Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 209: Món trứng hấp

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:53
Lượt xem: 232

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Món trứng hấp nhấc khỏi xửng hấp vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Tĩnh Bảo đợi bát nguội một chút, dâng lên mặt Cố Trường Bình: “Tiên sinh nếm thử xem?"

Cố Trường Bình tựa chỗ sạch sẽ, múc một muỗng trứng hấp, : “Lần ăn món , là từ nhiều năm về ."

Tĩnh Bảo ngờ cùng hàn huyên chuyện cũ, phần lúng túng trả lời: “Nếu ăn thì cứ bảo đầu bếp , món con ngon , chỉ đại thôi mà!"

"Đầu bếp thì chẳng vị gì cả. Món trứng hấp ngon nhất từng ăn..."

"Là ai ạ?" Tĩnh Bảo tò mò hỏi.

Cố Trường Bình nàng đầy hứng thú. Tĩnh Bảo rụt đầu , lúc mới thấy hỏi nhiều.

Còn ai đây nữa?

Chắc chắn là Tô nương nương !

Tiểu thư khuê các quý giá ngàn vàng, dày công nghiên cứu nấu nướng, chỉ để nấu cho trong lòng một bát trứng hấp, thế chính là bát trứng ngon nhất thiên hạ ?

"Là bà chủ của một tửu lâu."

"…" Tĩnh Bảo ngẩn .

“Ngươi là một đặc biệt. Ít , nhưng cực kỳ thấu suốt." Cố Trường Bình thở dài: “Trên đời , từng gặp ai hiểu đời hơn nàng. Nàng từng : nơi danh lợi, lui thì lên, cái gọi là trường tồn bất diệt."

Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Tiên sinh như thể sống mấy chục năm cuộc đời , trong khi chỉ mới ngoài hai mươi thôi mà?

“Nàng còn , tình cảm giống như một bát trứng hấp, chỉ khi còn nóng hổi mới thấy ngon, để nguội sẽ tanh."

Cố Trường Bình mím môi, Tĩnh Bảo tiếp: “Ta sẽ thèm khát một bát trứng nguội, chỉ thích ăn lúc còn nóng."

Nói , cúi đầu ăn một muỗng nữa.

Tĩnh Bảo đoán nổi những câu rời rạc của Cố Trường Bình rốt cuộc ý gì, nhưng mơ hồ cảm thấy bát trứng nguội chính là Tô Uyển Nhi.

Thôi kệ!

Nếu trong lòng rõ ràng, thì nỗi lo của cũng là dư thừa.

"Lúc đến, tiện?"

Một giọng nam vang lên nơi cửa, thần sắc nọ hờ hững cô tịch.

Tĩnh Bảo thấy là y, bèn vội : “Tiên sinh khách, con xin phép lui!"

"Không vội!" Cố Trường Bình đặt bát xuống, bước đến giữa hai : “Bỉnh Văn, đây là học trò của Tĩnh Văn Nhược. Tĩnh Văn Nhược, đây là Tô Bỉnh Văn, trưởng của ."

Tĩnh Bảo phản ứng kịp, vội tiến lên khom hành lễ: “Chào Tô ."

"Không dám nhận!" Tô Bỉnh Văn liếc Cố Trường Bình một cái : “Ta đợi ngươi ở thư phòng."

Tĩnh Bảo nhân cơ hội cáo từ: “Tiên sinh, con xin phép lui!"

"Ngươi nghĩ cách thuyết phục !" Một câu vô đầu vô đuôi khiến Tĩnh Bảo khựng bước.

Hắn là chỉ Bộ Quảng Huy;

Thuyết phục là Bộ Quảng Huy c.ắ.n ngược Tào Minh Khang .

Tĩnh Bảo cứ tưởng chuyện quan trọng như , Cố Trường Bình sẽ tự mặt. Không ngờ giao cho nàng.

"Tiên sinh, con e là con..."

"Ngươi phối hợp cùng Cao Triều, nghĩ là !"

Cố Trường Bình vỗ nhẹ lên đầu nàng: “Đừng sợ, cứ mạnh dạn mà !"

Tĩnh Bảo bóng lưng , xoa chỗ vỗ, trong lòng bỗng bùng lên ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt...

, thể !

Vừa khỏi Cố phủ, A Nghiễn lập tức tiến tới: “Gia, về phủ chứ?"

Tĩnh Bảo đang định "đến phủ công chúa", thì chợt nghĩ lúc đang là ban ngày, vội đổi lời: “Về phủ!"

Tối hẵng !

Trong thư phòng.

Tô Bỉnh Văn thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-209-mon-trung-hap.html.]

Cố Trường Bình rót xong, đưa ly sang: “Chuyến ngươi cần . Bây giờ quý mạng , sẽ những chuyện như ."

