Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 216: Cô gái

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:00
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Mẫn Trí bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác xao động từng , như thể ai đó từ phía bất ngờ đẩy mạnh nàng về phía .

Cho dù trong lòng nàng rõ ràng, cú đẩy lẽ mang theo mục đích khác, nhưng...

Không thể từ chối!

Bởi vì, ngay cả trong mơ nàng cũng từng mong điều đó.

Nàng trấn tĩnh , đưa ngân phiếu trả về.

“Ta sẽ theo lời ngươi dặn, tiền thì cần. Chỉ cần ngươi nhớ kỹ, ngươi nợ một ân tình to lớn. Sau một ngày nào đó ngươi trả, thoái thác!”

Cố Trường Bình khựng .

“Sao , sợ ?”

“Cũng hẳn!”

Cố Trường Bình đặt chén xuống: “Ta chỉ , dù ngươi câu đó, nếu ngươi gặp chuyện, cũng sẽ giúp.”

Lần đến lượt Lý Mẫn Trí sững .

“Ta xem nàng một chút.” Cố Trường Bình dậy bước nội thất.

Tĩnh Bảo lúc chuyển lên giường, hàng mi dài rũ xuống yếu ớt, như cánh bướm gãy cánh.

Cố Trường Bình chăm chú nàng hồi lâu, cuối cùng cong khóe mắt một cách đắn: “Ừm, chỉ khi ngủ mới là lúc ngoan ngoãn nhất!”

Trong đáy mắt y hiện lên ý dịu dàng, bất chợt cúi gần, ngón tay nhẹ nhàng vén mái tóc quanh chân mày nàng.

Người giả trai, cố tình che giấu, nhưng nếu kỹ vẫn thể nhận , mỗi khi nàng , vẻ dịu dàng nơi chân mày ánh mắt chẳng thể giấu .

là một đứa ngốc!”

Ngoài cửa, Lý Mẫn Trí thấy câu đó, nhịn lén thò đầu .

Trên khuôn mặt đàn ông vẫn còn vương nét dịu dàng, đầu ngón tay chạm chân mày cô gái, nhẹ nhàng mềm mại.

Thì , đàn ông cũng một mặt như ! Nàng thầm nghĩ.

“Ngươi định xử trí Tĩnh Thất ?” Nàng hỏi.

Cố Trường Bình đến mặt nàng, giọng điềm tĩnh: “Giữ nàng trong phủ của , đừng để ai .”

“Muốn để tưởng rằng... Nàng c.h.ế.t ?”

“Là sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.”

“Hả?”

Lý Mẫn Trí giật . Nàng thật sự hiểu nổi hành động gì liên quan đến chuyện báo thù?

“Nếu nàng tỉnh dậy, cứ khăng khăng đòi trở về thì ? Trời mưa, lấy chồng, ngăn .”

“Vậy thì ngươi cứ nàng ở .”

“Nàng sẽ ngoan ngoãn lời ngươi ?”

“Sẽ!”

Cố Trường Bình xong lập tức xoay bước , vài bước dừng : “Thân thế của nàng đừng để ai . Người tự chăm sóc nàng !”

Lý Mẫn Trí: “…”

Tĩnh Bảo tỉnh lúc hoàng hôn.

Vừa mở mắt, nàng lập tức thấy bên giường một đang . Người mặc áo màu sen, kiểu dáng lạ, cách trang điểm cũng khác biệt, giống nữ tử Kinh thành.

“Ngươi tỉnh ?”

Giọng như tiếng suối, nhưng khẩu âm phần kỳ quặc. Tĩnh Bảo vẫn còn mơ hồ, quanh một lượt, giống phủ nhà , bèn cất tiếng hỏi: “Ngươi là ai? Đây là ?”

“Ta là Lý Mẫn Trí, trắc phi của Hạo vương, Tô Lục. Ngươi đang ở biệt trang suối nước nóng của .”

Tĩnh Bảo ngơ ngác nàng: “Vậy… là ngươi cứu ?”

Lý Mẫn Trí dậy cửa, từ tay thị nữ nhận lấy chén t.h.u.ố.c nóng hổi, đặt lên bàn chờ nguội bớt mới : “Cũng thể !”

Cũng thể? Tại thêm chữ “cũng” phía ?

Tĩnh Bảo lập tức cảm thấy nghi ngờ, lẩm bẩm: “Vậy thì… đúng là trùng hợp thật.”

“Quả thật trùng hợp. Gần nghĩa địa nhà họ Thạch một ngôi mộ trống định tế, vì là Tô Lục nên lễ ban đêm.”

