Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 240: Thân thể không chống đỡ nổi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:25
Lượt xem: 213

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời , ánh mắt Tô Uyển Nhi tràn đầy xót xa.

Ba mươi trượng, nếu nàng âm thầm đút lót, thì dù c.h.ế.t cũng tàn phế. Chỉ vì một chuyện rõ ràng trắng đen mà hoàng đế hạ thủ tàn nhẫn như thế, đủ thấy lòng đế vương còn cứng hơn đá.

“Nương nương cần lo lắng, phúc họa xoay vần, lão nô đánh, nếu thì thu phục Tạ Thái y cho sử dụng?”

Tạ Vân Phong y thuật bình thường, các nương nương sủng ái trong cung ai để mắt đến .

Lúc Tô Uyển Nhi mới nhập cung, tình cảm với hoàng đế mặn nồng, thật sự sủng ái, chi phí dùng gần như ngang với Vương Hoàng hậu, như Tạ Vân Phong, thể bước chân Thủy Tịch điện.

Về Vương Hoàng hậu mang thai, thường lấy cớ khỏe, nửa đêm gọi hoàng thượng tới. Hoàng thượng nể mặt đứa con chính thất trong bụng, vì an lòng nàng , nên ít lui tới Thủy Tịch điện.

Rồi nữa, Vương Hoàng hậu hạ sinh đích tử, thêm nhiều nữ nhân mới cung, Tô Uyển Nhi giữ vững sự đoan trang của con gái nhà danh môn, thích uốn đến gần hoàng đế.

đàn ông đời đều cùng một bản chất, khi còn là hoàng tôn, tân đế từng ngưỡng mộ tài đức của Tô Uyển Nhi, một khi chiếm , khỏi lòng đổi .

Thủy Tịch điện ngày càng lạnh nhạt, đến bắt mạch kê đơn cho Tô Uyển Nhi cũng đổi thành Thái y như Tạ Vân Phong.

Sau khi Tạ Vân Phong một nữ nhi độc nhất, đang tuổi chờ gả, Thẩm cô cô lập tức nảy sinh ý định lôi kéo. Ban đầu vốn định giữ Tạ Lan gả cho đại thiếu gia Tô Bỉnh Văn, nhưng từ khi Cố Trường Bình thăng chức, bà đổi ý, gả Tạ Lan cho Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình lợi dụng vụ án Quách Nộ để lật đổ Tào Minh Khang, hoàng đế vì yêu mến lây nên liên tục ba ngày ở Thủy Tịch điện, Tô Uyển Nhi một nữa sủng hạnh.

Thẩm cô cô tính toán, dùng Tạ Lan để trói chặt Cố Trường Bình, mượn thế của để nâng đỡ Tạ Vân Phong, giúp từ từ thăng tiến trong Thái y viện.

Một trọng thần, một Thái y thế lực, nếu cả hai đều trong tay Uyển Nhi, thì trong cuộc tranh đấu với Vương Hoàng hậu, Uyển Nhi sẽ thêm một con át chủ bài.

Một thời gian nữa, nếu Uyển Nhi thể mang long chủng...

Nhà đẻ của Vương Hoàng hậu Vương Quốc Công cũng chỉ là hạng như Tào Tháo...

Tô Uyển Nhi nắm tay Thẩm cô cô, : “Cô cô vì mà hao tâm tổn trí, chỉ là... chịu .”

Thẩm cô cô nhất thời đoán ý của nương nương, đắn đo hỏi: “Ý nương nương là hy vọng chịu, chịu?”

Tô Uyển Nhi mặt thoáng đổi sắc, nhạt: “Vì tư tình, tất nhiên , đàn ông từng yêu cuồng nhiệt, nay cưới khác; nhưng vì đại cục, vì nhà họ Tô, mong cuộc hôn sự thành.”

Thẩm cô cô xoay nắm tay Tô Uyển Nhi, : “Vậy mới đúng. Nương nương trèo lên chỗ cao, điều kỵ nhất là mềm lòng và vướng bận tình cảm nhi nữ. Cố Trường Bình tuyệt kẻ tầm thường, nương nương giữ chặt trong tay, để dùng cho .”

Tô Uyển Nhi cong môi : “Ban đầu còn thật tự tin, nhưng vụ Tào Minh Khang, cảm thấy từng thoát khỏi tay .”

Tĩnh Bảo ngủ một giấc ngon lành, mộng mị.

Sáng hôm thức dậy, rửa mặt xong, A Nghiễn chờ bên ngoài trai xá, Tĩnh Bảo đưa lò sưởi tay nguội cho , còn A Nghiễn đưa cho nàng lò mới đang nóng hổi.

Thấy môi tím, Tĩnh Bảo căn dặn: “Tối nay bỏ chút bạc mua một bếp than để trong phòng, cũng nhớ mặc thêm áo .”

“Gia đừng lo, và Nguyên Cát đều .”

