Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 210: Đi tìm người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:54
Lượt xem: 209
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya tại phủ công chúa, nguy nga rực rỡ.
Tĩnh Bảo trong hoa sảnh, dáng vẻ căng thẳng yên. Cái sự kiêu ngạo hống hách của Cao mỹ nhân cũng lý, xem, chỉ riêng hai chiếc bình hoa đặt bàn thôi cũng đáng giá cả một gia tài .
Đó là đồ từ tận triều đại đó truyền .
Cao mỹ nhân đến trễ, trời sang cuối thu mà y còn để hở ngực, vẻ mặt như ân ái với nữ nhân xong, trông đầy thoả mãn.
"Tiên sinh , bảo hai nghĩ cách moi miệng tên đó !"
Cao mỹ nhân uể oải tựa , đồng ý cũng chẳng phản đối.
Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện y một lòng si mê , giờ truyền tin đồn mờ ám, chắc trong lòng y khúc mắc, vội : "Tiên sinh bảo là giữa với Tô nương nương …"
"Liên quan quái gì tới !"
"Hả?"
"Ta , liên quan cái quái gì tới !"
Cao mỹ nhân nhạt: "Cố Trường Bình là kẻ ngu ngốc thế ? Hắn thà chọn ngươi cũng thèm đụng đến ả đàn bà đó!"
"Liên quan gì đến chứ, là đàn ông mà!" mặt Tĩnh Bảo đỏ như m.ô.n.g khỉ, lắp bắp: "Ngươi… ngươi đừng bậy, mau đưa gặp Bộ Quảng Huy ."
"Ngươi đỏ mặt gì ?"
"Ta… đỏ!" Tĩnh Bảo sờ mặt: “Tại nóng đấy!"
"Là chột thì !"
"Hả?"
Tĩnh Bảo ngẩn , còn đang định giải thích thì Cao mỹ nhân lắc lư bước khỏi hoa sảnh.
Người ý gì ?
Mặt mày khó ở, chẳng khác nào đàn bà đến kỳ!
Bộ Quảng Huy cháy sém đen nhẻm, bôi đầy t.h.u.ố.c mỡ, mắt trừng trừng lên xà nhà, đang nghĩ gì.
Tĩnh Bảo bước tới, trong đầu còn đang suy nghĩ mở lời thì liếc thấy Cao mỹ nhân rút một con d.a.o găm, lưỡi d.a.o sắc lạnh kề sát cổ Bộ Quảng Huy.
"Ta cứu ngươi để gì, ngươi gì, trong lòng ngươi hẳn là rõ. Đồng ý thì thề lấy danh nghĩa phủ công chúa, để ngươi sống yên . Không đồng ý, ngươi chỉ cần gật đầu, lập tức tiễn ngươi về Tây Thiên, đỡ chịu khổ!"
Dao nhích về nửa phân, m.á.u lập tức trào .
Tĩnh Bảo trừng mắt Cao mỹ nhân, trong lòng thầm : cần gì tàn nhẫn chứ, chẳng nên mềm mỏng , mới cứng rắn ?
Nào ngờ Bộ Quảng Huy chẳng chút do dự, chớp mắt một cái.
Cao mỹ nhân cất d.a.o : “Nghỉ ngơi , đợi ngươi chuyện sẽ !"
Bộ Quảng Huy chớp mắt.
Cao mỹ nhân đắc ý liếc Tĩnh Bảo một cái: “Tiên sinh bảo ngươi tới đây thật dư thừa, về !"
Tĩnh Bảo: "…"
Nàng rút một kết luận: hôm nay tâm trạng Cao mỹ nhân , đừng chọc .
Lại rút thêm kết luận nữa: Bộ Quảng Huy một vòng giữa ranh giới sống c.h.ế.t , chẳng còn sợ gì nữa!
"Tĩnh Thất, ngươi tin , sớm muộn gì Cố Trường Bình cũng tiện nhân đó hại c.h.ế.t!"
Tĩnh Bảo hiểu rõ, hỏi: "Ngươi võ đoán ?"
"Võ đoán?" Cao mỹ nhân cong ngón tay gõ trán Tĩnh Bảo, khẩy: "Ngươi cái rắm!"
Được !
Ta gì hết!
Ngươi hết là !
Tĩnh Bảo xoa trán, nhân cơ hội đề xuất rời . Cao mỹ nhân cũng chẳng khó, phất tay như đuổi ruồi, bảo nàng cho khuất mắt.
Trên đường về phủ, sắc mặt Tĩnh Bảo dần trầm xuống.
Cao mỹ nhân tuy vẻ chua chát, nhưng nghĩ kỹ thì cũng lý.
Lúc , Tô Uyển Nhi tuyệt đối nên bất kỳ hành động nào, mới là cách giúp Cố Trường Bình nhất. Nàng mạo xuất hiện như , chẳng tự tạo sơ hở ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-210-di-tim-nguoi.html.]
