Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 221: Mỗi người một vẻ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:05
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời , ý ngoài lời tiết lộ trọn vẹn một thông tin: nàng là con gái.

Có thể ?

Thật ?

"Thế nào, vẻ mặt ngươi còn định lêu lổng nữa ?"

Sắc mặt Cố Trường Bình đột nhiên lạnh xuống: “Một tấc thời gian một tấc vàng; thiếu niên nỗ lực, già chỉ buồn than; tuổi trẻ chẳng trở , một ngày hai buổi sáng, cần khích lệ bản ; tháng năm chẳng đợi . Tĩnh Văn Nhược, mấy đạo lý lớn lao đó cần nhắc nhắc mấy nữa?"

Tĩnh Bảo cúi đầu.

Cố nén niềm vui đang dâng trào trong lòng, nàng suýt nữa bật thành tiếng ha ha ha ha, quả thật phát hiện phận của nàng, nếu tuyệt đối chẳng những lời như !

Khuôn mặt tái nhợt vì bệnh tật nay ửng đỏ, khiến lòng Cố Trường Bình cũng dịu vài phần, chẳng kìm mở miệng: “Chuyện bên Tĩnh phủ chỉ thể tạm giấu , khác thì , nhưng tỷ tỷ ngươi…"

"Phải giấu, nhất định giấu!"

Khóe môi Tĩnh Bảo cong lên thành một nụ , như thể gặp chuyện gì khiến nàng vui mừng khôn xiết: “Đại tỷ mà, giấu nổi chuyện gì trong lòng cả, như mới chân thật, dễ lộ sơ hở!"

"Vậy thì theo lời ngươi ."

Cố Trường Bình đưa chén t.h.u.ố.c qua: “Uống ."

Tĩnh Bảo khúc khích hai tiếng, nhận lấy ừng ực mấy ngụm là cạn, nhẹ nhàng : “Tiên sinh cứ việc , cần bận tâm tới ."

Ánh mắt Cố Trường Bình nghiêng nhẹ, ngoài cửa sổ.

Thấy mày chau , trong lòng Tĩnh Bảo bỗng chột .

Lúc , Cố Trường Bình đột nhiên bật , nhẹ nhàng vén rèm buông xuống: “Vậy thì nghỉ ngơi cho , chuyện trong kinh ngươi cần lo, khi vết thương khá hơn một chút, sẽ là lúc ngươi hồi kinh."

Nói , bước khỏi nội thất.

Lý Mẫn Trí đón ngoài cửa, hạ giọng hỏi: “Sao để nàng ngươi sớm nhận nàng là con gái?"

"Nghe câu rối rắm thật đấy."

"Ngươi hiểu ?"

Cố Trường Bình đầu ánh đèn trong phòng: “Bởi vì… nàng khác ."

Lý Mẫn Trí: "…"

Cố Trường Bình bật : “Chờ nàng hồi phục, đoán Thập Nhị Lang sẽ trở . Người tự trong lòng là ."

Lý Mẫn Trí khỏi kinh ngạc.

*

Nửa đêm giờ Tý.

Cố Trường Bình bước thư phòng, ngọn nến lập lòe ánh sáng yếu ớt.

Hắn dùng kéo tỉa bấc, mở cửa sổ để hít thở chút khí lạnh.

"Bẩm gia, Tào phủ đưa hai t.h.i t.h.ể từ cửa , ném bãi tha ma. Thuộc hạ điều tra , hai đó là tay chân của Ngô An, từng tiếp xúc với của Thạch Hổ và Vương Uyên."

Giọng Cố Trường Bình lạnh tanh: “Chỉ bịt đầu mối bằng g.i.ế.c , Tào Minh Khang chẳng lẽ chỉ đúng chiêu thôi ?"

Cố Dịch : “Chiêu mới để hậu hoạn."

Sắc mặt Cố Trường Bình vẫn bình thản: “Còn tin gì nữa ?"

"Tiền công tử và Uông công tử tối nay mời vài quan viên Hộ bộ tiệc rượu ở Hồng Phúc Lâu; Từ công tử về Quốc Tử Giám; bọn họ đều tay ."

Cố Dịch đưa chén tới tay , Cố Trường Bình nhận lấy, để mũi ngửi.

"Cao Triều dùng cách gì mà thuyết phục bọn họ. Nếu bỏ tính lười, đúng là nhân tài để tướng. Còn bên Quách Trường Thành tiến triển gì ?"

"Quách thống lĩnh phát hiện một mật đạo trong nghĩa địa nhà họ Thạch, bên trong dấu chân hỗn loạn và vết kéo lê dài. Quách thống lĩnh yêu cầu Hình Bộ tới giám định hiện trường, cùng họ xác định Thạch Hổ từng giấu Văn Nhược trong mật đạo ."

Vừa dứt lời “choang!” một tiếng giòn vang, chén trong tay Cố Trường Bình vỡ nát, nước văng tung tóe khắp nơi.

"Gia?" Cố Dịch hiểu nổi giận đến mức .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-221-moi-nguoi-mot-ve.html.]

