Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 227: Trò chuyện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:11
Lượt xem: 214
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Cố Trường Bình đang bước đại lao của Cẩm y vệ.
Thấy từ đằng xa, Thịnh Vọng đợi giữa đường, sang đứa con nuôi phía hỏi: “Đã sắp xếp xong hết ?"
Con nuôi nịnh nọt trả lời: “Ngài lên tiếng thì thu xếp cho thỏa. Có điều con vẫn hiểu, ngài xưa nay với Cố Tế tửu chẳng qua gì, giờ nhiệt tình việc giúp như ?"
Thịnh Vọng híp mắt, nhạt: “Chuyện đó cũng là điều ngươi nên hỏi ?"
Con nuôi lập tức tự tát một cái, : “Xem cái mồm thối của con kìa, lúc nào cũng đáng ăn đòn, chọc giận ngài ."
Thịnh Vọng lười buồn thêm, sải bước tiến lên phía .
Con nuôi theo bóng lưng ông, bĩu môi, thầm nghĩ: Cha nuôi nhất định là nhận một khoản bạc lớn của Cố Trường Bình nên mới sốt sắng như .
Không ngờ Cố Tế tửu là tình nghĩa. Sau khi nhà họ Tào tịch biên, là đầu tiên đến thăm Tào gian thần.
"Cố đại nhân!"
" Thịnh Đại nhân!"
Cố Trường Bình ôm quyền hành lễ, đưa xấp ngân phiếu chuẩn từ : “Xin nhận lấy, trời lạnh, cho bên rượu sưởi ấm."
Thịnh Vọng rút tờ mệnh giá nhỏ nhất nhét tay áo: “Mọi việc đều sắp xếp thỏa, đích sẽ đưa ngài một chuyến."
"Vậy thì phiền đại nhân !"
Hai sóng vai bước , theo bậc thang xuống , ánh đèn dầu mờ nhạt, thỉnh thoảng vọng vài tiếng rên rỉ yếu ớt như sắp tắt thở.
Trong lao ngục, ánh đèn lờ mờ leo lét.
Cố Trường Bình bên ngoài song sắt, bên trong, : “Thịnh Đại nhân, thể cho trong trò chuyện với một lát ?"
Thịnh Vọng lập tức móc chìa khóa, mở cửa buồng giam : “Cố đại nhân, sẽ chờ ngài ở ngoài!"
Cố Trường Bình gật đầu, cúi bước trong.
"Ngươi đến !"
Tào Minh Khang xếp bằng tấm chiếu cỏ ẩm mốc và bốc mùi hôi thối. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà trông ông già hẳn .
Cố Trường Bình đặt hộp cơm xuống, bắt chước dáng của ông, hề tỏ chê bẩn.
Mở hộp cơm , lấy một đĩa gà , một đĩa vịt tẩm tương, một đĩa rau thập cẩm chay, một đĩa lạc rang, hai chén nhỏ và hai bình rượu Trúc Diệp Thanh hảo hạng.
Tào Minh Khang nhạt một tiếng: “Tử Hoài lòng !"
"Đó là điều nên ."
Cố Trường Bình rót đầy rượu hai chén, cầm một chén đưa tới mặt Tào Minh Khang: “Mời !"
Tào Minh Khang nhận lấy.
Cố Trường Bình ông đang lo lắng điều gì, bèn đưa rượu lên miệng uống cạn, mỉm : “Tiên sinh, hạ độc hại một kẻ tội thần, còn gan đến thế."
Sắc mặt Tào Minh Khang tái nhợt, môi run run: “Ngươi rốt cuộc gì?"
Cố Trường Bình rót đầy chén, : “Không gì cả, chỉ là uống rượu với , trò chuyện đôi ba câu."
Một luồng khí huyết trong n.g.ự.c Tào Minh Khang chợt cuộn trào.
Ông đột nhiên nhớ đến nhiều năm về , một thiếu niên gầy gò quỳ mặt , tâm sự đều hiện rõ gương mặt, trong sáng như mặt hồ tĩnh lặng.
Tào Minh Khang thẳng mắt Cố Trường Bình, ánh ...
Trải qua bảy tám năm mưa gió, gương mặt giờ chẳng còn chút cảm xúc vui giận nào nữa.
Không lạ gì, ngã tay .
Tào Minh Khang trầm lặng nhận lấy chén rượu, ngửa đầu uống cạn. Cố Trường Bình rót, ông uống cạn...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-227-tro-chuyen.html.]
Uống xong ba chén, ông ném luôn chén , thở dài: “Ta khôn ngoan cả đời, ngờ con ch.ó nuôi c.ắ.n c.h.ế.t, đúng là mù mắt. Sớm thế , năm xưa mềm lòng mà giữ ngươi ."
"Có lẽ nên nghĩ theo một cách khác! Đây chỉ là nhân quả báo ứng, một vòng luân hồi khác mà thôi."