“Đưa ít bạc cho Tiểu Thất và Tiểu Cửu, bảo là tiền mua than của trai xá, chia đôi với Cao công tử, phần của Tần Sinh, chúng lo giúp .”

“Vâng!”

A Nghiễn định rời , đột nhiên như nhớ điều gì, vội lấy một lọ sứ nhỏ: “Gia, cái sáng sớm Tề Lâm đưa tới, là t.h.u.ố.c trị sẹo trán, hiệu quả .”

“Tề Lâm?”

Trên đầu Tĩnh Bảo từ từ xuất hiện dấu hỏi, nhanh chuyển thành dấu chấm: Tề Lâm sẽ tự ý đưa đồ, chắc chắn là sai mang tới.

Tay nhận lọ sứ run nhẹ, Tĩnh Bảo cố tỏ bình thản: “Tề Lâm ?”

“Về .”

“Về cơ?”

A Nghiễn ngẩn : “Cố phủ.”

“Sao về Cố phủ? Không luôn theo sát bên rời ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-240-than-the-khong-chong-do-noi.html.]

“Tế tửu đại nhân hôm nay đến Quốc Tử Giám, đêm qua dầm tuyết ở hậu hoa viên, sáng nay thức dậy đầu đau sốt nhẹ.”

“Ồ~”

Tĩnh Bảo kéo dài giọng.

Nửa đêm ngủ, chạy vườn dầm tuyết, rõ ràng là tâm sự. Giờ thăng quan phát tài, việc suôn sẻ, thế mà sinh tâm sự?

Tĩnh Bảo phất tay bảo A Nghiễn lui, mặt lộ vẻ bực bội.

Đi mấy bước, nàng bỗng dừng : “Một lát ngươi đến Lầu Ngoại Lâu, bảo nhà bếp nấu cháo gừng, kèm vài món rau nhạt, mang đến cho , cứ là... là Lầu Ngoại Lâu cảm tạ khách hàng thiết.”

A Nghiễn ngơ ngác: “Gia, khi nào Tế tửu đại nhân thành khách hàng thiết của Lầu Ngoại Lâu ?”

Tĩnh Bảo giận đến hổ: “Ta , ngươi ý kiến ?”

“…Dạ ạ!”

A Nghiễn mù mờ hiểu, khách quý thì cũng nên tặng gì cho ngon chứ, ai đưa cháo?

“Còn đó gì, mau !”

Tĩnh Bảo vung tay áo, môi mím thành một đường thẳng.

Bây giờ đám hạ nhân cũng bắt đầu cao, theo lời chủ tử, còn đoán tâm tư của chủ tử nữa.

Tâm tư của chủ tử, là thứ các ngươi thể tùy tiện đoán ?

Ngay cả nàng còn dám đối diện!

Sáng sớm, trong nội đường ngập tràn bầu khí thê lương.

Trong năm mươi của Suất Tính đường, năm bệnh bẹp, năm mang bệnh học, trận rét lạnh đến quá dữ dội.

Buổi sáng là tiết học của bác sĩ Kỳ Hoài Cẩn, luyện “Cửu chương toán thuật”.

Bài thi phát , Tĩnh Bảo cầm bút lên thì một tiếng hắt long trời lở đất, tiếp đó là giọng khàn khàn của Tiền Tam Nhất hét lên: “A! Thanh Sơn, mặt ngươi tái xanh , bệnh !”

Vẻ mặt xanh xao của Từ Thanh Sơn: “…”

Chỉ đ.ấ.m c.h.ế.t tên nhãi , chính bày trò khiến bệnh.

“Thưa , Võ sinh Từ Thanh Sơn bệnh, ngài xem, bệnh tật rõ cả lên mặt kìa!” Tiền Tam Nhất giơ tay .

Kỳ Hoài Cẩn liếc một cái, giọng trầm: “Vậy ngươi định gì?”

“Con định gì cả, con đề nghị để giỏi ‘Cửu chương toán thuật’ nhất là Tĩnh Văn Nhược đỡ đến chỗ Tạ lang trung khám bệnh.”

Tiền Tam Nhất bịa chuyện chớp mắt: “Con sợ nửa đường thì ngất xỉu.”

Tĩnh Bảo: “…” Ta thấy ngươi mới là kẻ sắp ngất đấy!

Nào ngờ Kỳ Hoài Cẩn thật sự nghiêm túc hỏi: “Tĩnh sinh, con đồng ý ?”

“Con…”

“Hắn đồng ý!”

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , thì lúc Tiền Tam Nhất c.h.ế.t trong tay Tĩnh Bảo mấy chục .

Tiền Tam Nhất còn vô tội, chắp tay với Tĩnh Bảo: “Văn Nhược , Thanh Sơn cảm ơn ngươi!”

Cảm ơn cái đầu ngươi !

Tĩnh Bảo nghiến răng ken két.

 

Loading...