Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 24: Tào Minh Khang

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:18
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ăn mặc như mưu sĩ bước , mặt mũi sắc sảo, mũi ưng, trông ngoài ba mươi tuổi, chính là tâm phúc của đại thủ phụ đương triều - Ngô An.

Ngô An chắp tay thi lễ với Cố Trường Bình: “Vừa xuống kiệu trông thấy kiệu của Cố Tế tửu, hỏi thử một chút, quả nhiên là ở đây.”

Cố Trường Bình vội dậy lễ: “Tiên sinh cũng đến ?”

Ánh mắt Ngô An chậm rãi liếc sang Thạch Thượng thư, mỉm : “Ở phòng một khu chữ Thiên, mời Cố Tế tửu qua trò chuyện đôi chút.”

Cố Trường Bình vội chỉnh áo quần, một tiếng “xin ” với Thạch Thượng thư rời bàn, Thẩm Trường Canh tất tả theo .

Thạch Thượng thư bàn rượu trống trơn, nhấc chén lên nhấp một ngụm, nhạt: “Cũng gặp ở đây, thật trùng hợp quá nhỉ!”

Trong phòng một khu chữ Thiên, mấy vị quan viên đang quây quần quanh một .

Người tuổi ngoài năm mươi, vận cẩm bào, tay cầm chén , ăn về phía Cố Trường Bình. Ánh mắt còn hòa nhã như thường, mà mang vài phần sắc lạnh và thâm trầm.

Cố Trường Bình thu biểu cảm, bước lên cung kính hành lễ: “Thưa đại nhân!”

Tào Minh Khang phẩy tay: “Tử Hoài, đây chốn triều đường, cứ gọi như xưa là , xuống .”

(Tử Hoài là tên tự của Cố Trường Bình.)

Cố Trường Bình hai vị ân sư: khi còn nhỏ theo học Tô Thái phó, lớn lên mới bái nhập môn hạ của Tào Minh Khang.

Nay Tào Minh Khang lên đến chức Thủ phụ Nội các, còn Cố Trường Bình là học trò đắc ý của ông , tuổi trẻ tài cao bổ nhiệm đầu Quốc Tử Giám. Ngoài năng lực học vấn của bản , vai trò của Tào Minh Khang thể là then chốt.

Lúc chuyện, một vị quan chủ động nhường chỗ, mời Cố Trường Bình xuống.

Cố Trường Bình vén áo xuống, nhận lấy chén sạch, rót đầy rượu, kính rượu sư phụ.

Sau vài chén, Tào Minh Khang khẽ vuốt vành chén, thản nhiên hỏi: “Nghe hôm nay là Thạch Thượng thư mời rượu?”

Cố Trường Bình mỉm đáp: “Ông đến hỏi chuyện thành tích của công tử Thạch gia.”

Tào Minh Khang hỏi tiếp: “Kết quả thế nào?”

Cố Trường Bình : “Bài cũng tạm, chỉ là…”

Chỉ là gì, y tiếp. bàn , ai nấy đều là lão luyện, lập tức dồn ánh mắt về phía Cách lão.

Cách lão và Thạch Thượng thư cùng quan một triều, đều là sủng thần của hoàng đế, chỉ khác ở chỗ: Cách lão gần gũi với Thái tử, còn Thạch Thượng thư thì một lòng trung thành với hoàng thượng, phe phái gì.

Cho nên, việc tịch biên Hầu phủ, mới rơi tay Thạch Thượng thư.

Cũng vì , dù hai nhà họ Thạch chuyện tày đình, lão hoàng đế vẫn mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Tất cả, chỉ vì Thạch Thượng thư là một con ch.ó trung thành tuyệt đối.

Ấy mà, mặt Cách lão hề biểu cảm gì, chỉ chậm rãi uống nửa chén rượu.

Lúc , Thẩm Trường Canh đang ở góc bỗng chen lời: “Không chỉ hỏi con trai , ông còn hỏi cả về con rể của Tuyên Bình Hầu.”

Cố Trường Bình lập tức quát lớn: “Rượu bịt miệng ngươi !”

Thẩm Trường Canh nhỏ giọng cằn nhằn: “Ông hỏi thì cũng phép chứ!”

Nói xong còn lén liếc Cách lão, cúi đầu uống rượu đầy chột .

Cách lão sang Cố Trường Bình hỏi: “Con rể của Tuyên Bình Hầu thi cử thế nào?”

Cố Trường Bình vội thu sự tức giận: “Bài văn vẫn còn vài câu chỉnh, còn thì .”

Cách lão gõ ngón tay lên mặt bàn vài cái, giọng hờ hững: “Có lẽ là việc ngoài lề phân tâm. Theo lão phu thấy, thể cho thêm một cơ hội.”

Tức thì, bàn tiệc ai nấy đều hùa theo tán đồng, chỉ sắc mặt Cố Trường Bình tái nhợt .

Tiệc tàn, kéo nơi khác tìm thú vui, riêng Cố Trường Bình lấy cớ Thạch Thượng thư còn đang đợi nên cùng.

