Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 223: Giết không tha
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:07
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tào Minh Khang hỏi: “Ý ngươi là, trong lòng Cao Triều là Bộ Quảng Huy?”
Ngô An c.ắ.n răng trả lời: “Đại nhân, khó lắm ạ…”
“Khó cái gì!” Tào Minh Khang dứt khoát giật chuỗi tràng hạt tay, ném mạnh xuống đất.
Từ hôm tin Bộ Quảng Huy còn sống trong buổi triều sớm, yên, mấy đêm lập tức đều mộng mị bất an.
Bộ Quảng Huy từng việc cho , quá nhiều chuyện, nắm giữ quá nhiều bí mật. Nếu đó thật sự còn sống...
Tào Minh Khang dám nghĩ tiếp, giận dữ quát: “Điều tra! Bất kể tốn bao nhiêu, cũng điều tra cho rõ ràng!”
“Nếu đúng là Bộ Quảng Huy thật... Đại nhân định xử trí thế nào?”
Trên gương mặt âm trầm của Tào Minh Khang bỗng hiện lên sát khí dày đặc.
Còn xử trí thế nào nữa?
“G.i.ế.c tha!”
“Đại nhân!”
Bên ngoài vang lên tiếng quản gia: “Phùng Đại nhân xin cầu kiến.”
Tào Minh Khang lập tức ngừng lời, liếc mắt Ngô An. Thấy y gật đầu, mới trầm giọng : “Mời thư phòng.”
“Tào đại nhân!”
Phùng Chương cất lời chào, ánh mắt rời khỏi sắc mặt của Thủ phụ đại nhân.
“Trong phủ ngài tên Vương Tam và Tạ Nam ?”
Tào Minh Khang sang Ngô An.
Ngô An lập tức , : “Phùng đại nhân hỏi thế là ?”
Phùng Chương nhã nhặn: “Là thế , hạ quan giao điều tra kẻ xúi giục Vương Uyên và Thạch Hổ. Thị vệ cận của Vương Uyên khai rằng là một tên Vương Tam trong phủ ngài đưa tin cho ; thị vệ của Thạch Hổ cũng tương tự, là tên Tạ Nam.”
Ngô An lập tức phắt dậy, tức tối : “Là đứa nào hổ, dám vu oan cho Thủ phụ đại nhân! Vương Tam và Tạ Nam xin thoát khỏi phận nô tỳ từ năm năm , đại nhân thương tình vì bọn họ trung thành, thu một đồng nào, bèn cho họ hộ tịch. Việc Hộ bộ ghi chép rõ ràng.”
Phùng Chương , trong lòng chợt trầm xuống: “Chuyện …”
Tào Minh Khang lạnh lùng lên tiếng: “Ngô An, nếu Phùng đại nhân tin, ngươi mang sổ danh sách trong phủ đến cho ngài xem. Nếu vẫn tin, thì trực tiếp đưa ngài đến Hộ bộ.”
Phùng Chương vội xua tay: “Không cần, cần! Hạ quan chỉ hỏi theo thông lệ thôi. Chắc là đám tiểu nhân đoán dám đến phủ ngài nên mới bịa bừa hai cái tên đó .”
Ngô An hừ một tiếng: “Biết thế là !”
Phùng Chương: “Vậy hạ quan xin cáo từ.”
“Khoan !” Tào Minh Khang đột nhiên lên tiếng.
Phùng Chương ngẩng đầu, lo lắng : “Đại nhân còn điều gì căn dặn?”
“Trong phủ Phùng đại nhân… năm phòng thê thì ?”
Phùng Chương đổ mồ hôi lạnh. Quan chức Đại Tần đều giới hạn lượng thê . Với cấp bậc của , chỉ một vợ ba .
“Đại nhân minh giám, một thần cho hưu . Đại nhân cứ yên tâm, thần nhất định sẽ bắt sạch bọn tên nhóc dám vu oan ngài, nghiêm trị tha!”
Sau khi thể hiện rõ trung thành, Phùng Chương vội vã rời khỏi Tào phủ.
Thư đợi ngoài cửa, thấy sắc mặt khác thường lập tức bước đến hỏi: “Đại nhân, hỏi gì ?”
Phùng Chương lắc đầu thở dài: “Đừng nhắc nữa. E rằng là bọn hạ nhân hai phủ bịa chuyện thôi, tính toán lâu dài mới !”
Chưa dứt lời, một nha dịch hấp tấp chạy tới: “Đại nhân! Đại nhân!”
Phùng Chương đang bực, lập tức quát: “Không thể gọi nhỏ một chút ? Nói, xảy chuyện gì?”
Nha dịch thở hổn hển trả lời: “Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân gặp một hạ nhân phủ Trường công chúa ở chợ. Hắn mà Cao công tử dẫn về… họ Bộ!”