"Ta ."

Tô Bỉnh Văn nhận lấy ly : “Ta đến vì chuyện đó. Chỉ hỏi, Thẩm cô cô tìm ngươi việc gì?"

“Bà nương nương giúp , từ chối ." Cố Trường Bình nhiều.

Tô Bỉnh Văn nhẹ thở một : “Vừa tin từ trong cung, nương nương cấm túc, Thẩm cô cô đ.á.n.h ba mươi trượng."

"Vậy thì ?" Cố Trường Bình nhướng mày.

"Thẩm cô cô việc cẩn trọng. Chân rời phủ, chân sự việc lộ. Tử Hoài, trong phủ ngươi sạch."

"Ta !" Cố Trường Bình bổ sung: “Cũng là ai. Ta động, là vì thời cơ đến."

Sắc mặt Tô Bỉnh Văn đầu mất hẳn bình tĩnh.

Từ khi Cố Trường Bình từ chối Uyển Nhi, y cảm thấy gì đó đổi. bao giờ cảm nhận rõ ràng như lúc .

Người đàn ông mặt, vẫn là khuôn mặt , nhưng bên trong còn là con cũ.

"Trong cung sóng gió là chuyện thường, cấm túc cũng chắc là chuyện . Ít thể tránh đầu sóng ngọn gió. Việc cùng lắm kéo dài một tháng, chỉ khổ nương nương một chút thôi."

"Tử Hoài, rốt cuộc ngươi gì?" Tô Bỉnh Văn gấp gáp hỏi.

Từ khi đối đầu với Tào Minh Khang, y âm thầm lo lắng . Gan quá lớn, đến hoàng đế cũng ngơ, thể mạo hiểm như thế?

Chưa đến lúc!

"Bỉnh Văn, thật chỉ đang thử kiếm!"

Cố Trường Bình dậy, lấy thanh kiếm dài treo tường xuống, rút kỹ: “Kiếm sắc thì rút mới ."

Hắn dùng ngón tay gẩy nhẹ lên kiếm, một giọt m.á.u bật . Hắn ngẩng đầu : “Xem , vẫn còn sắc bén."

Tô Bỉnh Văn: "..."

"Tề Lâm!" Cố Trường Bình đặt kiếm xuống, lấy khăn tay lau máu: “Chuẩn một bàn tiệc rượu, hôm nay và Bỉnh Văn say một trận!"

"Dạ, gia!"

"Khoan !" Cố Trường Bình nhét khăn tay : “Gọi cô nương Xuân Họa đến hầu hạ."

Tề Lâm tròn mắt gia nhà hồi lâu, mới rời .

Xong !

Giờ thật sự đoán nổi gia đang giấu thứ t.h.u.ố.c gì trong hồ lô nữa !

Trời về đêm, một con bồ câu đưa tin từ Cố phủ bay vút lên trời, vượt qua những bức tường trắng mái ngói xanh, rơi tay Ngô An.

Ngô An lấy thư mật xuống xem lướt qua, bước thư phòng: “Đại nhân, Cố Trường Bình và Tô Bỉnh Văn đang uống rượu sầu. Đại nhân, chiêu 'một mũi tên trúng hai đích' của ngài thật cao minh!"

Tào Minh Khang vuốt râu đầy đắc ý.

Cao minh ?

Hắn còn hậu chiêu.

"Truyền lời cho hai tên nhóc Thạch Hổ và Vương Uyên, nhân lúc Cố Trường Bình thất thế, nào bọn họ nhắm trúng thì tự tìm cách c.ắ.n lấy. Nếu xảy chuyện, sẽ lo cho bọn họ!"

Ngô An giật : “Đại nhân chặt đứt tay trái tay của Cố Trường Bình? Tên nhóc họ Tĩnh thì sợ, nhưng bên phủ công chúa ..."

"Sợ gì chứ?"

Tào Minh Khang cửa sổ, nhạt: “Truyền lời cho nhà họ Vương, một ngày Trưởng công chúa gặp tai ương, thì Hoàng hậu còn yên. Chi bằng nhân lúc trong bụng nàng còn cái 'bùa hộ mệnh', mà lật đổ !"

"Đại nhân, diệu kế! Diệu kế a!" Ngô An vỗ tay nịnh nọt, trơn tru chê .

"Vậy còn hai nhà Từ và Tiền, cần động đến ?"

"Không cần!"

"Thuộc hạ hiểu : một là nên thêm nhiều kẻ địch, hai là hai tên đáng dùng. Đại nhân thật đúng là mắt tinh như , mưu lược sai mảy may!"

Tào Minh Khang , trong lòng càng thêm đắc ý.

Cố Trường Bình Cố Trường Bình, đấu với , ngươi còn non lắm!

 

Loading...