Cách lão vỗ vai y, ánh mắt thoáng mang ý tán thưởng, gật đầu cho phép.

Cố Trường Bình cáo biệt , trở về phòng bao bên cạnh thì thấy Thạch Thượng thư rời . Y yên bàn một lúc, chậm rãi xuống.

Thẩm Trường Canh hì hì : “Ơ, lão Thạch ?”

Cố Trường Bình chuyện, tự uống một chén rượu nguội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-24-tao-minh-khang.html.]

Thẩm Trường Canh ghé đầu gần, mặt dày : “Ta chẳng vì tiếc tài đó ?”

“Tiếc tài cái gì! Rõ ràng là đưa chỗ c.h.ế.t!”

“Họ Thạch đó dám!”

Thẩm Trường Canh đập bàn một cái, giận đến đỏ mặt tía tai: “Ngay chân thiên tử, chẳng lẽ vương pháp?”

Cố Trường Bình tên ngốc chẳng mặt, chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng.

Một lúc , y gọi Tề Lâm bên cạnh : “Lập tức đến Quốc Tử Giám, bảo hai vị tư nghiệp chấm bài thi của giám sinh tên Tĩnh Bảo, cứ là ý của Thủ phụ đại nhân.”

“Thế mới đúng chứ!”

Thẩm Trường Canh đập bàn nữa: “Tử Hoài, đừng bảo khoác, thằng nhóc mà theo học, thì đầu ba khoa bảng là cái chắc!”

Đứng đầu?

Giữ cái mạng hãy !

Lông mày Cố Trường Bình nhíu chặt, gương mặt gầy gò lạnh lùng đến lạ!

Nhị lão gia nhà họ Tĩnh bước hậu viện, đến sân tiếng Triệu thị đang mắng .

“Đứa nào đứa nấy ngu như lợn, mắt mũi chẳng tí tinh ý nào, còn việc gì nữa hả?”

Nhị lão gia vài câu thì cố ý ho lớn một tiếng, lập tức hai a chạy đón.

Tiếp đó hai a nhỏ mặt mũi đẫm lệ chạy vụt , cúi đầu hành lễ qua loa rảo bước tránh .

Thấy chồng , Triệu thị vội dậy, nặn một nụ tươi: “Lão gia về đấy !”

Nhị lão gia chỉ “ừ” một tiếng, nhận lấy chén từ a , liếc qua đám hầu một lượt. Bọn họ hiểu ý lập tức lui ngoài.

Rèm buông xuống, nhị lão gia mới đập mạnh chén xuống bàn, hạ giọng hỏi: “Hôm nay bà đưa lên Tây Sơn, đường suýt chút xảy chuyện, ?”

Hiểu vợ chẳng ai bằng chồng.

Triệu thị gật đầu, dịch sát gần, căm phẫn : “Ngàn tính vạn tính, ai ngờ tay cứu nó.”

Nhị lão gia tức đến mức suýt hất tung bàn, chửi: “Đồ ngu! Giữa quan đạo qua kẻ , mà bà cũng dám tay ?!”

Triệu thị đỏ hoe mắt, nghiến răng: “Thiếp chẳng cũng vì nghĩ cho lão gia ?”

“Đã vì mà nghĩ, thì cho sạch sẽ !”

Nhị lão gia phì mũi giận dữ: “Đừng để việc thành còn khác nắm thóp!”

Triệu thị “soạt” một tiếng bật dậy: “Nếu thực sự nắm thóp thì cũng liên lụy tới lão gia, cùng lắm là gánh cho!”

“Bà xem bà kìa, một câu cũng lọt tai, càng lúc càng cứng đầu. Ta chẳng vì lo cho bà đấy ?”

Triệu thị sinh cho ông ba đứa con trai, lưng dựa chắc chắn. Nghe lời chồng thế cũng là dừng đúng lúc.

“Lão gia cần lo cho , chuyện tuy thành, nhưng gọn gàng, sợ tra.”

“Thế thì !”

Sắc mặt nhị lão gia giãn : “Kinh thành tai mắt nhiều, chuyện thể nữa. Dù nó vẫn là huyết mạch chính thống của Tĩnh gia.”

Triệu thị ẩn ý trong câu .

Kinh thành tiện tay, thì về phủ Lâm An tính tiếp. Dù còn lão tam, lão tứ, gấp gì?

Hai vợ chồng thêm vài chuyện khác, Triệu thị mới hỏi chồng đêm nay ngủ ở .

Nhị lão gia nghĩ ngợi một lúc: “Ngủ chỗ bà .”

Triệu thị mừng thầm trong lòng, vội ngoài sai chuẩn nước nóng ở phòng tắm, hầu hạ ông rửa mặt, bảo bếp nhỏ ít đồ ăn nhẹ thanh đạm mang tới.

bảo xong xuôi, thấy Tiểu Thúy, nha thông phòng mới của chồng đang thập thò từ cổng vòm.

Lửa giận trong lòng Triệu thị bốc lên.

Con tiện nhân, cứ để ngươi đắc ý thêm ít bữa, chờ lão gia chán , sẽ cho ngươi tay!

 

Loading...