Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 230: Vẫn còn sống

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:14
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Tuyên Bình Hầu.

Tuyết Thanh lăn bò xông nội thất: “Gia! Gia! Gia…”

“Gia c.h.ế.t , ngươi gọi hồn ?” Lục Hoài Kỳ vật như xác c.h.ế.t giường, yếu ớt c.h.ử.i một câu.

“Gia! Gia! tìm Thất gia ! Còn sống, vẫn còn sống!”

“Bốp!”

Lục Hoài Kỳ bật dậy một cái, đầu đập trần giường, chẳng buồn để ý đau đớn, chụp lấy Tuyết Thanh, run run lắp bắp: “Ngươi… ngươi gì? Nói… nữa?”

*

“Cao Triều, trông thế nào?”

Cao mỹ nhân bẹp trong xe ngựa, ngáp một cái dài ngoằng thứ hai mươi hai, yếu ớt : “Là !”

Võ sinh tuấn tuấn tú Từ Thanh Sơn một hồi do dự, cuối cùng quyết định dùng hình dạng hiện tại để gặp Tĩnh Thất.

Râu ria xồm xoàm, mắt đỏ ngầu, sắc mặt tiều tụy, tái hiện chân thực hình ảnh một nam nhân si tình mắc bệnh tương tư.

“Nhanh nhanh nhanh, đừng để Tĩnh Thất chờ lâu!”

Từ Thanh Sơn gầm lên với tiểu đồng đ.á.n.h xe, tiểu đồng hoảng hốt vung roi ngựa lên.

Ở đầu bên xe, Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh lập tức khoác tay , sợ rằng chỉ cần xóc thêm một cái là văng xuống.

Cao Triều ai khoác tay, xóc một cú dữ dội, dùng hết sức mới gắng gượng dậy, khuôn mặt già nua tàn tạ của Từ Thanh Sơn mà nhịn chửi: “Ngươi… ngươi thật sự càng ngày càng điên !”

Từ Thanh Sơn thấy gì.

Tĩnh Thất thương tích thế nào ?

Những ngày qua sống ?

Nương nương khó nàng ?

Nếu khó, tại mãi về kinh?

Lục Hoài Kỳ và Tĩnh Nhược Tố còn nôn nóng hơn Từ Thanh Sơn.

Tĩnh Nhược Tố : “Hoài Kỳ, thế của Tiểu Thất nương nương phát hiện ?”

Lục Hoài Kỳ trả lời , nhưng trong lòng nghĩ, Tiểu Thất ở suối nước nóng lâu như , lý nào phát hiện.

Tĩnh Nhược Tố: “Có chính vì phát hiện nên mới nương nương giam giữ lâu như ?”

Lục Hoài Kỳ c.ắ.n răng im lặng khả năng lớn.

Tĩnh Nhược Tố: “Nếu thật sự phát hiện, thì đây?”

Lục Hoài Kỳ rùng : nếu phát hiện thì thôi, càng , thể đường đường chính chính cưới nàng về nhà.

Tĩnh Nhược Tố thấy ba câu hỏi hỏi , Lục Hoài Kỳ trả lời nổi câu nào, trong lòng càng thêm bất an, bèn vén rèm xe: “A Nghiễn, tăng tốc!”

Xe xóc nảy, Lục Hoài Kỳ âm thầm cấu đùi một cái: Tiểu Thất lộ thế đều do , mà trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện cưới nàng về…

Có còn là ?

Mọi dọc đường chỉ chạy, càng lúc càng gần suối nước nóng.

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng .

Từ Thanh Sơn nhảy xuống xe, đợi ba , lập tức lao về phía .

Lúc , cửa suối nước nóng mở, hai bên là cấm quân canh gác, sâu trong là chính viện.

Từ xa thấy một bóng ở cửa viện, áo xanh, tóc búi gọn, hình gầy gò như tờ giấy, thoạt như tên ẻo lả.

Đầu óc Từ Thanh Sơn rối như canh hẹ, nghĩ gì lập tức thốt : “Ê đồ ẻo lả, là ngươi đó hả?”

Vừa xong, suýt nữa c.ắ.n lưỡi .

Khốn kiếp!

Sao gọi là "ẻo lả" nữa ?

Phải gọi là Văn Nhược mới đúng!

Thật Tĩnh Thất thấy chạy về phía , phía đó còn ba gần như thở .

ánh mắt nàng vẫn vô thức phía ba .

Tiên sinh… đến ?

Lúc , Từ Thanh Sơn chạy đến mặt nàng, mắt nàng chằm chằm từ xuống , từ lên .

Cuối cùng dừng ở gương mặt nàng.

