Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 211: Ta đến rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:55
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố phủ.

“Rầm” một tiếng, Cố Dịch đẩy mạnh cửa thư phòng. Cây bút trong tay Cố Trường Bình khựng , mực nhỏ xuống tờ tuyên chỉ, loang thành một vết đen.

“Có chuyện gì?” Hắn cau mày hỏi.

“Gia, đoán xem ai đến?” Từ lưng Cố Dịch, A Nghiễn bước , quỳ một gối xuống đất: “Là A Nghiễn, xin cầu xin đại nhân một việc.”

“Nói .”

“Ta mời Cố Dịch ngoài một chuyến.”

“Ồ?”

Cố Trường Bình ngẩng đầu liếc Cố Dịch. Cố Dịch vội nhún vai, ý bảo cũng rõ chuyện gì.

“Xảy chuyện gì ?” Cố Trường Bình hỏi.

Trong lòng A Nghiễn thấp thỏm, nên . nghĩ đến ân oán giữa gia và Thạch phủ, cảm thấy chuyện hề nhỏ.

“Là thế ... Biểu thiếu gia nhà Thạch Hổ bắt cóc. Hắn yêu cầu gia nhà một đến mộ Thạch Thuấn để chuộc . Ta định nhờ Tiểu Thất và Tiểu Cửu bên cạnh Cao công tử giúp đỡ, nào ngờ họ ngoài cùng công tử .”

A Nghiễn về phía Cố Dịch: “Ta từng chứng kiến thủ của ở Đảo Mỹ Nhân, nên mới nghĩ thể nhờ cùng một chuyến .”

“Soạt”, Cố Trường Bình vo tròn tờ giấy tuyên chỉ trong tay, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

“Chỉ một Tĩnh Thất ?”

“Bẩm đại nhân, hai Sử Minh và Sử Lượng cùng.”

“Gan cũng lớn thật!”

Cố Trường Bình đột ngột bật dậy, giọng hiếm khi sắc bén như . A Nghiễn sợ đến mức cúi gằm đầu, trong lòng cực kỳ hối hận.

Sớm thế , tới Cố phủ !

Mộ tổ nhà họ Thạch ở ngoại ô phía tây, cách mười lăm dặm. Khi Tĩnh Bảo đến nơi, trời phủ đầy sương trắng mịt mùng.

Gió lạnh rít từng cơn, sương mù dày đặc, nghĩa địa âm u… Nếu bốn theo , Tĩnh Bảo cảm thấy chẳng thể nào bước tiếp .

“Thất gia, nơi … thật sự ma quái chứ?” Miệng A Man như dính điềm gở. Vừa dứt lời, phía bỗng một bóng tới khiến Tĩnh Bảo sợ đến tái cả mặt.

“Ai đấy?” Sử Minh trấn định hơn hỏi.

Người dừng cách họ vài trượng, nhạt: “Gia chúng bảo Thất gia đến một . Thất gia dẫn theo cả đám , là định đến thăm hỏi ?”

Tĩnh Bảo cố gượng : “Chẳng là nhờ họ đưa đến đây thôi ?”

Người : “Đưa đến là , Thất gia một sang bên . Gia chúng kiên nhẫn chờ lâu .”

Trong lòng Tĩnh Bảo chột nhưng ngoài miệng vẫn cứng cỏi: “Huynh đài, thấy thỏ thả ưng ? Ai Lục Hoài Kỳ thật ở trong tay các ngươi ? Nhỡ lừa thì !”

Người dường như đoán Tĩnh Bảo sẽ , giơ tay ném một vật qua. Tĩnh Bảo kỹ, suýt nữa phát điên, chính là cây quạt mà nàng từng Lục Hoài Kỳ cướp .

Mặt quạt vẫn còn dòng chữ do chính tay nàng .

“Nếu Thất gia còn chần chừ, thứ ném qua là quạt, mà là một ngón tay của Lục gia.”

“Đừng! Ta tới đây còn gì!”

Tĩnh Bảo bốn phía : “Ta . Mọi đợi ở đây, đừng chạy lung tung.”

“Gia?”

A Man nắm chặt lấy tay nàng, nước mắt tuôn rơi. Nếu gia là nam tử thật thì , nhưng mà… tình huống thế đây!

“Khóc cái gì!”

Tĩnh Bảo quát, lập tức hạ thấp giọng: “Nếu trong một khắc thấy , lập tức xông !”

Nói xong, nàng đẩy A Man , bước nhanh về phía .

Đưa đầu một đao, rụt đầu cũng là một đao, lúc chẳng thể nghĩ nhiều!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-211-ta-den-roi.html.]

