Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 207: Mượn bạc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:51
Lượt xem: 214
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình vội vàng dậy, vái dài một cái về phía hoàng cung: “Đa tạ nương nương, thần hổ thẹn, dám nhận.”
Thẩm cô cô : “Nương nương và ngươi tình nghĩa nhiều năm, nay ngươi gặp chuyện, nàng cũng sốt ruột.”
Cố Trường Bình cúi : “Thần dám nhận!”
Thẩm cô cô bật : “Nương nương còn sai nô tì tới hỏi một câu, cần nàng giúp đỡ ?”
“Không cần .”
Cố Trường Bình dứt khoát từ chối, Thẩm Khê cũng lấy ngạc nhiên.
Từ chối là đúng, dù thì năm đó Tô Uyển Nhi cân nhắc giỏi, lựa chọn cho hoàng thượng, lựa chọn , trong mắt Thẩm Khê, thậm chí tính là sai lầm.
Trên đời , còn ai quyền thế hơn hoàng đế?
Mà một nam nhân vứt bỏ, ít nhiều sẽ vì lòng tự tôn mà chuyện dại dột, những lời ngu xuẩn.
“Trường Bình, nam nữ tình trường tuy quan trọng, nhưng tiền đồ, công danh và phú quý của nam nhân cũng quan trọng kém. Những thứ đó sờ , thấy , ngay trong tay ngươi nắm giữ, mới là nền tảng để một nam nhân an lập mệnh.”
Thẩm cô cô thở dài: “Ngươi từ nhỏ sống trong kẽ hở, càng nên hiểu rõ những thứ quý giá đến nhường nào. Nương nương giúp ngươi, là nỡ thấy ngươi sa sút, cũng là vì tình nghĩa thuở xưa.”
“Ta sa sút, càng nổi bật sự minh của lựa chọn năm đó của nương nương.”
Cố Trường Bình giễu cợt, khóe miệng nhếch lên nụ , chua cay khinh bỉ, lan từ đáy mắt lên tận chân mày.
Thẩm cô cô đặt chén xuống, mỉm : “Hà tất lời giận dỗi, trong lòng nàng, ngươi và đại gia giống cả thôi.”
Ý ngoài lời, là coi như trưởng mà đối đãi.
Cố Trường Bình chỉ mỉm .
Kiếp , Thẩm cô cô cũng từng đến tìm , cũng những lời như hôm nay, nhưng mục đích thực sự thì đơn giản như .
Hoàng hậu sinh đích tử, nắm quyền lục cung, thế như mặt trời ban trưa.
Tô Uyển Nhi tuy sắc tài, phần tình cảm đặc biệt với hoàng thượng, so với đám phi tần đến mặt rồng còn chẳng thấy, là thiên đường.
chính vì thế, nàng càng hoàng hậu chèn ép và đè nén thương tiếc.
Cả năm qua, Tô Uyển Nhi sống vô cùng khổ sở!
Muốn yên trong thì ngoài.
Hậu cung nối liền triều đình!
Tô Uyển Nhi rõ điểm yếu của , bắt đầu bồi dưỡng thể dùng. Tô Bỉnh Văn màng quyền thế, chỉ một lòng vì con, dùng .
Trong những thể dùng, chỉ còn Cố Trường Bình.
Vì , thấy sa cơ, nàng lập tức sốt sắng vươn tay cứu giúp.
Nàng cần một con ch.ó cực kỳ trung thành, nàng dọn dẹp sạch sẽ chiến trường tiền triều, dù là đám Tào Minh Khang bây giờ, họ Vương là nhà đẻ của hoàng hậu.
Nghĩ đến chuyện một thiếu nữ tuổi còn trẻ mà mưu tính sâu xa như thế, Cố Trường Bình thể , tỏ chút ngưỡng mộ?
Lúc , Thẩm cô cô dậy, khép cửa thư phòng , sát bên cạnh Cố Trường Bình, hạ giọng: “Thủ phụ nắm quyền thiên hạ, đường đường thiên tử đoạt hết đại quyền, phúc của Đại Tần. Hoàng thượng nhẫn nhịn lâu . Giờ ngươi cắt đứt với , là hành động sáng suốt. Nương nương , chỉ cần ngươi tìm sai phạm của Tào Minh Khang, dù lớn nhỏ, hoàng thượng cũng quyết tâm diệt trừ .”
Thẩm cô cô xong, chăm chú quan sát phản ứng của Cố Trường Bình.
Nào ngờ mặt chẳng biểu hiện gì, chỉ là mũi chân gõ xuống đất theo nhịp.
Đột nhiên, nhịp chân dừng .
“Lời là ý của nương nương, của hoàng thượng?” Hắn hỏi.
“Là nương nương suy đoán ý của hoàng thượng!”
“Ồ.”
Thẩm cô cô thời cơ chín, mỉm : “Nương nương còn , chi bằng hãy bắt đầu điều tra từ vụ án Quách Nộ năm năm .”