Gầy hơn!

Trắng hơn!

Đẹp hơn!

Do dự một lúc, lắp bắp : “Văn… Văn Nhược, …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-230-van-con-song.html.]

Câu “” nghẹn , tiếp .

Thật : “Ta nhớ ngươi!”

Cũng : “Ta lo cho ngươi c.h.ế.t mất!”

Càng : “Ta vì ngươi mà suýt nữa liều !”

câu nào cũng thấy nhẹ , nghiêm túc, đây?

Gấp c.h.ế.t !

Từ Thanh Sơn vẻ nghiêm túc, : “Văn Nhược, tìm kẻ nội gián trong Quốc Tử Giám mà Tào Minh Khang sắp xếp .”

“Là ai?”

“Quách Bồi Càn!”

“Tìm kiểu gì?”

“Chuyện … dài dòng lắm. Thôi, ngươi đừng hỏi, tóm là tìm , phụ lòng mong đợi!”

Tĩnh Bảo mồ hôi ướt trán , lòng chợt mềm , bước lên một bước, giơ ngón tay cái khen: “Tuyệt lắm!”

Hắn khen giỏi?

Vậy nên ôm một cái ?

như coi là đắn ?

Đang do dự thì một bóng đột ngột lao tới, ôm chầm lấy Tĩnh Bảo, ngay đó là tiếng gào đầy giận dữ: “Tiểu Thất! Nếu còn tìm thấy ngươi, cũng sống nổi! Ta nghĩ kỹ ngươi sống sống, ngươi c.h.ế.t cũng c.h.ế.t!”

Tức thì, Từ Thanh Sơn hình.

Cái gì cơ?

Lại tranh liều với ?

Khốn thật!

Là thằng nào đấy!

“Biểu ca!”

Tĩnh Bảo sững sờ một lúc, dang tay ôm Lục Hoài Kỳ.

Những ngày ở suối nước nóng, nàng nhớ nhất là những của .

Cuối cùng cũng gặp !

Từ Thanh Sơn c.h.ế.t lặng hai đang ôm chặt mặt, đầu như mất hồn, ánh mắt mơ hồ về phía ba bạn đồng hành.

Nếu ánh mắt thể hóa thành ngôn ngữ, cuộc đối thoại giữa và ba sẽ là:

Từ Thanh Sơn: “Họ đang ôm đó!”

Cao Triều: “Nói thừa, ai bảo ngươi chủ động?”

Từ Thanh Sơn: “Họ đang ôm đó!”

Tiền Tam Nhất: “Cho năm lượng bạc, tách họ cho!”

Từ Thanh Sơn: “Họ đang ôm đó!”

Uông Tần Sinh: “À… ờ… họ là biểu , ôm cũng danh chính ngôn thuận…”

“Lục biểu ca, đại tỷ ?”

Lục Hoài Kỳ buông Tĩnh Thất , chỉ tay về phía xa xa lưng.

Tĩnh Bảo dường như lấy nổi can đảm để ngẩng đầu , vì nàng cần cũng rõ, trong hơn hai mươi ngày qua, đại tỷ nàng chịu đựng những gì vì .

Một lúc , nàng mới hít sâu một , ngẩng đầu bóng đang vội vã chạy về phía .

Bóng đó gầy nhiều .

Đối diện với lũ ác nhân như Thạch Hổ, dù sống dù c.h.ế.t, dù thương hành hạ, Tĩnh Bảo từng lùi bước.

lúc , mắt nàng đỏ hoe.

Nàng vén áo chạy tới.

Tĩnh Nhược Tố ôm chặt lấy Tĩnh Bảo, hồi lâu mới thốt lên một câu nức nở: “A Bảo… nửa cái mạng của tỷ mà mất .”

Ngay đó.

Tĩnh Nhược Tố mới than “mất nửa cái mạng” bất ngờ đẩy Tĩnh Bảo , ngẩng đầu lên, tát một cái mặt nàng.

“Bốp!”

Năm dấu tay in hằn mặt Tĩnh Bảo, nàng rên một tiếng, ngẩng đầu nở nụ ngốc nghếch với Tĩnh Nhược Tố, đưa má còn : “Đại tỷ, còn bên nữa.”

“Đồ đòi nợ …”

Tĩnh Nhược Tố còn đ.á.n.h nổi nữa, ôm Tĩnh Bảo lòng, nức nở.

Tĩnh Bảo chị rơi thêm một giọt nước mắt nào vì nữa, bèn ghé sát môi tai nàng, : “Tỷ, nương nương thế của , nhưng nàng đồng ý giữ kín giúp . Tỷ cảm ơn nàng nhé.”

 

Loading...