Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 22: Lên Tây Sơn
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:16
Lượt xem: 303
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Cố Trường Bình đang bàn bài thi.
Thẩm Trường Canh phía , cầm một bài thi lên nhạt: “Không ngờ , cái tên khốn Thạch Thuấn đó mà cũng học thuộc Tứ Thư Ngũ Kinh.”
Cố Trường Bình ngẩng đầu: “Thạch Thượng thư vốn xuất thư hương môn , gốc tích khoa bảng. Hai đứa con ông ngày ngày lớn lên trong gia đình thi lễ danh môn như thế, thì thể kém cỏi tới chứ?”
“Ta nhổ !”
Thẩm Trường Canh mắng một tiếng: “Đừng với mấy chuyện thư hương gì đó, là thứ dơ tai bẩn mắt, cả ổ súc sinh thì đúng hơn, hèn hạ!”
Cố Trường Bình nhấc mí mắt y một cái, đưa tay nhận bài thi, kỹ một lượt, dùng bút chu phê chữ “Nhị đẳng”.
“Ngươi đúng, văn chương thì trau chuốt, nhưng phẩm hạnh kém, chung quy khó thành đại khí. Cho ‘nhị đẳng’ cũng xem như nể mặt Thạch Thượng thư .”
Nể cái rắm !
Thẩm Trường Canh tức tối nghĩ.
Y tiện tay cầm một bài thi khác lên xem, tên, cơn giận tiêu tan, ầm lên.
“Tiền Tam Nhất? Cái tên gì thế ?”
“Có lẽ là con trai của Tiền Thị lang.”
Cố Trường Bình khựng chốc lát, tiếp: “Một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật, vạn vật quy nguyên mới là chân lý. Cái tên đặt cũng ý nghĩa đó chứ. Không bài văn thế nào?”
Thẩm Trường Canh xem gật gù: “Tiền Thị lang thì chỉ chui đầu tiền, nhưng con trai ông tệ, bài thế , hiếm , hiếm !”
“Đến mức ngươi hai chữ ‘hiếm ’ liên tục …”
Cố Trường Bình chăm chú , do dự phê chữ “Ưu”.
“Tài hoa hơn , học vấn uyên thâm, ắt là nhân vật tầm thường.”
“Tre cong mọc măng thẳng, chắc mồ mả nhà Tiền Thị lang cũng bốc khói xanh .”
Cố Trường Bình nhấc chén lên, nhấp một ngụm nhỏ, giấu tia sáng trong mắt.
“Tĩnh Bảo? Như châu như ngọc? Đường đường là nam nhi đại trượng phu đặt cái tên như , là nuôi lớn trong tay đàn bà, , !”
Thẩm Trường Canh lắc đầu .
Khóe mắt Cố Trường Bình giật khẽ, đặt chén xuống: “Văn thế nào?”
Thẩm Trường Canh bài, khi thì nhíu mày, khi thì trợn mắt, lúc lắc đầu, dáng vẻ như đang trong nhà xí mà giải quyết vấn đề.
Một lúc , y thở dài: “Bài , từ ngữ chặt chẽ, phá đề mới lạ, chỉ tiếc là xong.”
Khóe mắt Cố Trường Bình giật, cầm bài thi lên một lượt như nuốt chửng, cuối cùng dừng ở tên thí sinh, nhạt: “Quả là , nhưng tiếc là bài dang dở.”
“Sao… xong chứ!”
Thẩm Trường Canh tiếc nuối thở dài, cam lòng, bèn lật sang mấy bài thi khác của Tĩnh Bảo.
“Ta thấy thể du di một chút, mấy bài xuất sắc. Ngươi xem, môn Luật lệ và Toán pháp cũng đều đầu.”
Cố Trường Bình lạnh giọng: “Luật lệ và Toán pháp chỉ là môn phụ, Quốc Tử Giám xưa nay trọng văn chương. Bài còn xong mà cho trường, e là khó phục lòng !”
Thẩm Trường Canh còn định mở miệng giúp, thì Cố Trường Bình : “Chi bằng mời cả mấy vị bác sĩ tới đây, cùng bàn bạc xem ?”
Cố Trường Bình y, : “Chi bằng mời luôn cả Thủ phụ đại nhân tới, để định đoạt.”
Vậy thì thôi khỏi!
Thẩm Trường Canh lập tức ngậm miệng.
Tuy Thủ phụ đại nhân kiêm nhiệm chức Giám chính Quốc Tử Giám, nhưng đó là tín bên cạnh Hoàng đế, rảnh mà chấm bài thi của thí sinh? Có mà mắng !
Cố Trường Bình cúi đầu, bài thi một nữa, trong đầu bỗng hiện lên gương mặt lúc trông thấy , như thể gặp quỷ .
Khóe môi cong lên.
Thẩm Trường Canh cảm thấy gì đó, bèn ngẩng đầu .
Cố Trường Bình lập tức thu nụ , cầm bút chu, phê xuống hai chữ: "Mạt đẳng"!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-22-len-tay-son.html.]
lúc , Tề Lâm bưng hộp đồ ăn , bày từng món lên bàn.