Cố Trường Bình liếc bà một cái, hờ hững : “Nàng là nữ nhân hậu cung, nên can dự quá sâu. Thẩm cô cô, mời về cho.”
Hắn nhận lời, cũng cự tuyệt, nhưng Thẩm Khê hiểu nhận lời .
Bà thêm, dậy cáo lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-207-muon-bac.html.]
Cố Trường Bình cũng rời khỏi thư phòng, đến cửa thì Tề Lâm bước tới, bĩu môi hỏi: “Thẩm cô cô tìm gia việc gì ?”
Cố Trường Bình trầm ngâm chốc lát: “Không gì, chuẩn nước, tắm.”
Tề Lâm , gương mặt lập tức xụ xuống.
Làm gì chuyện gì. Thẩm cô cô là tâm phúc của trong cung kìa. Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu , chẳng lẽ vị tổ tông chịu nổi cảnh thanh vắng nơi hậu cung, dụ dỗ gia, cắm lên đầu vạn tuế gia một cặp sừng?
Tề Lâm gào thét trong lòng:
Còn bằng để gia với họ Tĩnh một chân nữa!
Không con nối dõi còn hơn mất mạng!
…
Lúc , Tĩnh Bảo đang hai trong hoa sảnh mà lạnh lùng khẩy.
Má nó!
Nàng cứ tưởng hai tên chờ về là vì tra chuyện quan trọng gì, kết quả…
Hai tên khốn kiếp tới để hỏi mượn bạc!
“Tĩnh Thất, ngươi cũng là con ma nghèo, Uông Tần Sinh sống nhờ , cũng chẳng khấm khá gì. Bạc mà hỏi ngươi thì hỏi ai?”
Tiền Tam Nhất xòe tay: “Chúng cũng chẳng lấy . Chỉ cần rót rượu cho đủ, mấy tên đó đến chuyện phòng the với tiểu cũng lôi kể, lúc bọn khéo léo dẫn đề tài về chuyện mua quan, moi gì hữu ích.”
“Phải đấy, đấy!”
Uông Tần Sinh phụ họa: “Còn hơn chúng c.h.ế.t dí trong nha môn mà chẳng moi gì, nghi ngờ.”
“Hừ!”
Tĩnh Bảo hừ l một tiếng, thêm gì.
Tiền Tam Nhất đầu , dùng khẩu hình phóng đại nhỏ với Uông Tần Sinh: Hình như chịu , thì sang chỗ Từ Thanh Sơn gạt tiền, bảo là Tĩnh Thất dặn.
Uông Tần Sinh đáp : Nhỡ Từ Thanh Sơn cũng chịu thì ?
Tiền Tam Nhất khẩu hình tiếp: Thì c.h.ế.t cho họ coi!
“Ngươi cần c.h.ế.t cho xem, cần bao nhiêu, con !”
Tiền Tam Nhất lập tức biến đủ màu sắc, sắc mặt Tĩnh Bảo, thăm dò : “Một… nghìn… lượng?”
Với hiểu của Tiền Tam Nhất về Tĩnh Bảo, tên chắc chắn sẽ mặc cả, ép giá một nửa.
“A Man, đem bạc cho !”
Quỷ nhập tràng !
Tiền Tam Nhất suýt rơi cả mắt vì kinh ngạc, dễ dãi luôn?
“Nói , một nghìn lượng bạc ném xuống sông, còn tiếng bõm, nếu ném cho ngươi mà thấy gì, bảo Từ Thanh Sơn ném hai ngươi xuống sông cho tiếng!” Tĩnh Bảo nhe răng.
Tiền Tam Nhất còn kịp phản ứng, bên cạnh Uông Tần Sinh run lên, giọng run rẩy: “Văn… Văn Nhược, …”
“Ngươi yên tâm, Tiền Tam Nhất tay, nhất định cho ngươi tiếng!” Tiền Tam Nhất đập n.g.ự.c thình thịch.
Tĩnh Bảo nhướng mày: “Nói lời giữ lời?”
Tiền Tam Nhất lập lời thề: “Tiền gia , từng nuốt lời!”
A Man mang ngân phiếu đến, Tiền Tam Nhất lập tức giật lấy nhét túi, kéo theo Uông Tần Sinh chuồn mất. A Man theo đầy lo lắng: “Gia, tiểu nhân thấy hai tên trông chẳng đáng tin chút nào?”
“A Man !”
Tĩnh Bảo thở dài: “Ngay cả Thẩm còn Tiền Tam Nhất tài trạng nguyên, ngươi nghĩ mắt của ngươi chuẩn, mắt của Thẩm chuẩn?”
A Man: “…”
Tĩnh Bảo nhéo tai nàng một cái: “Mau đun nước nóng cho gia, tắm cái , dơ c.h.ế.t .”
A Man lúc mới tỉnh táo , vội hỏi: “Gia, hôm qua ngài và Cao công tử nghỉ chân ở ?”