Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 236: Còn ta thì không thu nhận
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:20
Lượt xem: 211
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đằng nào cũng chẳng ăn nữa, thôi!" Cao Triều quẳng đũa một cái.
Tĩnh Bảo tranh thủ lúc hỗn loạn hớp nhanh một ngụm canh, ăn cũng đúng, nhưng nàng thì đói thật mà!
Năm rời khỏi thì phía , cả thực đường lập tức chìm im lặng.
Yên tĩnh một lúc, vang lên tiếng xì xào.
"Cố đại nhân gọi bọn họ , chẳng lẽ là để kèm riêng chuyện học hành ?"
"Nói thật lòng, thấy ganh tị c.h.ế.t ."
"Biết đại nhân thăng quan nhanh như , lúc đầu gì cũng cửa ông , quyết tìm khác."
"Ngươi còn đỡ đấy, mới gọi là đổ nước giỏ tre, chẳng gì…"
Vài ánh mắt lập tức đồng loạt sang, bàn tay giấu bàn của Trương Tông Kiệt siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt rũ xuống tràn đầy căm hận.
Quả thực là đổ nước giỏ tre còn gì nữa!
Tưởng theo Thủ phụ đại nhân thì chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió, nào ngờ lão cáo già đó còn ngã nhanh hơn quân bài ngũ thập cửu!
Suýt nữa còn kéo cả xuống nước!
Hắn chỉ vươn đổi đời thôi mà, ông trời bao giờ ưu ái , ngược cứ đẩy cảnh khốn cùng?
Hắn là đầu kỳ thi mùa thu đấy!
Lẽ Cố Trường Bình để mắt là mới đúng!
Trong lòng Trương Tông Kiệt tràn ngập tủi hờn và độc ác.
…
Trên con đường đá xanh, năm sóng vai .
"Nào nào , đoán thử xem Cố đại nhân gọi chúng tới chuyện gì?"
Tiền Tam Nhất vuốt cằm, tự hỏi tự trả lời: "Ta thấy chắc là mời chúng ăn bữa ngon, dù gì chúng cũng mà, đúng , Uông Tần Sinh?"
", đúng, đúng!" Uông Tần Sinh gật đầu lia lịa.
"Ta thì thấy… chắc là do bài văn của , ông tuyên dương một chút!" Từ Thanh Sơn nheo mắt, hôm nay hai bài văn cảm xúc dạt dào, đúng kiểu hạ bút như thần trợ.
"Mẹ… Văn Nhược, còn ngươi thấy ?"
Mặt Tĩnh Bảo nhăn như khổ qua: "Ngược mới đúng, bài của chắc tệ hại lắm, phạt !"
"Ta cũng dở tệ!" Uông Tần Sinh thở dài thườn thượt, tiếp tục đóng vai cỏ đầu tường.
Tiền Tam Nhất quá quen với cảnh , huých tay Cao Triều: "Họ Cao , ngươi thấy ?"
Cao Triều chán ghét né tám trượng, hừ một tiếng, cao ngạo : "Có lẽ… ông chỉ thêm một chút."
Một câu khiến mấy còn đều im re.
Trong lòng đồng loạt vang lên ba chữ:
Mơ quá!
là mơ thật!
Cố Trường Bình thấy bọn họ, chỉ tay năm bài văn bàn: "Đừng bài của , tùy ý chọn một bài của khác mà ."
Ý gì ?
Năm ngơ ngác, chẳng ai dám động tay.
"Sao ?" Cố Trường Bình nhướn mày: "Chẳng lẽ đến dũng khí bài khác cũng ?"
Vừa dứt lời, Cao Triều nhanh như chớp giành lấy bài của Tĩnh Bảo, Từ Thanh Sơn còn kịp tranh.
Từ Thanh Sơn nghĩ bụng: Thôi kệ, nữ nhi tranh thì của Tiền Tam Nhất . giơ tay thì thấy Tĩnh Bảo với tới, lập tức nghiêng lấy bài của Cao Triều.
Tiền Tam Nhất kẹp giữa Từ Thanh Sơn và Uông Tần Sinh, dứt khoát chọn giúp kẻ yếu, dù Tiểu Uông gần đây theo cũng khá ngoan, cố bài của .
Uông Tần Sinh thấy học bá cầm bài của , cảm kích lo lắng, cuối cùng đành lấy bài của Từ Thanh Sơn.
Năm cúi đầu bài văn, Cố Trường Bình nhấc chén , thong thả uống từng ngụm, chờ đến khi uống xong nửa chén, ông mới lên tiếng: “Cao sinh, bài của Tĩnh sinh thế nào?"
"Thưa , thật ?"
Cố Trường Bình trả lời, chỉ bình tĩnh .
Cao Triều đành thật thà : "Chữ như gà bới, nội dung thì nhảm nhí gì!"
"Ngươi! Nói nhảm!
