, tức tủi.
Cố Trường Bình nhịn , đến mức ?
Y cầm lấy một hạt từ tay nàng, bỏ miệng, đôi mắt sâu thẳm nhíu , gương mặt Tề Lâm lập tức nhăn nhó.
Tĩnh Bảo thấy , bèn đắc ý ha hả.
Cố Trường Bình chỉ tay về phía Cao mỹ nhân, Tĩnh Bảo vội dùng tay che miệng.
Thấy bờ vai nàng run lên vì cố nhịn , Cố Trường Bình cũng mỉm theo, dù phát tiếng, nhưng lồng n.g.ự.c y cũng rung lên.
Tĩnh Bảo càng đắc ý.
Thậm chí nàng còn nảy một ý nghĩ kỳ quái, cảm giác hai họ như đang vụng trộm , bởi vì Cao mỹ nhân gì về chuyện .
Không đúng!
Y là thầy, nàng là trò, đường đường chính chính, thể gọi là vụng trộm?
Tĩnh Bảo hận thể tự tát một cái.
Nghĩ linh tinh cái gì thế chứ!
Chẳng là ô uế ?
Sau một hồi tự kiểm điểm, Tĩnh Bảo ngẩng đầu nữa, sụp mắt giả vờ buồn ngủ.
Xe lên quan đạo, tốc độ nhanh hơn, đến trưa thì tới thôn Thanh Dương, Cố Trường Bình vén rèm xe nhảy xuống.
Xe nghiêng một cái, Cao Triều duỗi tỉnh giấc, mũi đ.á.n.h vài cái: “Sao trong xe mùi gì chua chua ?”
“Cho đây!”
Tĩnh Bảo đưa quả lựu ăn gần nửa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-202-thay-va-tro.html.]
Cao Triều nàng, nở nụ khinh khỉnh: “Ngươi đấy, một đại nam nhân mà ăn thứ đồ nữ nhi như . Cất .”
Tĩnh Bảo sững , quả lựu rơi khỏi tay nàng, Cao Triều sợ quá bật dậy tránh .
“Con nó, đừng bẩn quần áo của ! A, giày nữa, má nó, là đất bùn! Người , cõng lên!”
Hai tiểu đồng cận với Cao mỹ nhân, lớn tuổi hơn gọi là Tiểu Thất, nhỏ hơn gọi là Tiểu Cửu.
Nghe trưởng công chúa từng cắt cử đủ mười bên cạnh con trai bảo bối, chỉ còn hai theo hầu đến giờ.
Tiểu Thất cúi cõng chủ tử lên, Tiểu Cửu nhân cơ hội cởi giày chủ tử , dùng que gỗ cạy sạch bùn đế.
Cao mỹ nhân thoải mái , bèn sốt ruột: “Tĩnh Thất, mau xuống , đừng lỡ thời giờ!”
Tĩnh Bảo như thấy gì bên ngoài.
Nàng đang nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng.
Cao mỹ nhân sai, lựu là thứ đồ vặt của các cô nương trong khuê phòng, nam nhân ít ăn.
Cố Trường Bình đưa cho nàng, là vì thấy nàng giống nữ nhi khuê phòng, là... còn ý gì sâu xa hơn?
Đang hoảng hốt kịp nghĩ thông, giọng Cố Trường Bình vang lên bên ngoài: “Lão bá, hỏi một chút, nhà Từ Tuấn ở ạ?”
“Từ Tuấn nào cơ?”
“Là từng việc ở Hình bộ, c.h.ế.t bên ngoài .”
“À, thì các hỏi , cuối thôn bên tây, nhà cuối cùng.”
“Lão bá, trong nhà còn ai ?”
“Chỉ còn goá con côi thôi, cũng mất mấy năm .”
“Cảm ơn lão bá. Tĩnh công tử, mau xuống, chúng thôi!”
“Đây!”
Tĩnh Bảo vội nhảy xuống xe, hai chân giẫm lên bùn, b.ắ.n cả bùn lên trường sam, A Nghiễn định đỡ thì nàng gạt tay , đại cô nương mới cần đỡ!
“Ta tự !”
Cố Trường Bình xuống đôi giày lấm lem của nàng, nhíu mày.
Cả đoàn suốt thời gian một tuần mới tới đầu thôn phía tây, ba gian nhà cô đơn cùng một cái viện lớn, cửa một con ch.ó vàng to tướng, thấy lạ là ngẩng đầu sủa vang.
Một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi từ trong , dung mạo trắng trẻo sạch sẽ.
“Các tìm ai?”
Tĩnh Bảo Cao Triều và Cố Trường Bình, thấy ai định lên tiếng, đành bước lên một bước, chắp tay : “Đại tỷ, đây là nhà Từ Tuấn ?”
Sắc mặt phụ nữ lập tức đổi hẳn: “C.h.ế.t lâu , các tìm gì?”
Tĩnh Bảo vội : “Đại tỷ đừng hiểu lầm, chúng tìm , mà tìm nhà .”
“Người nhà cũng c.h.ế.t cả , còn ai sống , hết .”
“Đại tỷ!”
Tĩnh Bảo chỉ Cao Triều: “Ta và đều từng việc ở Hình bộ, điều tra vụ án nhà họ Quách điểm khả nghi, nên tới hỏi thăm tình hình.”
“Không tình hình gì để hỏi cả, c.h.ế.t là c.h.ế.t , cho ai yên cả!”
Người phụ nữ cầm chổi, giả vờ quét viện, thực là đuổi . Cao Triều và Cố Trường Bình tránh từ xa, chỉ còn Tĩnh Bảo là tránh , nhảy trái né , vô cùng chật vật.
“Đại tỷ, tỷ và từng là vợ chồng, chẳng lẽ c.h.ế.t như thế nào, ai hại c.h.ế.t ?”
“Ai là vợ chồng với ? Mắt nào của ngươi thấy từng là vợ ? Cút! Cút! Cút!”
“Mẹ!”
Một thiếu niên tuấn tú bước , trông như mười mấy tuổi, quần áo sạch sẽ, giống ở làng.
“Các là ai? Đi mau, đừng vui!”
“Đệ , tên gì?”
Tĩnh Bảo lấy hai viên kẹo: “Ca ca cho ăn kẹo nè.”
Thiếu niên hất tay nàng : “Không ? Còn , thả Đại Hoàng c.ắ.n c.h.ế.t các bây giờ!”