Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 232: Vẫn chưa đủ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:16
Lượt xem: 235

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thả !”

“Thả !”

“Tất cả đừng tiến gần!”

Lưỡi d.a.o sắc bén dí sát chiếc cổ trắng trẻo của Tĩnh Bảo: “Tiến thêm một bước nữa, g.i.ế.c .”

Lục Hoài Kỳ và Từ Thanh Sơn ngờ lão Thạch còn giấu d.a.o găm, lập tức dừng ngay.

lúc đó, một giọng vang lên từ phía .

“Thạch thượng thư!”

Là Cố Trường Bình.

Tim Tĩnh Bảo đập thình thịch dữ dội.

Cố Trường Bình tung xuống ngựa, sải bước tới, giọng nghiêm khắc: “Chưa bàn đến việc con trai ngươi là Thạch Hổ bắt , chỉ riêng chuyện liên quan đến Lý nương nương Tĩnh Văn Nhược cũng kẻ mà ai cũng thể tùy tiện động ! Quan trường trọng nhất là tự bảo , mong thượng thư cân nhắc kỹ càng.”

Lời , nào khuyên Thạch thượng thư, rõ ràng là đang nhắm đến Trương Trường Thọ.

Trương Trường Thọ đảo mắt liên hồi.

Tân đế đến cả Tào Minh Khang còn dám g.i.ế.c, thể trọng dụng mấy lão thần như Thạch thượng thư? Sóng xô sóng , hà tất vì chuyện mà mất chức?

Trương Trường Thọ lập tức lớn tiếng: “Đại nhân tuyệt đối thể trái luật pháp, sẽ lập tức áp giải tên tên nhóc về Hình bộ tra hỏi rõ ràng vụ án, nhất định dâng lên đại nhân một kết quả rõ ràng minh bạch.”

Không đợi Thạch thượng thư phản ứng, đầu, quát lớn với đám thị vệ phía : “Các ngươi là phường giá áo túi cơm ? Mau áp giải Tĩnh Thất !”

Thị vệ xông lên, một trái một khống chế tay Tĩnh Bảo. Một trong đó : “Thạch đại nhân, xin mời lui !”

Chỉ trong chớp mắt, tay Thạch thượng thư buông lỏng, d.a.o găm rơi xuống đất.

A Nghiễn như một con báo săn lập tức lao tới, đẩy hai thị vệ , bộ động tác mượt mà chút trở ngại.

Lúc Thạch thượng thư kịp phản ứng , Tĩnh Bảo A Nghiễn che chắn kỹ lưỡng phía .

Cố Trường Bình bước tới mặt lão, ánh mắt lạnh lùng: “Lão thượng thư, hoàng thượng chỉ, mời ngài cung.”

“Một kẻ cách chức, cũng dám mượn danh truyền chỉ?” Đầu óc Thạch thượng thư tỉnh táo trở .

“Vô lễ!”

Cố Dịch quát: “Gia chỉ phục chức tế tửu, mà còn điều về Hình bộ, tạm thời kiêm luôn chức Thượng thư. Giờ ngài hiểu tại gia thể truyền chỉ ?”

Hình bộ?

Thượng thư?

Tai Thạch đại nhân ù ù như ve kêu, vẫn đang là Hình bộ thượng thư cơ mà!

cách nào phát tác.

Bởi vì hiểu rõ, chỉ riêng tội dung túng con hành hung, x.úc p.hạ.m trắc phi Hạo vương, chức quan của cũng đến hồi cáo chung .

Không, thứ đều chấm hết !

Thạch thượng thư đưa xác con trai rời nơi cuối con đường.

Tĩnh Bảo Cố Trường Bình đang vây quanh chúc mừng, hiểu thể lấy đủ dũng khí bước tới, chỉ ngơ ngác đó.

Hắn gầy .

Sắc mặt cũng chẳng khá khẩm gì.

Không mặc quan phục, nhưng phong thái còn hơn cả lúc mặc.

Là do quan to chăng?

Cố Trường Bình nhận đang , ngẩng đầu liếc , thấy Tĩnh Thất vội cúi đầu, bèn lên tiếng: “Trương đại nhân?”

Trương Trường Thọ vẫn hồn cơn kinh ngạc, hoảng hốt trả lời: “Có!”

“Ngươi đưa Thất gia về Hình bộ, kể chuyện từ đầu đến cuối. Về phía Lý nương nương, sẽ đích tra hỏi.”

“Tuân lệnh!”

“Văn Nhược!” Cố Trường Bình gọi.

Tĩnh Bảo vội bước lên: “Học trò mặt!”

Cố Trường Bình liếc qua vết sẹo mờ trán nàng: “Không cần sợ, chỉ cần kể bộ sự việc đúng như những gì ngươi trải qua.”

“Vâng!”

“Ta để Cao Triều và mấy cùng ngươi!”

Viền mắt Tĩnh Bảo đỏ lên, ánh mắt Cố Trường Bình cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều: “Cảm tạ .”

“Đi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-232-van-chua-du.html.]

Nói xong, Cố Trường Bình nghiêng đầu thì thầm vài câu bên tai Cao Triều mới bước nội đường.