Đi thêm vài trượng, phía dần hiện ánh lửa, trong màn sương trông như lửa ma trơi, tỏa tử khí âm u khiến Tĩnh Bảo nổi cả da gà.

Để lấy tinh thần, nàng lên tiếng: “Chủ tử nhà ngươi ?”

Người đáp.

Tĩnh Bảo mím môi, nàng gần như thể chắc chắn: Thạch Hổ hẹn nàng đến đây là tính toán, chiếm thế thượng phong.

Ánh lửa càng lúc càng gần, mặt hiện một khu lăng mộ, ở giữa là một bệ đá. Trên bệ, một đàn ông đang .

Chỉ liếc mắt, Tĩnh Bảo nhận đó là Lục Hoài Kỳ. Hắn hoặc là đ.á.n.h ngất, hoặc hạ thuốc.

Thấy , Tĩnh Bảo thở phào, đảo mắt quanh tìm bóng dáng Thạch Hổ.

“Đừng tìm nữa, gia nhà ở bên .”

Tĩnh Bảo sang, thấy một đàn ông mặc áo đen đang một bia mộ, hòa lẫn sắc đen của màn đêm.

Tĩnh Bảo lập tức gọi lớn: “Thạch Hổ! Ta tới ! Có gì thì thẳng!”

Thạch Hổ đầu , nở nụ âm hiểm: “Ngươi hét to thế, định gọi Lục gia tỉnh ? Đáng tiếc, cho uống t.h.u.ố.c an thần , sét đ.á.n.h cũng tỉnh nổi.”

Bị thấu !

Lòng Tĩnh Bảo thắt . Nàng lập tức quyết định kéo dài thời gian, bởi hiện tại ngoài và một tên tùy tùng, bên ngoài còn bốn , bốn đ.á.n.h hai, vẫn còn cơ hội.

Nàng chỉnh áo quần, phủi sương mù dính áo, bước đến giữa bệ đá, cúi đầu Lục Hoài Kỳ.

Không thương, áo quần cũng gọn gàng. Xem chịu khổ gì!

“Thạch Hổ, ngờ ngươi gan bắt . Giờ phủ Tuyên Bình Hầu đang sủng ái, ngươi sợ rước họa ?”

Thạch Hổ dậy, chắp tay lưng bước xuống khỏi bệ đá.

Tĩnh Bảo cúi đầu, lúc mới nhận da mặt bóng dầu như rửa từ hôm qua, mắt đầy tia máu, ánh như nuốt sống nàng.

Nàng cố giữ bình tĩnh: “Ngươi gì, với ngươi thể xuống bàn bạc. Chỉ cần quá đáng, chuyện gì cũng thể thương lượng. Giờ nhà họ Thạch chỉ còn một ngươi, nếu ngươi chuyện gì, cha ngươi e là sống nổi .”

“Ta mạng đổi mạng!” Thạch Hổ rít từng chữ.

Mặt Tĩnh Bảo đổi sắc: “Lục tứ cô nương các ngươi ép c.h.ế.t, Thạch Thuấn dọa c.h.ế.t, đúng là mạng đổi mạng, chúng coi như huề !”

Vừa dứt lời, Thạch Hổ đột ngột lao tới, bóp chặt cổ Tĩnh Bảo.

Hắn tay quá nhanh, Tĩnh Bảo kịp phản ứng. Chân nàng rời khỏi mặt đất, nhấc bổng lên.

“Huề ?”

Thạch Hổ gầm lên: “Ai con huề hả?!”

thở nổi, tai Tĩnh Bảo vang đầy tiếng tim đập, mắt tối sầm, nóng rực.

“Ngươi… g.i.ế.c… , thì… nhà họ Thạch… … tru… cửu… tộc… Trước… khi tới… triều đình… … hứa… với… …”

“Vậy ?” Thạch Hổ nheo mắt, nghiêng đầu nhạt: “Thế thì sợ thật đấy!”

Ngay lập tức, bàn tay bóp cổ càng chặt. Tĩnh Bảo cảm giác chỉ cần dùng thêm một chút sức, cổ nàng sẽ lập tức gãy nát.

Thì sức mạnh tuyệt đối, mưu trí đều vô nghĩa. Nàng nên đến một .

Tĩnh Bảo đá chân liên tục, cái c.h.ế.t đang đến gần.

“Tĩnh Văn Nhược!”

lúc đó, giọng của Cố Trường Bình vang lên từ trong màn sương.

Tiên sinh!

Nước mắt Tĩnh Bảo tuôn trào vì xúc động, nhưng Thạch Hổ trợn tròn mắt, lập tức giơ tay còn lên.

Một cơn đau nhói truyền tới gáy, Tĩnh Bảo mềm nhũn , mất ý thức.

 

Loading...