Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 218: Lá gan to thật

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:02
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tòng Hậu liếc xéo Thạch Thượng Thư, tay chỉ về phía Phùng Chương.

Phùng Chương vội : “Hoàng thượng, lời Cố đại nhân trùng khớp với lời Lục Hoài Kỳ và nàng a A Man của Tĩnh Thất gia. Thần lý do để nghi ngờ Tĩnh Thất gia hiện đang trong tay Thạch Hổ.”

“Thạch đại nhân, ngươi ?”

Thạch Thượng Thư khom dập đầu hoàng đế, nhưng dập xong ngẩng lên, miệng trả lời: “Hoàng thượng, lão thần còn lời nào để . Nhà cửa bất hạnh sinh nghịch tử, lão thần cam chịu hoàng thượng xử trí.”

Tuyên Bình Hầu chỉ hận thể bóp c.h.ế.t lão già . Mới còn gân cổ cãi con tuyệt đối chuyện đó, giờ chứng cứ rành rành, chối nổi thì sang "cam chịu xử trí" ? Thật là vô sỉ quá mức!

Tuyên Bình Hầu vội : “Hoàng thượng…”

“Hoàng thượng, Trưởng công chúa và Phò mã gia, Vương Quốc Công, Thủ phụ đại nhân đến…”

Cao Triều bước thư phòng, thấy Cố Trường Bình đang quỳ đất. Lưng khác hẳn , gầy gò mà thẳng tắp.

Cao Triều tới, phịch một tiếng quỳ xuống bên cạnh .

Cố Trường Bình đầu, trông thấy vẻ mặt của Cao Triều là cái kiểu đáng ăn đòn : “Tiên sinh, khéo ghê, ngài cũng cung !”

Cố Trường Bình ngửi thấy mùi son phấn rẻ tiền thì lập tức nhíu mày.

Cao Triều nhếch mép, hạ giọng chỉ để hai thấy: “Ta suýt nữa hại đó! Ngài thấy đau lòng cho ?”

Cố Trường Bình im lặng mặt .

Lúc trong thư phòng tăng lên gấp đôi.

Ngoài Cao Triều , đất còn thêm một đang quỳ là Vương Uyên.

Sắc mặt Vương Uyên còn khó coi hơn cả c.h.ế.t, vàng vọt như sáp, ngay cả quỳ cũng nổi, thể mềm nhũn như bùn đổ.

Ở phía , một bên là Trưởng công chúa và Phò mã gia lâu lộ diện, một bên là Thủ phụ triệu cung Tào Minh Khang, và Quốc công nhạc phụ của hoàng đế.

Những nhân vật hô phong hoán vũ trong kinh thành đều mặt.

Lý Tòng Hậu gật đầu với Trưởng công chúa: “Hoàng cô cô, đây là…”

“Hôm qua con trai bỏ thuốc. Nếu nhờ Tiểu Thất và Tiểu Cửu bên cạnh nhanh trí, thì kẻ khác nhục .”

Trưởng công chúa giơ tay chỉ: “Là tên Vương Uyên bỏ thuốc. Hôm nay nếu hoàng thượng cho một lời giải thích, chuyện bỏ qua!”

“Vương Uyên!” Lý Tòng Hậu gầm lên giận dữ.

Vương Uyên sợ tới mức run lẩy bẩy, lắp bắp: “Hoàng thượng, thực sự bỏ t.h.u.ố.c là thần, là trói thần lên giường, bắt ba ả đàn bà lượt hầu hạ thần. Hắn… còn bên cạnh xem hả hê… Thần… thần sống nữa!”

“Vậy thì c.h.ế.t ! Hạng cặn bã như ngươi sống chỉ tổ tốn gạo. Muốn c.h.ế.t kiểu gì? Treo cổ uống t.h.u.ố.c độc? Treo cổ thì khó coi, uống t.h.u.ố.c thì đau đớn. Hay là để sai tiễn ngươi một nhát cho gọn?” Giọng Cao Triều như lưỡi d.a.o tẩm độc.

“Hoàng thượng...!”

Vương Quốc Công thể nhịn nữa, bật dậy quỳ xuống: “Cao Triều hại con thần, còn mắng nhiếc độc địa, xin hoàng thượng nghiêm trị, xin hoàng thượng nghiêm trị!”

“Sao nào, coi Trưởng công chúa c.h.ế.t chắc? Nếu đồng tử chuyện bỉ ổi , thì con thể mấy lời đó, mấy chuyện đó?”

Trưởng công chúa bật dậy, giọng sắc bén: “Dám mưu hại trong hoàng tộc, thấy cái gan nhà các ngươi họ Vương cũng lớn lắm ! Muốn tạo phản chắc?”

Vương Quốc Công vu cho tội mưu phản vô cớ, sợ đến mức mặt tái xanh: “Hoàng thượng, lão thần oan!”

“Oan ư?”

Trưởng công chúa bật nhạt: “Ta vu oan kẻ khác, chỉ vu oan nhà họ Vương các ngươi thôi đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-218-la-gan-to-that.html.]

