Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 217: Thượng thư phòng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:01
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong trang viện, Tĩnh Bảo lả giường, nửa sống nửa c.h.ế.t, lắng tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ.

Ở kinh thành, Lục Hoài Kỳ hồn bay phách lạc bước Tĩnh phủ, chân vấp ngưỡng cửa, nếu nhờ Tuyết Thanh nhanh tay đỡ lấy thì suýt nữa ngã lăn đất.

Lục Hoài Kỳ lập tức hất Tuyết Thanh , định bước tiếp nhưng hai chân nặng như đeo chì, bèn phịch luôn xuống ngưỡng cửa, hai tay ôm mặt.

Nếu Thạch Hổ bắt là thì cũng thôi , da dày thịt béo, nhiều lắm thì chịu chút khổ xác thịt. là Tiểu Thất!

Tiểu Thất là con gái mà!

Tay yếu chân mềm, rơi tay tên súc sinh Thạch Hổ, dù giữ mạng thì danh tiết cũng...

Nghĩ đến đây, Lục Hoài Kỳ vung tay tự tát cho một cái, sang giận dữ hét mặt Tuyết Thanh: “Đang yên đang lành ngươi cầu xin ? Không báo quan ? Không tìm Hầu gia ?”

Tuyết Thanh nhận sát khí cuồn cuộn chủ tử , mặt mếu máo : “Gia... chẳng là do Thạch Hổ yêu cầu như ?”

“Hắn bảo ngươi ăn cứt, ngươi cũng ăn chắc?”

Lục Hoài Kỳ giận đến cực điểm, xông lên đá một cước: “Nếu Tiểu Thất nhà mệnh hệ gì, cho ngươi chôn cùng!”

Hu hu!

Tuyết Thanh hít sâu một , suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ, đáng thương A Man, cầu xin nàng lên tiếng giúp.

A Man nước mắt sắp cạn, còn tâm trí lo cho , nức nở : “Ca... bây giờ?”

A Nghiễn cũng tự tát một cái. Sớm thế tìm Tiểu Thất Tiểu Cửu gì hết, cứ ngoan ngoãn ở cạnh gia là .

Nếu mặt thì tuyệt đối để gia một đó.

Giờ gì cũng muộn !

“Ca, để bói cho Thất gia một quẻ nhé?”

“Ngậm miệng!”

A Nghiễn trừng mắt quát.

A Man càng to hơn, cãi : “Ca hung dữ gì chứ! Lỡ bói đúng thì ?”

A Nghiễn tức đến sôi gan, đang định mắng tiếp thì ngẩng đầu lên thấy Đại cô nương từ xe ngựa bước xuống, vội vã nhấc vạt áo, quỳ rạp xuống đất, mặt đầy hổ thẹn: “Đại cô nương, Thất gia… vẫn tìm thấy. Tất cả là của A Nghiễn, là A Nghiễn bảo vệ Thất gia!”

Nói dập đầu liên tiếp mấy cái, trán rướm máu.

Tĩnh Nhược Tố đau lòng xót xa, nước mắt rơi lã chã, nghẹn ngào: “Ngươi lên , kể rõ chuyện từ đầu đến cuối cho , sót một chữ!”

A Man xót ca , chạy tới đỡ lấy Tĩnh Nhược Tố, : “Đại cô nương, để nô tỳ kể cho . Ca, … mau dậy !”

Tĩnh Nhược Tố đầu , A Man đón lấy ánh mắt nàng, nghiến răng : “Đại cô nương yên tâm, nếu Thất gia mệnh hệ gì, A Man tuyệt đối sống một , chỉ xin tha cho ca một mạng!”

A Nghiễn ngẩng phắt đầu lên, đăm đăm , nước mắt chảy dài.

“Các ngươi a…”

Tĩnh Nhược Tố thở dài một tiếng: “Từng một, cứ như đang khoét tim …”

Trước cổng Cao phủ.

Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh mỗi ôm chặt một phần cơ thể Từ Thanh Sơn ôm chân, kẻ ôm eo c.ắ.n răng giữ chặt, chịu buông.

Từ Thanh Sơn giận dữ gào lên: “Buông ! Mẹ nó, buông hết cho !”

Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh liếc mắt , càng siết chặt hơn, một hô: “Bình tĩnh ! Chưa tìm Thạch Hổ thì ngươi tính tìm ai tính sổ?”

Người cũng : “Đừng manh động! Manh động là to chuyện đấy!”

Ngực Từ Thanh Sơn đau tức, nỗi đau như róc da lóc xương khi tin Thất gia mất tích trào dâng dữ dội.

Thấy vẻ dịu xuống, Tiền Tam Nhất tranh thủ : “Từ Thanh Sơn, giờ quan trọng nhất là tìm . Mấy chuyện khác đều là vớ vẩn!”

!” Uông Tần Sinh phụ họa.

“Tìm , ngươi đường đường là cháu nội của Định Bắc Hầu tìm ai tính sổ chẳng !”

!”

Tiền Tam Nhất trừng mắt: “Mẹ nó, ngươi thể câu nào khác ngoài ‘đúng’ ?”

Uông Tần Sinh ngẩn chốc lát, trả lời tiếp: “!”

Tiền Tam Nhất tức đến mức ngửa cổ c.h.ế.t luôn, cảm thấy dắt theo một tên điên còn thêm một thằng đần.

lúc đó, từ xa một hầu ăn mặc theo lối hầu phủ công chúa chạy như bay đến, miệng la lớn: “Tìm thấy ! Tìm thấy ...”

Cả ba đồng thời chấn động trong lòng: Ai tìm thấy?

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-217-thuong-thu-phong.html.]