Chân mày Tào Minh Khang giật mạnh, hai tay nắm chặt thành quyền.
Thời gian trong lao dường như ngưng đọng.
Hồi lâu , ông nghiến răng hỏi: “Ngươi... ngươi... chuyện đó?"
"Nếu khác , trừ khi đừng ! Tiên sinh, đời vốn chẳng bí mật."
Cố Trường Bình thản nhiên : “Năm xưa ngài giẫm lên xác nhà họ Cố để leo lên chức vị hôm nay, từ xuống nhà họ Cố, mấy trăm nhân khẩu, đều trở thành bậc thềm cho con đường công danh của ngài. Giờ đến lúc trả !"
Thân thể Tào Minh Khang bắt đầu run rẩy.
Năm đó, ông tiên đế tuy chí lớn nhưng ràng buộc bởi hai nhà họ Cố và Cố Thái hậu trong cung, bèn nghĩ cách để lấy lòng tiên đế, tiếc bỏ một khoản bạc lớn để mua chuộc một lão thái giám từng hầu hạ tiên đế từ nhỏ.
Nhờ sự "gợi ý" của lão thái giám , ánh mắt tiên đế mới dần chuyển về phía ông.
Tiên đế coi trọng ông vì ông tài giỏi, mà vì ông đủ thấp kém, nhỏ bé, gây chú ý cho nhà họ Cố, mới thể lấy nhỏ thắng lớn.
Ông phụ kỳ vọng của tiên đế, tay từ Cố Lục gia, là thành thể thống nhất nhà họ Cố, chỉ một khiến nhà họ Cố sụp đổ, từ đó mà bước lên mây.
Chỉ là ông vẫn luôn hiểu nổi, chuyện năm xưa của nhà họ Cố, ngoài tiên đế, chỉ vài , mà ông g.i.ế.c sạch đó, tại Cố Trường Bình ?
"Ai là kẻ lọt lưới năm đó?"
"Tiên sinh cần gì vướng mắc điều đó? Ta , đời vốn dĩ bí mật."
Cố Trường Bình thở dài: “ một chuyện thể rõ ràng cho : Gần vua như gần hổ. Tiên đế thể dung túng ngài tiêu diệt cả nhà họ Cố, cũng thể dung túng vì vụ án nhà họ Cố mà g.i.ế.c sạch cả Tào phủ."
Tào Minh Khang trợn to mắt, thể tin nổi. Một lúc , ông đột nhiên bật ha hả, đến chảy cả nước mắt đục.
Tưởng rằng tân đế nhu nhược, tất cả đều do một Cố Trường Bình thao túng, nào ngờ tân đế và vốn cùng chung một thuyền.
Không đúng!
Tiếng đột ngột dừng .
Tào Minh Khang chộp lấy cổ áo Cố Trường Bình: “Ai... là dung túng ngươi vì vụ án nhà họ Cố mà g.i.ế.c sạch Tào phủ ?"
Cố Trường Bình mỉm : “Là tiên đế."
"Tiên đế? Tiên đế..."
Tào Minh Khang lẩm bẩm.
Dần dần, tay ông nắm lấy cổ áo Cố Trường Bình cũng buông lỏng , cuối cùng rũ xuống còn sức lực. Ông hầu hạ tiên đế mấy chục năm, vinh sủng đầy , hô mưa gọi gió, đúng là một sủng thần thực thụ.
dù sủng ái đến , cũng như nhà họ Cố, rốt cuộc cũng chỉ là thần tử.
Thần tử thì đem tế sát.
Chỉ như , mới đổi quyền lực tối thượng ai dám cãi lời cho tân đế trong triều Đại Tần.
Quả là nhân quả báo ứng, một vòng luân hồi.
Đôi mắt Tào Minh Khang vốn mờ đục dần trở nên sáng rõ, nhạt: “Nếu là luân hồi, thì kết cục của nhà họ Cố xưa là kết cục của hôm nay. Mà kết cục của hôm nay... là kết cục tương lai của ngươi. Chúng ... chẳng ai thoát , chẳng ai thoát !"
Nói xong, ông chằm chằm Cố Trường Bình, như thấy chút hoảng hốt từ ánh mắt .
Đáng tiếc là .
Ánh mắt Cố Trường Bình ẩn trong ánh lửa leo lét, như phủ một lớp sương mù, mỉm , : “Số mệnh , kỳ lạ lắm. Không thấy, sờ , đến lúc nhận thì cận kề cái c.h.ế.t. Kết cục của dù , cũng điều cần lo. Điều nên lo là nhà của ."
Cố Trường Bình dừng một chút, tiếp: “Là học trò của , sẽ một tấu chương dâng lên hoàng thượng, xin niệm tình tận tâm vì Đại Tần một đời, mở một con đường sống cho gia quyến của Tào phủ, miễn cho họ tội c.h.ế.t."