Còn Cố Trường Bình, nếu đủ thông minh thì nên gặp.
Hắn gặp …
Tĩnh Bảo vô thức c.ắ.n môi, trong lòng nghĩ: chẳng lẽ nghĩ tới hậu quả khi gặp ư?
Một thông minh như , đến chuyện Tô Uyển Nhi hồ đồ thế?
Tĩnh Bảo nghĩ lo suốt dọc đường. Ngựa xe còn đến cổng Tĩnh phủ, thấy Tuyết Thanh duỗi cổ ngóng đợi từ xa.
Nàng nhảy xuống xe, còn vững, Tuyết Thanh lao tới: "Gia… chuyện lớn , gia nhà bắt cóc !"
Sắc mặt Tĩnh Bảo đại biến: "Sao cơ? Ai bắt?"
Lục Hoài Kỳ mất tích đường về kinh.
Mấy ngày nay Cục Vũ khí thuộc Công Bộ đủ thứ sự vụ quấn lấy, bận đến dứt nổi. Tin tức của Cố Trường Bình truyền về, mấy hôm nay yên, sợ liên luỵ đến Tĩnh Thất.
Khó khăn lắm mới tìm cơ hội về kinh, Lục Hoài Kỳ hai lời, thu dọn lên ngựa trở về.
Gần tới kinh thành thì thấy mắc tiểu, xuống ngựa tìm nơi kín đáo giải quyết, Tuyết Thanh chờ mãi thấy về, sợ xảy chuyện nên tìm.
Kết quả, chỉ tìm thấy một tờ giấy đè tảng đá.
"Gia xem !"
Tĩnh Bảo nhận lấy, liếc mắt hiểu vì nửa đêm Tuyết Thanh tìm đến . Trên giấy :
Tĩnh Thất, giờ Sửu ba khắc, đến mộ Thạch Thuấn, chỉ một . Bằng , hậu quả tự chịu.
"Chắc chắn là nhà họ Thạch bắt !"
Tĩnh Bảo ngẩng lên Tuyết Thanh, trong mắt Tuyết Thanh ngấn lệ, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Gia, đoán đúng tám chín phần . Tiểu nhân dám với lão gia, chỉ mong gia tay cứu gia nhà . Bằng , tiểu nhân chỉ còn nước đ.â.m đầu c.h.ế.t thôi!"
"Tuyết Thanh, …"
"Gia, !" A Nghiễn dứt khoát ngắt lời chủ : “Người nhà họ Thạch bắt biểu thiếu gia, kêu gia tới mộ Thạch Thuấn, rõ ràng là tính sổ chuyện cũ. Gia một quá nguy hiểm!"
"Gia nhà vì lo cho ngài mới về. Ngài mà cứu, gia nhà c.h.ế.t chắc !"
" gia nhà cũng vì tứ tiểu thư Hầu phủ mà…"
"A Nghiễn!" Tĩnh Bảo quát lớn.
"Gia?"
A Nghiễn quýnh lên giậm chân, ánh mắt dịu dàng nơi Tĩnh Bảo cũng biến mất.
"Đừng nữa, liên quan đến mạng , dù nguy hiểm tới cũng . Ngươi gọi hai Sử Minh và Sử Lượng tới đây, chúng bàn cách cứu ."
A Nghiễn thấy chủ kiên quyết, nghiến răng : "Gia bàn , tới phủ công chúa một chuyến. Tiểu Thất, Tiểu Cửu thủ tệ, bọn họ hỗ trợ sẽ hơn. Ta xin giúp ngài."
Tĩnh Bảo nghĩ cũng lý, bèn : "Tuyết Thanh, nghĩ cách lấy thẻ lệnh khỏi thành của lão gia nhà ngươi, chúng gặp ở cổng thành!"
…
Tĩnh Bảo chờ ở cổng thành đúng một tuần , vẫn thấy A Nghiễn đến.
Chẳng lẽ Cao Triều cho Tiểu Thất, Tiểu Cửu giúp?
Không thể nào!
Dù gì nàng và Cao Triều cũng từng sinh tử, y thể thấy c.h.ế.t cứu?
Vậy còn lý do gì cản chân A Nghiễn?
Suy tính , Tĩnh Bảo vẫn đoán vì A Nghiễn tới. Thời gian cứ trôi từng chút, Tuyết Thanh thì bên cạnh liên tục giục, nàng liếc Sử Minh và Sử Lượng.
Cả hai đều là Hầu phủ, giờ tiểu gia gặp chuyện thể sốt ruột. Sử Minh vội : "Gia, là chúng ?"
"Chỉ thể thế thôi!"
"Gia, chờ với, cũng !"
Tĩnh Bảo A Man đang chạy đến thở , thở dài: "Ngươi góp vui gì?"
"Ca ở đây, theo gia, nửa bước cũng rời!"
A Man mang vẻ mặt nếu ngài bỏ , c.h.ế.t cho ngài xem, khiến Tĩnh Bảo .
"Được, mau lên xe!"