Thẩm Trường Canh ngửi mùi thơm lập tức thấy đói bụng, định bước qua ăn, thì thấy Tề Lâm rút một thiệp mời, đưa cho Cố Trường Bình: “Gia, là thiệp từ phủ Thạch đại nhân.”
Cố Trường Bình mở xem, lướt vài dòng đưa cho Thẩm Trường Canh: “Tối mai, cùng dự yến.”
Thẩm Trường Canh ghét bỏ: “Ta thể từ chối ?”
“Không thể!” Cố Trường Bình đáp gọn lỏn.
Tiễn Lục Hoài Kỳ rời , trong phòng lập tức yên ắng hẳn.
Tĩnh Bảo uống t.h.u.ố.c xong lập tức vùi đầu ngủ một giấc, mãi đến khi trăng treo nghiêng phía tây mới tỉnh dậy.
Giữa lúc , Lục thị đến thăm một , thấy nàng ngủ ngon, bèn đ.á.n.h thức, chỉ cùng Lưu ma ma về viện thu xếp đồ đạc chuẩn về Lâm An.
Chuyến kinh thành , chuyện gì cũng suôn sẻ, bà dự định ngày mai sẽ đến chùa Tây Sơn dâng hương giải xui.
Sáng hôm .
Tĩnh Bảo đỡ cảm, ăn hai bát cháo kê nóng, tinh thần lập tức khá lên.
Thấy , Lục thị vui mừng, rủ nàng cùng chùa Tây Sơn dâng hương, xua vận rủi trong .
Tĩnh Bảo vốn tin xui xẻo, nhưng bỏ chút tiền lễ siêu độ cho Tứ tiểu thư, bèn vui vẻ đồng ý.
Nàng trở về áo quần, lấy theo ngân phiếu phòng , khỏi viện thấy thím hai Triệu thị bóng cây, đang chuyện với .
Hỏi mới , Triệu thị cũng lên Tây Sơn lễ Phật, xe ngựa chuẩn sẵn. Cùng còn con dâu trưởng Đỗ Ngọc Mai.
Đỗ Ngọc Mai gả Tĩnh gia vài năm mà con, chuyến hai con định đến khấn Phật cầu con.
Chuyến hành hương vốn đơn giản nhẹ nhàng, thoắt cái biến thành một đoàn rầm rộ.
Tĩnh Bảo bước chân khỏi phủ, vin cớ khỏe, chui luôn xe ngựa, bắt đầu ngẫm nghĩ xem mở tửu lâu thì nên đặt tên gì, nấu món ăn gì.
Đến trưa, xe ngựa đến chùa Tây Sơn.
Các nữ quyến xuống xe tiến chùa, Tĩnh Bảo cùng. Đợi xa, nàng lập tức hiệu cho A Nghiễn.
A Nghiễn rõ chủ tử định gì, cầm lấy ngân phiếu vòng phía chùa.
A Man thấy xa, nhịn thấp giọng than: “Gia thật bụng quá, bên Hầu phủ còn chẳng pháp sự cho Tứ tiểu thư, hậu sự cũng qua loa tắc trách, đúng là thể thống gì!”
“Làm rình rang quá, chẳng sẽ khiến nhà họ Thạch mất mặt ?”
Tĩnh Bảo như : “Làm mất mặt, bằng trực tiếp đ.á.n.h mặt họ. Hầu gia tự tính toán.”
A Man khựng , nét mặt dần mờ mịt…
Gia nhà nàng thông minh thế, đến cả lòng của Hầu gia cũng đoán rành rẽ, mà thi cử thất bại nhỉ? Không đúng chút nào!
Tĩnh Bảo nét mặt ngờ nghệch thì ngay con nha đầu đang nghĩ gì, bèn phất tay áo đầu bỏ .
Biết hổ thì đỡ!
Chính là cái quẻ hôm đó của nó gieo sai.
Điềm lành thì linh, mà điềm thì chuẩn quá mức!
Dâng hương, lễ La Hán;
Xin xăm, cúng hương đèn.
Ăn chút cơm chay buổi trưa, nghỉ ngơi trong nhà khách một lát, đợi A Nghiễn sắp xếp xong pháp sự, Tĩnh Bảo lập tức đề nghị hồi phủ.
Nàng còn định mặt dày đến Cố phủ đòi một lời giải thích.
Nào ngờ, khỏi chùa một quãng, mấy nha và bà tử bên cạnh Đỗ Ngọc Mai đồng loạt ôm bụng kêu đau, hai bà tử lớn tuổi thậm chí ngã lăn đất rên rỉ.
Triệu thị trừng mắt lườm con dâu. Đỗ Ngọc Mai thì hoảng hốt, mặt mày trắng bệch, tay siết chặt khăn tay, nước mắt rưng rưng biện bạch: “Chắc là ăn thứ gì sạch trong chùa.”
“Cả đoàn ăn cùng một loại cơm, khác , chỉ của ngươi ? Chẳng lẽ, chỉ của ngươi mới là hàng quý?”