Tĩnh Bảo vẫn hiểu, hỏi: “Vậy của Thạch Hổ ?”

Lý Mẫn Trí tới, cao xuống đang giường. Dưới ánh chằm chằm của nàng, Tĩnh Bảo rùng , vội mặt .

“Thạch Hổ c.h.ế.t . Là của g.i.ế.c. Lúc trời tối đen như mực, là Thạch Hổ, chỉ tưởng là bọn cướp. Ngươi còn sống nên mới cứu.”

Trong lòng Tĩnh Bảo như sóng thần cuồn cuộn, chẳng khác nào núi lở đất rung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-216-co-gai.html.]

Ánh nắng xiên qua ô cửa chạm khắc, chiếu lên bình phong, tạo thành những mảng sáng tối biến ảo kỳ lạ.

Như chính phụ nữ kiều diễm mặt, ánh mắt và lời đều toát lên vẻ thuần hậu, nhưng nàng chẳng thể phân biệt là thật, là giả.

“Ta là nữ nhân.” Tĩnh Bảo đành thừa nhận.

Đã ở nơi suốt một ngày một đêm, nhiều chuyện giấu cũng chẳng giấu . Nàng chỉ thể lật bài ngửa, dò xét xem mục đích cứu nàng là gì.

“Ta !” Lý Mẫn Trí mỉm , lông mày giãn : “Ta một chút y thuật. Bắt mạch là ngươi là nữ.”

Tĩnh Bảo khổ: “Ta là giám sinh ở Quốc Tử Giám, giả trai trộn . Ngươi thể tố cáo !”

“Hơ...”

Lý Mẫn Trí như , hàng mi cụp xuống, giọng mang theo chút giễu cợt: “Muốn tố thì tố từ sớm. Ngươi còn thể yên ở đây ?”

Tĩnh Bảo: “…”

“Yên tâm dưỡng thương , lệnh thì rời khỏi đây.”

Mắt Tĩnh Bảo mở to, đây chẳng là giam giữ ?

“Không , , nhà thấy sẽ lo lắng!”

Tĩnh Bảo cố gắng dậy, nhưng nhổm choáng váng, đành ngã xuống nữa.

Lý Mẫn Trí đè nàng , lắc đầu: “Đừng động đậy, giữ ngươi, là ý của Cố Trường Bình.”

“Tiên sinh…”

Trán Tĩnh Bảo lấm tấm mồ hôi lạnh, tin dọa đến lời.

Tiên sinh đến đây ?

Không đúng!

Chính Lý Mẫn Trí là cứu nàng, ?

“Sao ?” Tĩnh Bảo rốt cuộc nhịn , bật hỏi.

“Ta cũng !”

Lý Mẫn Trí hừ lạnh: “ y , chỉ bảo ngươi sẽ lời y.”

Tĩnh Bảo , sững sờ hồi lâu.

Hôm ở nghĩa địa nhà họ Thạch, nàng thật sự thấy gọi nàng, gọi rõ ràng, là mơ.

Vậy nên, thực sự tới.

Nghĩ đến chữ “cũng” mà Lý nương nương từng ...

Tĩnh Bảo lập tức đoán , thật sự cứu nàng là Cố Trường Bình. Thạch Hổ và bọn thuộc hạ cũng do y g.i.ế.c.

Vậy thì...

Tại y cứu nàng xong đưa nàng đến biệt trang xa như ?

Tại đưa về Kinh?

A Man, A Nghiễn ? Họ nàng còn sống ?

“Nương nương, t.h.i t.h.ể Thạch Hổ hiện giờ ở ?” Nàng hỏi.

“Đặt ở trang viện của .”

Tại đặt ở đây? Nhỡ nhà họ Thạch đến thì ?

Trong lòng Tĩnh Bảo rối bời, trong chốc lát như yên, sợ hãi hoang mang.

Tiên sinh cứu nàng, liệu nàng là nữ nhân ?

, mối quan hệ giữa và Lý nương nương như , liệu nàng lập tức ?

Tĩnh Bảo hiểu nổi, chỉ ngơ ngác Lý nương nương, cả như hóa đá.

Rất lâu cũng nên lời.

“Đừng nghĩ ngợi nhiều. Yên tâm dưỡng bệnh. Muốn ăn gì, uống gì cứ với .”

Lý Mẫn Trí mỉm : “Còn nữa, chuyện ngươi là nữ, với ai hết.”

“Ngay cả ... cũng ?” Tĩnh Bảo truy hỏi.

“…Chưa !”

Lý Mẫn Trí thầm bổ sung trong lòng: Là y cho !

 

Loading...