“Gì cơ? Họ Bộ?”
Hai mắt Phùng Chương suýt nữa trợn tròn.
Không thể nào… trùng hợp đến mức ?
Trong phủ, đại quản gia nhà họ Tào núp cánh cửa, sắc mặt đại biến, vội kéo vạt áo chạy như bay về phía thư phòng…
*
Đêm khuya, phủ Trường công chúa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-223-giet-khong-tha.html.]
Chỉ còn vài căn phòng còn ánh nến.
Mười bóng đen di chuyển mái nhà, tất cả đều vận đồ hành, bịt mặt, thủ linh hoạt, rõ ràng là cao thủ.
Người cầm đầu hiệu, lập tức cả nhóm tản , biến mất từng viện khác .
Chừng nửa tuần , bọn họ tụ . Một chỉ tay về phía hậu hoa viên phủ công chúa.
Người dẫn đầu trầm ngâm một lát, gật đầu. Cả nhóm lập tức thi triển khinh công, phóng về phía đó.
Hậu hoa viên ngoài trồng hoa cỏ còn một ngôi Phật đường nơi công chúa tụng kinh ăn chay mùng một và rằm hàng tháng.
Ngày thường nơi đóng kín cửa, chỉ hai bà lão canh gác.
hôm nay đổi thành hai gã lực lưỡng, bên hông đeo đao.
Tên cầm đầu rạp tường, trở tay lấy hai viên đá, vận nội lực búng , đ.á.n.h trúng huyệt thái dương của hai .
Hai hình to lớn lập tức ngã xuống.
Sau khi giải quyết xong, cả bọn nhảy từ nóc nhà xuống viện, một lấy mê hương, đốt luồn theo khe cửa xông trong.
Sau một khắc, trong phòng vang lên vài tiếng “rầm” là tiếng ngã. Hắn lập tức hiệu, đá tung cửa, xông với đao trong tay.
“Đến ?
Một giọng lười biếng vang lên từ bên trong.
“Ghê gớm thật, nửa đêm canh ba mà dám phủ quậy phá.
Tim đám áo đen run lên, đồng loạt nghĩ: Hỏng , trúng mai phục !
Phản ứng của chúng cũng cực kỳ nhanh, lập tức thoát.
Nào ngờ nơi cổng viện một sẵn, khoác giáp, tay cầm đại đao, ánh mắt lạnh lùng.
“Đã đến thì cùng gia gia nhà ngươi tỉ thí một phen! Đao họ Từ cũng lâu uống m.á.u .”
Trước hổ, sói, chỉ còn đường lên nóc.
Đám áo đen lập tức đề khí, chuẩn thi triển khinh công thì ngẩng đầu…
Sững .
Không từ lúc nào, tường lặng lẽ xuất hiện một hàng cung thủ, mũi tên sáng loáng chĩa thẳng từng tên.
“Liều thôi!”
Tên cầm đầu trầm giọng quát, tung né mũi tên, lao thẳng về phía Từ Thanh Sơn…
Giữa lúc hỗn loạn, Cao Triều hét to từ phía ngoài cửa: “Từ Thanh Sơn! Mẹ nó ngươi đừng quên, bắt sống cho !”
*
Lúc , Cố Trường Bình đang trong viện, hai tay xếp tay áo.
Trong viện một bóng , đến cả Tề Lâm cũng sai việc.
Không rõ bao lâu, tiếng bước chân vang lên. Hắn thì thấy là Xuân Họa, tay bưng hộp đồ ăn, nhẹ nhàng gọi: “Gia, dùng chút đồ lót ạ.”
Cố Trường Bình đáp, chỉ bước nội đường.
Xuân Họa vội theo , khuyên nhủ: “Nô tỳ gia vẫn dùng bữa tối, đặc biệt đến tiểu trù phòng nấu cháo sơn dược, bổ khí giúp tỉnh táo. Dù gia cũng nên ăn chút gì…”
Cố Trường Bình xua tay: “Không đói, mang .”
Thấy khẩu khí vẫn ôn hòa, Xuân Họa mạnh dạn hơn: “Gia, Tề Lâm ở đây, để nô tỳ giúp gia trải giường đốt hương, hầu gia nghỉ ngơi nhé?”
Cố Trường Bình , lạnh lùng liếc nàng.
Xuân Họa lập tức cúi đầu: “Gia yên giấc , nô tỳ lập tức lui .”
Cố Trường Bình im lặng, dường như đang cân nhắc. Một lúc lâu , gật đầu.
Xuân Họa vui mừng khôn xiết, gương mặt bừng sáng.
Gia đây từng gọi nàng hầu rượu, nay cho nội thất, bao lâu nữa…
“Gia, bên Cao phủ …”
Lúc , Cố Dịch thở hổn hển xông , thấy trong phòng còn Xuân Họa thì lập tức nín lặng.