Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 206: Thẩm cô cô

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:50
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo rét đến mức tỉnh giấc.

Mền ?

Ngồi dậy, nàng đờ đẫn liếc mắt qua, suýt chút nữa tức đến hôn mê.

Cố Trường Bình và Cao mỹ nhân mỗi ôm một chiếc mền, đầu tựa , ngủ say như c.h.ế.t.

Cho nên.

Cố Trường Bình ngủ ở giữa, để nàng đắp một cái mền, hóa chỉ là để tiện giành mền của nàng.

Còn “” nữa cơ!

Tĩnh Bảo buồn bực một hồi, xuống giường giếng xách nước rửa mặt.

Thùng nước mới thả xuống, một bàn tay to vươn tới: “Tĩnh công tử, dậy sớm thế!”

Tĩnh Bảo nhớ đến chuyện giành mền với nửa đêm, hừ hai tiếng xem như đáp .

“Đêm qua thiếu gia ngủ giữa, kêu nóng, dồn hết mền sang . Ta còn đắp giúp mấy , thiếu gia còn lầm bầm c.h.ử.i trong mơ nữa.”

Có cái lỗ nào để chui xuống ?

Tĩnh Bảo hổ đến mức giấu mặt , lưỡi như buộc với : “Ta, , ...”

“Ta đùa đấy, thiếu gia đừng coi là thật.” Cố Trường Bình cúi xách nước.

Mặt Tĩnh Bảo còn đỏ hơn ban nãy.

Tư thế ngủ của nàng, nàng rõ, A Man mỗi đêm dậy mấy đắp mền cho nàng, theo lời A Man thì là ngọc thể ngổn ngang!

Hắn! Thấy! Hết! Rồi!

Mất! Mặt! Đến! C.h.ế.t! Được!

“Thiếu gia, lát nữa mua ngựa ở trong thôn, ngươi gọi Cao công tử dậy, chúng hẹn gặp ở đầu làng. Ba đàn ông ở nhà quả phụ thì tiện lắm.”

“Ờ!”

Tĩnh Bảo yên tại chỗ đờ một lúc, mới lắp bắp : “Ta... gọi ngay!”

“Tĩnh Văn Nhược.” Cố Trường Bình gọi nàng.

“Tiên sinh, còn chuyện gì ?” Tĩnh Bảo lập tức buông tay, nghiêm túc.

Cố Trường Bình nàng một lát: “Không gì, chỉ là... sắc mặt trông tệ quá!”

Tĩnh Bảo: “……”

Thầm nghĩ, chẳng vì ngươi mà mệt đến thế !

Vào nhà, Tĩnh Bảo bước đến cạnh giường, một chút thương hoa tiếc ngọc, lật mạnh mền lên, hét lớn: “Dậy !”

Cao Triều giật nảy bật dậy, đầu , thấy là Tĩnh Bảo thì tức đến sắp nổ phổi: “Họ Tĩnh , ngươi c.h.ế.t ?!”

“Á, ghèn kìa!” Tĩnh Bảo chỉ tay.

Cao mỹ nhân vội vàng dụi mắt. Tĩnh Bảo ha ha: “Gạt ngươi đó, mỹ nhân vẫn là mỹ nhân, ngay cả khuôn mặt dính bụi đêm qua vẫn .”

“……” Tay Cao mỹ nhân đang dụi mắt khựng .

Tên nhóc , thật đáng ghét!

“Cố Trường Bình mua ngựa , hẹn gặp ở đầu làng. Ta dọn xong , ngươi nhanh lên.”

Nói xong, Tĩnh Bảo xoay ngoài, tìm đến phụ nữ đang bận rộn trong bếp, đưa cho nàng một tờ ngân phiếu: “Tìm cho đứa nhỏ một , thêm chút sách, sẽ ích.”

Người phụ nữ còn do dự dám nhận.

Tĩnh Bảo nhét luôn tay nàng, : “Không cho tỷ, là cho con tỷ. Đại tỷ, chúng đây, nếu khó khăn gì cứ đến Tĩnh phủ tìm .”

Quay đầu , thiếu niên ngay ở cửa, cau mày nàng.

Tĩnh Bảo bước tới, định xoa đầu thằng bé, nhưng thấy động tác yếu đuối, nên đổi sang vỗ vai một cái thật khí khái: “Chăm sóc ngươi cho !”

“Ngươi tên gì?” Thiếu niên chạy theo hỏi.

“Tĩnh Bảo, bảo trong ‘quý như bảo vật’ đó.”

“Sao lấy cái tên thế ?” Thiếu niên lẩm bẩm: “Ai tự ví là bảo vật chứ.”

Bước chân Tĩnh Bảo khựng .

Thôi kệ, nàng thèm chấp với nhóc con.

...