"Không ."

Cố Trường Bình rút khăn tay lau lòng bàn tay, gọi: “Tề Lâm!"

Tề Lâm lúc đó đang đốt hương, trải chăn đệm trong nội thất, gọi thì bước : “Gia?"

"Chút nữa đến Tĩnh phủ xem tình hình, an ủi vài câu."

"Muộn thế ạ?"

"Có vấn đề gì ?" Cố Trường Bình liếc mắt sang, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy uy nghiêm khiến dám chống đỡ.

Tề Lâm theo bản năng cúi đầu: “Dạ!"

"Và từ mai trở , đóng cửa tiếp khách."

Nói đoạn, buông tay, khăn ướt rơi xuống đất, nhẹ nhàng đáp xuống.

Mưa thu lất phất suốt năm ngày dứt, chấm dứt mùa thu vốn ngắn ngủi ở kinh thành, chỉ một đêm, trời đông.

Kinh thành ảm đạm.

còn ảm đạm hơn cả là lòng trong Lục phủ và Tĩnh phủ.

Lục Hoài Kỳ mấy ngày liền cạo râu, cả trở thành một ông chú u sầu phong trần;

Ngũ tiểu thư bỏ ăn bỏ uống, gầy rộc trông thấy rõ;

Lưu di nương dọn am nhỏ, ngày đêm chép Kinh Kim Cang, chỉ mong kỳ tích xảy .

Tĩnh Nhược Tố thì ngã bệnh liệt giường, Ngô phủ mời ba thái y tới chẩn đoán, nhưng tất cả đều : tâm bệnh dùng tâm d.ư.ợ.c để chữa.

Ngô Thành Cương thê tử như sắp hết sinh khí, nghĩ bụng: nếu còn tìm thấy , e rằng gửi tin cho phủ Lâm An thôi. Không vợ chịu nổi cú sốc .

Bên khốn khổ bấn loạn, bên Thạch phủ cũng chẳng dễ chịu gì.

Toàn bộ kinh thành lật tung lên, mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Đại gia , bao giờ hành xử như thế !

Hắn hận Văn Nhược là thật, giam vài ngày cũng là thật, nhưng ít bản cũng xuất hiện chứ? Sao năm ngày mà đến cái bóng cũng thấy?

Giữa lúc đều như đống lửa, một như thể tiêm m.á.u gà , mỗi sáng sớm đều đúng giờ đến phủ Thuận Thiên gõ trống kêu oan, quỳ ngay giữa công đường mà lóc.

Lúc đầu còn là thật, đó khản cả giọng thì chuyển sang gào khan, đến mức khiến Phùng đại nhân mộng mị suốt đêm, đến chuyện "phòng the" với tiểu cũng... nên chuyện.

Người đó là A Man.

A Man lén gieo quẻ cho Thất gia nhà nàng, quẻ hiện đại hung. Dựa theo kinh nghiệm giờ, gieo quẻ thế nào thì sai thế , A Man tin chắc Thất gia nhất định dữ hóa lành, họa tận phúc sinh.

Có niềm tin vững chắc , nàng mới sức lực kêu oan mỗi ngày ở phủ Thuận Thiên.

Phùng Chương cô nương định đ.á.n.h trận tiêu hao, để sớm tiễn vị "ôn thần" , đành ngày đêm mở công đường thẩm án.

Ông bắt bộ cận của Thạch Hổ và Vương Uyên , thẩm vấn tra xét từng một.

Nếu mà vẫn chút manh mối nào, e rằng chiếc ghế phủ doãn Thuận Thiên của ông cũng đến ngày nhường cho kẻ khác.

Bên Phùng Chương thề sống thề c.h.ế.t, bên Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh khí thế bừng bừng, chẳng vì điều gì khác ngoài xứng đáng với một ngàn lượng bạc mà Văn Nhược tặng.

Lỡ như Văn Nhược thật sự còn, thì đây cũng là di vật cuối cùng để !

Năm ngày qua, đêm nào họ cũng nghỉ, hôm nay mời quan , mai mời quan khác, rượu uống mấy chục vò, lời thành từng rổ.

Tiền Tam Nhất oán thán với Uông Tần Sinh: nếu cứ tiếp tục uống thế , đừng Văn Nhược c.h.ế.t, chính mới là say c.h.ế.t .

Uông Tần Sinh hiếm hoi mà đ.ấ.m cho một cái: “Uống vài chén rượu mà đòi c.h.ế.t, thế giống lời ? Có xứng với Văn Nhược ?"

Tiền Tam Nhất: "..."

Cuộc sống của Từ Thanh Sơn thì sụp đổ, năm ngày qua sống chẳng khác gì c.h.ế.t, chỉ hơn ở chỗ còn thở.

Đêm khuya thanh vắng, thường nghĩ: là cứ cứa cổ c.h.ế.t , xem như c.h.ế.t vì tình.

nghĩ đến việc đường đường là cháu đích tôn của Định Bắc Hầu, vì một nam nhân mà c.h.ế.t theo thì thế nào cũng dám tay...

 

Loading...