Thư phòng Tào phủ.

Tào Minh Khang vung tay, chiếc bình quý vỡ tan tành, mấy gia nhân cận sợ run lẩy bẩy.

Ngô An thầm thở dài trong lòng.

Không ai ngờ tên khốn Thạch Hổ chuyện lớn thế . Bây giờ thì từ thiên tử đến dân thường ai ai cũng Tĩnh Thất gia Thạch Hổ bắt cóc, giờ cả hai đều mất tích.

Tào Minh Khang liếc mắt , Ngô An lập tức bước lên một bước, cung kính hỏi: “Lão gia?”

“Cố Trường Bình giờ đang ở ?”

“Bẩm lão gia, triệu cung thẩm vấn.”

“Việc đến chúng ?”

Trong lòng Ngô An bất an nhưng miệng vẫn kiên quyết: “Không ạ. Lời đồn do thuộc hạ truyền kín đáo, thể nào cũng tới đầu chúng .”

Tào Minh Khang thở phào một , như chợt nhớ : “Tìm Cao Triều ?”

Ngô An lắc đầu: “Người phủ công chúa đang tìm. Ngoài , cả Vương Uyên cũng mất tích.”

Tào Minh Khang đập mạnh xuống bàn, ấm đó nhảy lên mấy cái.

là xúi quẩy!

Ban đầu định c.h.ặ.t t.a.y trái tay của Cố Trường Bình, kết quả thì … đúng là hai tên ngu ngốc, đứa nào cũng ngu như !

“Lão gia! Lão gia!”

Một thị vệ vội vàng xông : “Cao công tử và Vương công tử tìm thấy !”

Tào Minh Khang: “Tìm thấy ở ?”

Thị vệ sắc mặt chủ tử, dè dặt trả lời: “Ở Liễu Anh Phường.”

Một tiếng “ầm” vang lên trong đầu Tào Minh Khang.

Trong kinh thành tên “các” và “phường” đều là nơi kỹ viện thanh lâu, nhưng phân chia đẳng cấp rõ ràng. Tầm Hương Các là nơi thanh nhã nhất, còn Liễu Anh Phường là nơi thấp kém nhất, kỹ nữ ở đó là gái đường, hai lượng bạc là thể vui vẻ cả đêm.

Vì rẻ nên phần lớn họ đều mắc bệnh, đàn ông tiền đều chẳng thèm đến.

“Cao Triều gái ở Liễu Anh Phường nhục ?”

“Không Cao Triều, là… là Vương Uyên!”

Vừa dứt lời, từ ngoài bước thông báo: “Lão gia! Có chỉ từ trong cung, mời lão gia lập tức cung diện thánh!”

Tào Minh Khang loạng choạng , sắc mặt đại biến.

*

Trước cửa hoàng cung.

Cố Trường Bình đến cổng cung, Thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành trong cửa, giơ lệnh bài, thấy tới thì ném sang.

Cố Trường Bình nhận lấy, đưa cho cấm vệ hai bên xem, bước qua cửa tiến hoàng cung.

Hai một một , suốt đường một lời. Đến cửa Thượng thư phòng, Quách Trường Thành nhường lối, hiệu mời .

Cố Trường Bình hít sâu một , lưng thẳng tắp bước .

Bên trong Thượng thư phòng, ba đang quỳ gối: Tuyên Bình Hầu, Thạch Thượng Thư và Phùng Chương.

Cố Trường Bình tiến lên hành đại lễ. Tân đế Lý Tòng Hậu cho dậy, đ.á.n.h giá một lượt hỏi: “Nghe Cố đại nhân đêm qua rời thành?”

“Tâu Hoàng thượng, đêm qua thần đang chuẩn nghỉ ngơi thì A Nghiễn, bên cạnh Tĩnh Thất gia bất ngờ tìm đến, rằng con trai trưởng của Thạch Thượng Thư là Thạch Hổ bắt Lục Hoài Kỳ, con trai đích của Tuyên Bình Hầu, yêu cầu Thất gia một ngoài thành chuộc .”

“A Nghiễn sợ chủ tử gặp chuyện nên đến phủ công chúa cầu cứu . Không ngờ Cao Triều ở đó, bất đắc dĩ mới tìm đến phủ thần. Tĩnh Văn Nhược là học trò của thần, đoạt giải nhì trong khoa thi mùa thu .”

Cố Trường Bình cúi rạp đầu, trán chạm đất: “Thần đang trong thời gian cấm túc, tự ý ngoài, xin Hoàng thượng trách phạt!”

Lý Tòng Hậu khoát tay: “Việc gấp như , miễn tội. Ngươi tiếp .”

Cố Trường Bình ngẩng đầu: “Thần dẫn khỏi thành, đến thẳng nghĩa trang họ Thạch. Khi đến nơi, Thất gia một trong. Thần lo y gặp nguy hiểm nên cũng dẫn theo.”

“Bên trong thế nào?”

“Thần thấy Lục Hoài Kỳ hôn mê tảng đá, còn Tĩnh Văn Nhược và Thạch Hổ thì biến mất. Thần lập tức cho lục soát kỹ càng xung quanh mấy mà vẫn thấy gì, đành về kinh. Hoàng thượng, sự tình là như .”

Cố Trường Bình ngừng giây lát, tiếp: “Về tới kinh, thần vẫn lo lắng nên sáng sớm đến phủ Tuyên Bình Hầu báo tin.”

“Hoàng thượng, thấy đó, cháu đúng thật là Thạch Hổ bắt ! Hoàng thượng ơi, nhất định chủ cho thần...!”

Tuyên Bình Hầu gào bi thương.

 

Loading...