Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 231: Khẩu nghiệp linh nghiệm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:15
Lượt xem: 242
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ một câu khiến cảm xúc của Tĩnh Nhược Tố lập tức lắng xuống.
Nàng lấy khăn tay chấm nước mắt, : “Lý nương nương hiện đang ở ? Ta đích đến tạ ơn . Hoài Kỳ, trông chừng A Bảo cho , rời nửa bước!”
Lục Hoài Kỳ gật đầu thật mạnh: “Được!”
Thấy trả lời, Tĩnh Nhược Tố theo các nha trong. Khi ngang qua Từ Thanh Sơn, nàng liếc mắt y một cái.
Từ Thanh Sơn sợ hãi trợn tròn mắt.
Đại tiểu thư Tĩnh gia gì?
Là cảnh cáo ?
Nhất định là thế !
Ai da!
Chuyện nhà còn giải quyết xong, giờ thêm áp lực từ phía Tĩnh gia!
Xem chuyện tình cảm của với “tên ẻo lả” , định sẵn là trắc trở !
*
Trong chính đường.
Tĩnh Nhược Tố quỳ xuống, dập đầu ba cái đầy thành khẩn: “Ân đức của nương nương, Tĩnh gia thể nào báo đáp . Về nếu việc gì cần đến Tĩnh gia, chỉ cần lên tiếng, Tĩnh gia nhất định sẽ chối từ!”
Lý nương nương dịu dàng trả lời: “Đại phu nhân cần khách sáo như , mau dậy !”
“Người đấy, A Bảo ý nghĩa lớn đối với phòng chúng . Người chỉ cứu con bé mà còn chịu giữ kín thế cho nó, …”
Nói đến đoạn xúc động, Tĩnh Nhược Tố dập đầu thêm ba cái.
Lý Mẫn Trí vội vàng đỡ nàng dậy, dịu giọng: “Đại phu nhân thật cần . Ta và nanngf gặp như quen từ lâu, cũng thấy nàng tung cánh bay cao, nỡ bẻ gãy đôi cánh .”
Nghe , Tĩnh Nhược Tố bật trong nước mắt: “Chắc con bé giảng cho nương nương đạo lý ‘phụ nữ đôi cánh’ gì đó chứ gì!”
“Đại phu nhân cảm thấy đúng ?”
“ thì đúng, chỉ là... khó lắm.”
Tĩnh Nhược Tố đỡ Lý nương nương xuống: “Ngàn vạn năm nay, nữ tử chẳng đều là theo chồng dạy con mà sống ? Con bé trải đời còn ít, suốt ngày mơ mộng!”
“Ta thấy nàng thật hiếm . Chính vì hiếm nên mới giúp nàng thành . Dù thì... chúng cũng đều còn hy vọng nữa .”
Cổ họng Tĩnh Nhược Tố nghẹn , cố vắt óc tìm lời an ủi. Không ngờ Lý Mẫn Trí mỉm tiếp: “Sau nếu hai tỷ rảnh rỗi, hãy thường đến trang viện của chơi, trò chuyện cùng cho khuây khỏa.”
Tĩnh Nhược Tố lập tức hiểu vì Lý nương nương chịu giữ bí mật giúp A Bảo.
Thứ nhất là vì A Bảo lòng nàng;
Thứ hai là vì nàng nơi đất Tần thích, sống cô đơn lạnh lẽo, phận trắc phi khiến nàng tiện giao thiệp với ngoài.
Cũng là một đáng thương!
Tĩnh Nhược Tố nghĩ một lát, : “A Bảo là giám sinh, lui tới e ảnh hưởng đến danh tiếng của nương nương. Hay để con bé thường xuyên tới thăm ? Nếu nương nương chê, sẽ đưa cả hai đứa nhỏ nhà đến chơi cùng luôn.”
Đôi mắt Lý Mẫn Trí bỗng sáng bừng lên.
*
Trong phòng ấm.
Các nha mời xuống, sai pha , bày điểm tâm và hoa quả.
Tĩnh Bảo bọn Cao Triều ồn ào rộn ràng, trong lòng chợt thấy phức tạp, rõ cảm xúc là gì, chỉ thấy trống rỗng lạ thường.
Người đó…
Lại đến đón nàng!
“Tiểu Thất!”
“Văn Nhược!”
Lục Hoài Kỳ và Từ Thanh Sơn cùng lúc cất tiếng, khiến Tĩnh Bảo giật , nên ai , đành lúng túng đáp đại: “Gì thế?”
“Không gì!”
“Không gì!”
Hai cùng đồng thanh khiến Tĩnh Bảo bật : “Các ngươi ? Hẹn ?”
Hẹn cái đầu ngươi !
Từ Thanh Sơn vì lúng túng nên vươn tay lấy đĩa đậu phộng, nào ngờ Lục công tử nhanh tay giành .
Lục công tử giành đĩa đậu phộng lập tức nhường nhịn: “Từ , chuyện thì cứ . Đợi tiểu Thất về phủ, phòng cũng muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-231-khau-nghiep-linh-nghiem.html.]
