Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 205: Cùng dưới một mái nhà

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:49
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều nhíu mày.

Hắn dường như nghĩ tới một kẻ nhỏ bé như Tề Lâm dám phản bác lời , cơ mặt cũng vì mà bất giác căng lên.

“Làm chắc!” Hắn cực kỳ bực bội .

“Người c.h.ế.t mới chắc!”

“Tề Lâm đúng, chúng đề phòng g.i.ế.c diệt khẩu.” Tĩnh Bảo đột ngột bật dậy.

Cao Triều nhắm mắt , một lát mở , nhạt: “Ngươi Bộ Quảng Huy bây giờ đang giữ chức gì, sống ở ?”

“Ở ?”

“Đến cả cái cũng , còn gì mà đề phòng, ngươi đề phòng nổi ?”

“Vậy ngươi chứ!” Tĩnh Bảo tức đến trợn tròn mắt, đến nước mà tên còn vẻ thần bí!

Cao mỹ nhân nhún vai, tỏ ý bản thật sự cố tình giấu diếm gì, là hoàng quốc thích, ai để ý một tên Cẩm Y vệ tép riu?

Lúc , Từ Tuấn ho một tiếng, :

Ba năm , Bộ Quảng Huy rời khỏi Cẩm Y vệ, tìm chức tri phủ béo bở ở phủ Bảo Định. Ta điều tra , cũng con đường của Tào Minh Khang.

Phủ Bảo Định?

Tĩnh Bảo chấn động trong lòng, từ kinh thành đến đó sáu trăm dặm, nếu phi ngựa ngày đêm thì một ngày một đêm là đến nơi.

“Tình hình thế nào, Cao Triều?” nàng hỏi.

Cao Triều trả lời ngay, ánh mắt liếc Tề Lâm một cái, hồi lâu mới : “Tiểu Thất, Tiểu Cửu, còn cả A Nghiễn gì đó, ba lập tức đến phủ Bảo Định một chuyến, bằng giá đưa Bộ Quảng Huy còn sống về gặp .”

Tiểu Thất bước lên một bước: “Gia, bọn , còn ngài thì ?”

“Ta chẳng còn Tề Lâm ?”

Cao Triều nhún vai về phía Tề Lâm: “Nể mặt Cố Trường Bình, ngươi sẽ chăm sóc chứ?”

Cố Trường Bình khỏi hít sâu một .

Thật ngay từ khi buột miệng hai chữ “ chắc”, y hối hận tên , tám phần là y giả dạng Tề Lâm.

Vì Tề Lâm tuyệt đối sẽ dám mặt bao nhiêu như cãi .

Chưa kịp nghĩ thêm, thấy Tĩnh Bảo gọi A Nghiễn đến, dặn dò: “Sợ đêm dài lắm mộng, ngươi lập tức xuất phát .”

“Gia, cưỡi ngựa , xe ngựa để .”

“Ừ, việc cẩn thận.”

A Nghiễn liếc mắt hiệu với Tiểu Thất và Tiểu Cửu, ba lao màn đêm.

Lúc đến năm , một xe ngựa, hai con tuấn mã, giờ ngựa cưỡi , chỉ còn xe ngựa, nửa đêm , tìm ngựa ở ?

Tĩnh Bảo chắp tay cảm tạ Từ Tuấn, lấy mấy lạng bạc: “Từ Đại ca, thể cho chúng ở nhờ một đêm ? Trời sáng chúng mua ngựa .”

Từ Tuấn dám quyết, sang vợ .

Người phụ nữ chỉ tay: “Phòng của con đó, ba các ngươi đều là đàn ông, chen giường đất một đêm cũng !”

Tĩnh Bảo: “…”

nàng là phụ nữ mà!

Giường đất nhỏ, ba cũng , hai thì càng dư dả.

Tĩnh Bảo mệt suốt cả ngày, khoảnh khắc thật sự nàng chỉ mặc kệ tất cả, phịch xuống giường, chẳng cần nghĩ ngợi gì nữa.

“Các ngươi ngủ , buồn ngủ, viện một lát.”

Cao Triều nàng như thể một kẻ ngốc, chỉ ngốc mới ngủ mà viện .

“Tĩnh công tử, chờ một chút!” Tề Lâm ngoài , ôm trong tay một chiếc chăn.

“Hai vị công tử, ngủ giữa. Tĩnh công tử đắp một chăn, với Cao công tử đắp một chăn. Khuya , ngủ thôi.”

Tĩnh Bảo c.h.ế.t lặng.

Cho dù đắp một chăn riêng, cũng vẫn cạnh Cố Trường Bình!

Nàng… nàng… thể ngủ chung giường với Cố Trường Bình chứ!