Vương Quốc Công chẳng còn cách nào để biện minh, chỉ thể rền rĩ kêu lên: “Hoàng thượng...!”

Lý Tòng Hậu cảm thấy đầu như sắp nổ tung. Một bên là hoàng cô cô, một bên là nhạc phụ, đều là nhân vật quan trọng, bên nào cũng thể đắc tội.

Không thể để họ bớt nổi loạn ?

“Tào đại nhân, chuyện nên xử thế nào?” Lý Tòng Hậu đá quả bóng sang chỗ Tào Minh Khang.

Tào Minh Khang dậy, mặt mày khó xử: “Hoàng thượng, chuyện … thần cũng chủ ý. Vẫn nên để hai phủ thương lượng giải quyết thôi.”

Trưởng công chúa nhạt: “Tào đại nhân giỏi thật đấy, hòa giải lắm! Con ông mà bỏ thuốc, ông thử thương lượng một xem?”

“Chuyện …” Tào Minh Khang mặt tối sầm, dám thêm nửa câu.

“Phùng Chương, ngươi !” Lý Tòng Hậu chỉ tay.

Phùng Chương thầm kêu khổ: Ta chỉ là một kẻ nhỏ nhoi, các vị thần tiên đ.á.n.h , xin đừng kéo … Tiểu của mới thai, còn đang mong bế con trai nữa mà!

Mắt đảo một vòng, nghiêm mặt : “Hoàng thượng, chuyện … a… a… Hoàng thượng, thần đột nhiên đau bụng dữ dội, xin cho thần nhà xí , sẽ phán xử .”

Nói xong chẳng đợi hoàng thượng đồng ý , luống cuống bò dậy chạy mất.

Lý Tòng Hậu cảm thấy như ai đó đ.â.m mặt, giận đau: “Cố Tế Tửu, ngươi thử xem!”

“Hoàng thượng!”

Giọng Cố Trường Bình vẫn bình thản: “Vương Uyên là học trò của thần. Người tuy nghịch ngợm, nhưng đến mức chuyện như . Có khi nào là nguyên do?”

Bốn chữ " nguyên do" nhẹ, nhưng mang theo một mùi m.á.u tanh khiến rùng .

Ít nhất ba biến sắc ngay.

Đầu tiên là Cao Triều. Hắn đầu , Cố Trường Bình khó hiểu, rõ tại bênh vực cho Vương Uyên.

Người thứ hai là Tào Minh Khang. Ông liếc Cố Trường Bình một cái, cúi đầu thổi làn nóng trong chén , nước che sát ý trong mắt.

Người thứ ba là Vương Quốc Công. Tuy đau lòng vì con hại, nhưng suy cho cùng cũng do nó tay . Trưởng công chúa dễ mặt, một khi bà xuất hiện, thì chuyện dễ giải quyết nữa. Nếu con ông đúng là nguyên nhân, may thể vớt vát một chút.

Vương Quốc Công vẻ nổi giận: “Vương Uyên, ngươi thật , vì mưu hại Cao Triều? Có điều gì khó ?”

Cao Triều nhạt: “Hắn còn khó xử cái gì, nhớ quá đấy mà. Trước cũng từng bỏ thuốc?”

Vương Quốc Công phản ứng chậm, lập tức : “Hoàng thượng, bỏ t.h.u.ố.c con thần, là Phác Chân Nhân, chẳng liên quan gì tới con thần cả!”

Cao Triều: “Phác Chân Nhân với con ông tới mức thể mặc chung một cái quần kìa!”

Vương Quốc Công tức đến đỏ mặt, lao tới tát Vương Uyên một cái "chát".

Vương Uyên vốn dĩ chỗ đó đau rát, nay ăn thêm một bạt tai, bèn bất chấp hết: “Là truyền tin cho thần, bảo rằng nếu Trưởng công chúa hạ bệ thì hoàng hậu sẽ yên. Chi bằng nhân lúc trong bụng nàng còn đứa bé để chỗ dựa, hãy kéo nàng xuống.”

Mọi trong ngự thư phòng đều biến sắc.

Vương Quốc Công nhân cơ hội kêu trời: “Hoàng thượng, Uyên nhi là kẻ tiểu nhân xúi giục nên mới chuyện dại dột . Hoàng thượng, nó oan, oan thật mà!”

Thạch Thượng Thư bên cạnh dù đầu chảy máu, nhưng não vẫn hoạt động .

Ông thấy Vương Uyên và Vương Quốc Công thể bịa cả chuyện " xúi giục", thì thầm nghĩ: Các ngươi bịa , cũng bịa . Dù cũng chẳng bằng chứng, cứ kêu oan cho con trai cái .

“Hoàng thượng, tuy con thần Thạch Hổ phẩm hạnh tệ bạc, nhưng loại lỗ mãng như . Ân oán giữa Thạch gia và Lục gia kéo dài gần hai năm, nhưng con thần từng trả thù Lục gia. Lão thần tin rằng nó cũng kẻ khác xúi giục mới chuyện trái lẽ thường, xin hoàng thượng minh giám!”

Nói xong, Cao Triều đột nhiên nhíu mày .

Có gì đó !

 

Loading...