Một đoàn , mười mấy cỗ xe ngựa, rầm rộ trở về kinh, rầm rộ tiến Hình bộ.

Tĩnh Bảo mời chính sảnh, đích Trương Trường Thọ thẩm vấn.

Cao Triều cùng mấy khác thể , chờ ngoài cửa như những vị thần hộ mệnh.

Nhìn thư sinh trắng trẻo, tuấn tú mắt, nghĩ đến việc là môn hạ tử của Cố Trường Bình, thượng cấp mới của , thái độ của Trương Trường Thọ khỏi trở nên hòa nhã hơn nhiều.

Sau khi Tĩnh Thất kể bộ câu chuyện, Trương Trường Thọ nhẹ giọng an ủi, bảo nàng yên tâm, chuyện thế nào cũng liên lụy đến nàng.

Mặt trời ngả về tây.

Tĩnh Bảo bước khỏi Hình bộ, cúi hành lễ cảm tạ từng Cao Triều, trèo lên xe ngựa Tĩnh phủ.

A Nghiễn tự tay đ.á.n.h xe, Tĩnh Nhược Tố, Lục Hoài Kỳ cùng trong xe. Tĩnh Bảo tựa vai chị gái, nhớ chuỗi sự việc ly kỳ xảy trong tháng qua, khe thở dài.

Cuối cùng thì, chuyện cũng êm xuôi!

Xe ngựa dần xa.

Tiền Tam Nhất hớn hở: “Ổn , việc giải quyết xong, chúng Lầu Ngoại Lâu uống rượu thôi, tiện thể ăn mừng thăng chức. Lão Cao, ngươi mời .”

Cao Triều khoanh tay, nhướng mày: “Dựa mời?”

Tiền Tam Nhất hề hề: “Vì là trong lòng ngươi mà!”

Cao Triều tức đến nghiến răng, thằng nhãi trắng trợn tống tiền, thể từ chối.

Uông Tần Sinh nhỏ giọng thì thầm: “Ta thấy nên để Thanh Sơn mời, tìm Văn Nhược nguyên vẹn thương tích, còn đáng mừng hơn thăng chức.”

Cao Triều mắt sáng rỡ, hiếm khi thằng nhóc lời lọt tai: “Thanh Sơn, mời mời?”

“…”

“Thanh Sơn? Từ Thanh Sơn?”

Từ Thanh Sơn “” một tiếng, lửng lơ : “Các , và Tĩnh Thất nguy .”

Tiền Tam Nhất: “…”

Uông Tần Sinh: “…”

Cao Triều: “…”

“Tên Lục Hoài Kỳ !” Từ Thanh Sơn thở dài một tiếng, mặt đầy u sầu: “Hình như cũng ý với Tĩnh Thất!”

Tiền Tam Nhất: “…”

Uông Tần Sinh: “…”

Cao Triều: “…”

Trong lúc Từ Thanh Sơn thở dài, Cố Trường Bình bước khỏi trang viên suối nước nóng, liếc Cố Dịch, hai đồng thời lên ngựa.

Xe ngựa chạy về kinh thành, mà phóng về hướng ngược .

Hơn nửa canh giờ , chủ tớ hai dừng chân một chân núi.

Buộc ngựa gốc cây, họ bộ trèo núi. Lên tới lưng chừng núi, rẽ một lối mòn dài hun hút, thẳng về phía núi.

Hậu sơn là rừng trúc, một vầng trăng xanh treo lơ lửng giữa những tán lá, cô tịch, lạnh lẽo!

Khung cảnh , Cố Trường Bình quá quen thuộc.

Bao năm nay, mỗi đến mộ tổ tiên họ Cố, đều là ánh trăng , lúc nửa đêm một bóng .

Chẳng mấy chốc tới nghĩa địa, chỉ là mấy ụ đất nhỏ. Khó thể tưởng tượng , một Cố phủ lẫy lừng trăm năm, cuối cùng yên nghỉ trong đất hẹp như .

Cố Dịch tháo bọc hành lý phía xuống, bày vàng mã , gom một chỗ dùng bật lửa châm lên.

Cố Trường Bình quỳ, cũng vái, chỉ lặng lẽ ánh lửa phản chiếu trong mắt, chỉnh vạt áo, : “Tào Minh Khang thành cô hồn mới, ở bên chắc các gặp . Đại thù hai mươi hai năm báo, trong lòng các phần nào cũng thanh thản. thì vẫn thấy… đủ!”

Hắn nở nụ , biểu cảm chẳng khác nào đang tâm tình cùng cố nhân, chứ cúng tế tiên tổ.

“Tào Minh Khang chẳng qua chỉ là cái ná trong tay kẻ , chim bay sạch, ná cũng chẳng còn giá trị. Nói cho cùng… cũng chỉ là con cờ thôi!”

Nụ mặt ngày càng rạng rỡ, đến mức gần như quỷ dị, khiến Cố Dịch giật kinh hãi.

“Gia, còn gì nữa?” Cố Dịch hỏi.

Cố Trường Bình bật thành tiếng.

Nụ như vết rách toạc, x.é to.ạc niềm vui mặt cùng nỗi đau tận đáy lòng.

“Ta … lật cả bầu trời lên!”

Hắn đáp.

 

Loading...