Cao mỹ nhân cũng c.h.ế.t lặng.

Hắn xác định mặt chính là Cố Trường Bình, mà bây giờ y chỉ ngủ cùng giường, còn đắp chung chăn với

Hắn… sợ chuyện gì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-205-cung-duoi-mot-mai-nha.html.]

Cố Trường Bình thấy hai ngây , bèn : “Hai vị công tử đừng ngẩn nữa, còn hai canh giờ nữa là trời sáng , mệt ?”

Tĩnh Bảo yếu ớt giãy giụa: “Ta ngủ trở , dễ khác tỉnh giấc…”

Cố Trường Bình: “Nghe ý , ngươi định suốt đêm?”

Tĩnh Bảo: “…”

Thế là nàng ngoan ngoãn trèo lên giường, trùm chăn kín đầu, thầm nghĩ Cố Trường Bình cũng mãnh thú, cạnh thì cạnh thôi!

Tên , sợ tự ngạt c.h.ế.t chắc?

Cố Trường Bình thầm, đầu Cao Triều: “Cao công tử, còn ngươi thì ?”

Cao Triều nhếch môi mỉm .

Cố Trường Bình, ngươi dám c.h.ế.t, sẽ dám chôn.

Hắn xuống một bên giường, cố tình chỉ đắp nửa chiếc chăn, chừa một nửa.

Cố Trường Bình hai mỗi một bên, im lặng giây lát, đành chấp nhận xuống giữa.

Y đắp chăn , hàng mi rũ xuống, trong đầu tự nghĩ đủ loại suy nghĩ vẩn vơ.

Lúc , Cao Triều xoay , ánh mắt nóng rực y.

Cố Trường Bình đến tự nhiên, giơ tay chỉ mặt , mang ý cảnh cáo ngoan ngoãn chút, Cao Triều toe, ánh mắt càng sáng hơn.

Hắn to gan đưa tay , chạm mặt y.

Cái mặt bằng gì ?

Sao thể giả giống đến thế?

Còn nữa...

Y chọn ngủ cùng , là vì thấy mật hơn với ?

Ngay lúc tay Cao Triều gần chạm , Cố Trường Bình lập tức xoay , về phía Tĩnh Bảo.

“Cao công tử, ngủ ngon!” Y .

Cao Triều ngẩn , tay dừng giữa trung, cuối cùng lặng lẽ buông xuống.

Trong phòng, lập tức chìm tĩnh mịch.

Tĩnh Bảo trùm chăn kín mít, sợ đến mức dám động đậy, dù cách vài tấc và một lớp chăn bông, nàng vẫn cảm nhận thở nhè nhẹ lưng.

Hắn… đang nghĩ gì?

Sao chọn đắp chăn chung với Cao Triều?

Là vì Cao Triều phát hiện chính là Cố Trường Bình?

Đầu óc hỗn loạn, cuối cùng Tĩnh Bảo cũng chịu nổi mà , thở dần trở nên đều đặn.

Một lúc lâu , Cố Trường Bình dậy, vén chăn cho nàng hít chút khí.

Quay đầu , Cao Triều cũng ngủ say, thấy xương cổ nhô lên vì cúi đầu của .

Yên lặng một lúc, Cố Trường Bình lặng lẽ xuống giường, viện, vận khí đan điền, hình phóng lên nóc nhà.

Trên mái, Từ Tuấn đang , tay cầm một bình rượu.

Cố Trường Bình đến, nhận lấy bình rượu, tu một ngụm, rượu mạnh rát bỏng chảy xuống dày.

Lúc , Từ Tuấn đưa tay chỉ xuống , ngủ hết ?

Cố Trường Bình gật nhẹ, trả rượu.

Từ Tuấn ngửa cổ uống một ngụm, ném trở .

Bình rượu chuyền qua mấy vòng giữa hai , cuối cùng cạn đáy, Cố Trường Bình ngửa , ngắm bầu trời đêm thăm thẳm, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén.

Từ Tuấn lấy khuỷu tay khều khều chân y, tiếng hỏi: “Ngươi đang lo ?”

Cố Trường Bình mỉm một tiếng, thấp giọng : “Từ lúc sinh , luôn lo lắng.”

Lo thể sống ?

Lo khi nào sẽ c.h.ế.t?

Lo là bóp cổ, trúng độc mà c.h.ế.t, ngũ mã phanh thây?

“Chuyện xong , ngươi đưa vợ con rời khỏi kinh thành , càng xa càng , vĩnh viễn đừng !” Y .

Từ Tuấn ngạc nhiên..

Cố Trường Bình dậy, mắt : “Thiên hạ yên bình bao lâu nữa !”

 

Loading...