Tĩnh Bảo đỏ mặt tía tai.
"Tĩnh sinh, bài của Tiền sinh thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-236-con-ta-thi-khong-thu-nhan.html.]
Tĩnh Bảo nén giận, nghiêm túc : "Mở bài tầm thường, luận điểm cũ kỹ."
"Nói vớ vẩn!" Tiền Tam Nhất chửi: "Ngươi là đang ghen tỵ với đấy hả!"
"Tiền sinh, bài của Uông sinh thì ?"
Tiền Tam Nhất liếc qua Uông Tần Sinh, định tích đức một chút nhưng nghĩ thấy đành, bèn trả lời: "Mông lung rối rắm, chẳng thể hiểu nổi."
Cũng vớ vẩn luôn! Uông Tần Sinh âm thầm c.h.ử.i tục.
"Uông sinh, ngươi thấy bài của Từ sinh thế nào?"
Uông Tần Sinh ấp úng : "Nhạt nhẽo vô vị, chẳng gì đặc sắc."
Nói nhảm bà ngươi ! Từ Thanh Sơn cố ý nắm tay thành quyền ho khan một tiếng. Uông Tần Sinh thấy gân xanh nổi rõ mu bàn tay , mắt giật giật hai cái.
"Từ sinh, ngươi nhận xét bài của Cao sinh ."
"Bẩm , nhiều mà vô nghĩa, chỉ lo tô vẽ, thực chất, lạc đề mười dặm."
"Ôi chà, tám chín chữ, ngươi chơi hẳn mười sáu chữ để chê , ghê gớm đấy!" Cao Triều tức giận.
"Cảm xúc thật mà!" Từ Thanh Sơn điềm nhiên đáp.
Nói vớ vẩn! Cao Triều thẹn quá hóa giận.
Cố Trường Bình năm mắt, mỉm : "Bây giờ, ai về chỗ nấy, bài của chính ."
Cả năm dám cãi, lượt cầm bài của .
Đọc một lúc, sắc mặt từng đều đổi.
Cố Trường Bình dậy, nụ môi vơi một nửa. Năm , đồng loạt cúi đầu hổ.
"Biết hổ thì còn cứu ."
Hắn thu nửa nụ còn , trầm giọng : "Con thường dễ sai lầm của khác, nhưng khó thấy của bản . Chỉ thích lời khen, chứ chẳng chê bai, cho dù chỉ trích là đồng môn thiết, bạn bè tin cậy, cũng mắng một câu ‘vớ vẩn’."
Năm cái cằm gần như chạm ngực.
"Với trình độ như thế , đừng là tử của ! Không bằng rời khỏi môn hạ , tìm khác năng lực hơn mà học."
Lời , nặng như núi.
Năm đồng loạt hoảng hốt.
Uông Tần Sinh sợ đến mềm cả chân, quỳ sụp xuống, khàn giọng kêu: "Thưa , xin đừng đuổi con ! Tuy tư chất con kém cỏi, nhưng nhất định sẽ chăm chỉ học hành, dám lười biếng."
Hắn quỳ, bốn còn cũng đành quỳ theo.
Ánh mắt Cố Trường Bình lướt qua từng : “Cao Triều: trong mắt , đây một.
Tĩnh Văn Nhược: tâm trí bay tận , chẳng đặt việc học.
Tiền Tam Nhất: đầu chứa tiền nhiều hơn chữ nghĩa.
Từ Thanh Sơn: tự tin mù quáng, ngoài tự tin thì chẳng gì nữa.
Uông Tần Sinh: ai gì cũng tin, mãi chính kiến.”
Cuối cùng, thở dài: " Thẩm Tiên sinh chỉ lớn hơn vài tuổi, mà như cha , các ngươi vì ?"
Mọi ngẩng đầu, đầy nghi ngờ.
"Vì khi xưa, nhận học trò. Còn thì ."
Uông Tần Sinh dường như ẩn ý chỉ trích trong câu , ngây ngô hỏi: "Vậy nhận một lúc năm ạ?"
Mọi cùng trợn trắng mắt với , đến cả Cố Trường Bình cũng suýt nữa trợn mắt theo, chỉ để một câu nội đường: “Viết bài! Không ăn trưa!"
Hu hu hu hu!
là đồng đội heo mà!
Tĩnh Bảo ôm cái bụng đang réo òng ọc phản đối, quả nhiên, bốn tháng dễ sống !
Tiểu kịch trường:
Cố Trường Bình: Mấy đứa ranh, vi sư mắc chứng già tuổi !
Cao Triều: Không , chê ngài !
Tiền Tam Nhất: Cho năm lượng bạc, đảm bảo thể yên ôn một tháng!
Từ Thanh Sơn: Ngài thì tất nhiên già thôi!
Uông Tần Sinh: , đúng, đúng!
Tĩnh Bảo: Hắn sinh sinh, sinh già !