Tới đầu làng, Cố Trường Bình mua ngựa, đang buộc xe ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-206-tham-co-co.html.]

Tĩnh Bảo giúp một tay, nhưng phát hiện bản chẳng gì, chỉ đành ngây chờ.

Cao Triều vội vội vàng vàng chạy tới, đúng lúc xe ngựa xong, Cố Trường Bình nhảy lên xe, kéo dây cương: “Nhị vị công tử, mời lên xe.”

Tĩnh Bảo nhanh nhảu trèo lên xe, nàng khách sáo, tìm một tư thế thoải mái xuống.

Cao Triều nàng như thể ăn tươi nuốt sống.

Tên nhóc tự ý lên ? Phải đỡ vị công tử quý tộc là tươi lên xe mới .

Với , thể mặt dày chiếm ngay chỗ nhất chứ?

“Ngươi, nhích qua một chút.”

“Vì ?”

“Gia gia việc, cần ngươi hỏi ?”

“Không chịu!”

“Tại !”

“Liên quan gì ngươi!”

“Họ Tĩnh , ngươi chán sống ?!”

“Họ Cao , đừng vẻ oai phong!”

“Khụ khụ khụ...”

Bên ngoài, Cố Trường Bình hắng một tiếng, trong xe lập tức im lặng.

...

Tầm trưa, xe ngựa còn tới cổng Nam thành thì chặn .

Người chặn là Cố Dịch, đến bên cạnh Tề Lâm thì thầm vài câu, sắc mặt Tề Lâm lập tức đổi, nhảy xuống xe, phi lên ngựa Cố Dịch, giục roi mất.

Biến cố xảy trong nháy mắt.

Lúc Tĩnh Bảo và Cao Triều phản ứng thì Cố Dịch điều khiển xe ngựa tiếp.

Tĩnh Bảo nghĩ chắc chắn nhà họ Cố chuyện, mà là chuyện gấp. Còn kịp nghĩ thông, tới chắn xe, vén rèm lên, hóa là Nguyên Cát.

Nguyên Cát thấy Tĩnh Bảo lập tức vội : “Gia, mau trở về , Tiền Công tử và Uông Công tử đang chờ ở tiền sảnh, bàn chuyện với gia.”

Vừa dứt lời, của phủ công chúa cũng chạy tới, chắp tay với Cao Triều: “Gia, phò mã gia bệnh , công chúa cho gọi ngài về gấp.”

Cao Triều và Tĩnh Bảo .

Hê!

Qua một đêm ngoài thành, ai cũng chuyện thế ?

Thật là phiền phức!

...

Cố Trường Bình phủ bằng cửa , Tề Lâm đợi ở đó, hấp tấp nhào đến, suýt nữa : “Gia, trong cung đến, tiểu nhân dám mạo danh ngài tiếp khách, đành giữ .”

Cố Trường Bình ngạc nhiên: “Người trong cung quen , ngươi dám mặt?”

“Gia, là Thẩm cô cô.”

Cố Trường Bình khựng , suýt nữa quên mất, còn một quen cũ như .

“Mời thư phòng.”

“Vâng!”

Mười lăm phút , Cố Trường Bình mặc áo dài xanh, bước thư phòng.

Thẩm Khê dậy hành lễ, Cố Trường Bình đưa tay đỡ nhẹ: “Lâu ngày gặp, cô cô trông già .”

Thẩm Khê ngờ , tay cầm khăn run lên một chút, che giấu bằng cách : “Vẫn quen cuộc sống trong cung.”

Thẩm Khê vốn xuất danh môn, cha nàng từng là bạn cũ của Tô Thái phó, vì phạm tội mà tịch biên gia sản, Thẩm Khê cũng sung kỹ nữ trong quan phủ.

Tô Thái phó thương tình, cứu nàng , nuôi như con gái trong phủ. Về thấy nàng tinh thông cầm kỳ thư họa, hiền lương đoan chính, bèn để nàng cô cô giáo dưỡng cho Tô Uyển Nhi.

Có thể , Thẩm Khê là luôn đồng hành với Tô Uyển Nhi đường trưởng thành, tâm cơ, tính toán, sự hiếu thắng của nàng đều đến từ sự dạy dỗ của Thẩm Khê.

Ở kiếp , Tô Uyển Nhi xoay như chong chóng, cuối cùng c.h.ế.t vì nàng , mà vì Thẩm Khê cô cô góp sức nhỏ.

Cố Trường Bình chọn chỗ xa nhất đối diện nàng, : “Cô cô hiếm khi khỏi cung, là tìm , chắc là chuyện, xin cứ thẳng.”

“Vậy thẳng.”

Thẩm Khê đặt chén xuống, : “Hôm nay rời cung là phụng mệnh nương nương, ngươi bãi chức, lòng nương nương lo lắng, bảo đến xem thử.”

 

Loading...