Trong đầu Từ Thanh Sơn hiện lên cảnh tượng:
Họ Lục và “tên ẻo lả” cùng xe ngựa về Tĩnh phủ, “ẻo lả” về phòng, cũng theo , còn lên giường y...
Thể diện nam nhân lớn hơn trời, Từ Thanh Sơn vươn tay dài, giật đĩa đậu phộng từ tay Lục công tử: “Thôi khỏi, để Lục . Về Quốc Tử Giám, với Văn Nhược lúc nào chẳng chuyện .”
Lục công tử : “Chỉ còn mấy tháng nữa là đến kỳ thi mùa xuân ha!”
Thi xong, tiểu Thất nhà còn Quốc Tử Giám nữa ? Ngươi đắc ý cái gì!
Từ Thanh Sơn sững .
!
Thời gian ở bên “tên ẻo lả” chỉ còn vài tháng nữa, nếu tay trong mấy tháng , về càng khó hơn.
Vẫn là câu :
Thể diện nam nhân lớn hơn trời!
Hắn chợt lóe lên một ý nghĩ: “Cũng chắc thi một là đậu, như Uông chẳng thi thứ hai ? Lần cũng thế nào!”
Uông Tần Sinh trưng bộ mặt như ch.ó điên cắn, thầm nghĩ:
Mẹ nó, chọc ai chứ?!
“Thôi hai im !”
Tiền Tam Nhất thật sự nổi cảnh hai gã đàn ông ghen tuông nữa: “Đổi đề tài khác ! Tĩnh Thất, thấy vết thương của ngươi cũng gần khỏi , về kinh thành?”
Tĩnh Thất theo lời chuẩn sẵn mà trả lời: “Ta liệt giường suốt nửa tháng, về cũng ; đến khi thể xuống giường thì thấy sợ.”
Uông Tần Sinh: “Văn Nhược, sợ gì chứ?”
Tĩnh Thất thở dài: “Cái c.h.ế.t của Thạch Thuấn liên quan đến ; cái c.h.ế.t của Thạch Hổ cũng liên quan đến , sợ rõ , sợ Thạch thượng thư đến tìm tính sổ, liên lụy đến Tĩnh phủ và Hầu phủ.”
“Sợ cái con khỉ!”
Lục Hoài Kỳ đập bàn một cái, tức giận: “Ngươi tưởng Tuyên Bắc Hầu phủ ăn chay ? Cái lão già đó mà dám tới đây tìm Tĩnh Bảo tính sổ, ông đây sẽ cho c.h.ế.t thây!”
Vừa dứt lời, bèn ngoài viện truyền đến hai tiếng “oa oa”.
Mọi đều giật đầu , chằm chằm Lục Hoài Kỳ như thấy ma.
Lục Hoài Kỳ: “….”
Hai tiếng “oa oa” đó, là của Thạch thượng thư.
Miệng tiểu Lục gia… đúng là linh nghiệm!
*
Ngoài viện.
Thạch thượng thư t.h.i t.h.ể con trai mà đau đớn đứt ruột, nếu đỡ, e là còn nổi nữa.
“Người , khám nghiệm tử thi!”
Người của Hình bộ nhận lệnh, tiến lên quỳ xuống, mở áo t.h.i t.h.ể , lượt kiểm tra các vết thương.
Thạch Hổ tuy c.h.ế.t gần một tháng, nhưng do Lý nương nương cất giữ trong hầm băng nên t.h.i t.h.ể vẫn thối rữa.
Xem xong phía , kiểm tra phía .
Xong xuôi, họ rửa tay sạch sẽ, bước tới mặt Thạch thượng thư, : “Đại nhân, hai vết thương chí mạng…”
Thạch thượng thư đang đau đớn khôn xiết, bỗng cảm nhận điều gì, mặt .
“…”
Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm , đáy lòng Tĩnh Bảo bỗng lạnh toát, giống như con ếch rắn độc chằm chằm, bản năng sợ hãi lan khắp .
Lục Hoài Kỳ vội chắn mặt Tĩnh Bảo;
Từ Thanh Sơn thì âm thầm bên cạnh nàng.
Thạch thượng thư gào lên một tiếng: “Người , bắt nghi phạm Tĩnh Thất về Hình bộ thẩm vấn!”
Trương Trường Thọ cùng ông , hồn bay phách lạc, vội : “Đại nhân, Thạch công tử Tĩnh Thất g.i.ế.c!”
“Ta mặc kệ g.i.ế.c , c.h.ế.t vì , tức là g.i.ế.c, bắt , mau bắt cho !”
Thạch thượng thư gào rách cổ họng, xông tới, xô ngã Lục Hoài Kỳ, định đẩy cả Từ Thanh Sơn.
Lẽ Từ Thanh Sơn chỉ cần một ngón tay là đủ hạ ông , nhưng vì nghĩ đến tuổi tác của Thạch thượng thư nên dám tay thật, chỉ đẩy một cái.
Nào ngờ Thạch thượng thư tuy tuổi cao mà sức còn khỏe, một cái đẩy chẳng nhằm nhò gì, ông xông tới, bóp lấy cổ Tĩnh Bảo bằng một tốc độ cực nhanh.
“Thứ nghiệt chủng! Ta lấy mạng ngươi!”