Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 241: Thật sự buông bỏ rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:26
Lượt xem: 223

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau trận tuyết, bầu trời xám xịt.

Tĩnh Bảo và Từ Thanh Sơn sóng vai cùng . Từ Thanh Sơn vài bước hắt xì một cái, Tĩnh Bảo nổi nữa, bèn nhét luôn lò sưởi tay lòng : “Cầm mà sưởi .”

“Ta lạnh!”

Ấy c.h.ế.t!

Tiền Tam Nhất chẳng từng , thỉnh thoảng tỏ yếu đuối một chút thể khiến tên "ẻo lả" động lòng trắc ẩn?

Từ Thanh Sơn vội vàng đổi giọng: “Ừm, trời kiểu đúng là lạnh thật.”

Giọng vốn trầm thấp, giờ khàn khàn, đúng là vài phần yếu đuối.

Tĩnh Bảo nhớ tới những điều cho , giọng cũng dịu : “Diệp cô nương trông thế nào?”

“Này ẻo lả, đừng hiểu lầm, từng gặp nàng .”

“Ta ý đó. Ý là, Diệp cô nương chắc cũng xinh , ngươi ...”

“Dù xinh cũng chẳng thích. Là nhị thúc đơn phương mà thôi. Nhị thẩm còn cho rằng nên cưới một dịu dàng, nhất là nữ tử sách.”

Từ Thanh Sơn liếc mắt Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo vốn định khuyên tiếp xúc với Diệp cô nương nhiều một chút, để hiểu rõ hơn nữ nhi nhân gian là thế nào.

Nếu thật sự tình ý thì cũng , khỏi phí hoài tuổi xuân nàng.

Thôi , đúng là chẳng chuyện nổi với .

Nói qua một hồi, tới phòng y vụ. Người xếp hàng đông như nêm, Tĩnh Bảo thấy Từ Thanh Sơn tới lượt, bèn : “Ngươi cứ xếp hàng , về bài xong sẽ đón ngươi.”

Chữ “đón ngươi” hai từ rõ ràng Từ Thanh Sơn thấy hài lòng.

Hắn nhướng mày: “Đi !”

Tĩnh Bảo cho phép, lập tức cắm đầu chạy . Ai ngờ chạy mái hiên thì trượt chân vì lớp băng, té cái “bịch”. Còn để Từ Thanh Sơn chạy tới đỡ, nàng tự dậy, phủi phủi m.ô.n.g chạy tiếp.

Từ Thanh Sơn trong lòng ngọt ngào như uống mật.

Thấy , ẻo lả vì tới đón mà ngã một cú cũng kêu đau.

Thật là kiên cường!

“Quê c.h.ế.t !”

Tĩnh Bảo xoa m.ô.n.g nghĩ, may mà nàng bò dậy nhanh, chắc ai thấy...

Trở về nội đường từ gió rét ngoài trời, tay Tĩnh Bảo cứng đờ. Nàng xoa tay thật mạnh cho ấm lên mới cầm bút bài.

Dù mất chút thời gian nhưng vẫn kịp nộp bài. Nộp xong, nàng kéo ngay Uông Tần Sinh đón Từ Thanh Sơn.

Uông Tần Sinh kéo theo cả Tiền Tam Nhất. Tiền Tam Nhất thể bỏ qua “Cao mỹ nhân”, thế là bốn lóc nhóc kéo .

Từ Thanh Sơn thấy họ tới, toe toét, vẫy tay gọi .

Bốn thấy thần thần bí bí, chẳng hiểu , vội vã xúm .

“Tạ Lương , bệnh của là do lạnh gây , chỉ cần ngâm trong nước nóng, đổ mồ hôi một trận là khỏi.”

Từ Thanh Sơn hít sâu một : “Ta đề nghị tối nay đợi ngủ hết, chúng lẻn đến miếu Khổng Tử tắm suối nước nóng ?”

Cao Triều mắt sáng rỡ: “Tắm xong suối nước nóng, ăn thịt cừu nướng!”

Tiền Tam Nhất: “Tốt nhất là thêm vài vò rượu vàng ấm nóng nữa!”

Uông Tần Sinh dám gì, sang Tĩnh Bảo, chỉ thấy trừng mắt, mặt trắng bệch.

“Văn Nhược?”

Tĩnh Bảo hồn, trừng mắt Từ Thanh Sơn: “Ngươi đừng linh tinh, kiểu chữa bệnh như thế?”

Vừa dứt lời thì giọng Tạ Lương lớn nhỏ vang lên: “Thể chất giống hệt võ sinh mới nhập môn, thực hỏa quá vượng, thận khí dồi dào, cần tả hỏa. Mỗi ngày nên ngâm chân bằng nước nóng, nếu điều kiện thì nấu nước ngải cứu để tắm.”

Tĩnh Bảo: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-241-that-su-buong-bo-roi.html.]

Ối trời ơi, đau quá! Bị vả mặt !

Tĩnh Bảo: “Vẫn , quen tắm chung với khác.”

Tiền Tam Nhất tỏ vẻ bất mãn: “Tĩnh Thất, ngươi giống đàn bà thế, sảng khoái chút nào, ngươi cái gì mà tụi ? Đàn ông thì ai chả , kỳ lạ gì?”

đó, chăng chỉ là to hơn, nhỏ hơn, mảnh hơn, thô hơn thôi.” Từ Thanh Sơn lấy khuỷu tay huých Tĩnh Bảo: “Yên tâm, so với ngươi , ngươi to nhất.”

“Cứ , chuyện gì chịu trách nhiệm!” Cao Triều chốt hạ một câu.

Tắm suối nước nóng mà còn do dự, đúng là bệnh!

“…” Tĩnh Bảo hé môi ngậm miệng, ngậm miệng mở , cuối cùng chỉ mím môi thành một đường thẳng tắp.

Không còn gì để !

Lúc còn gì để , chỉ Tĩnh Bảo, mà còn cả Tề Lâm.

Tề Lâm bát cháo thơm ngào ngạt, nóng hổi, loãng đặc, đành thừa nhận cái tên mặt trắng yếu ớt đúng là nhân vật tầm thường.

Không chỉ quyến rũ lòng gia của , còn dám nghịch thiên hành sự, lén lút dùng một bát cháo để đáp tình ý của gia.

Đáp ! Đáp !

Cứ để Cố phủ và Tĩnh phủ tuyệt tử tuyệt tôn là xong!

“Cho một bát!”

Tề Lâm tức tối múc cháo, đem đến mặt gia nhà .

Cố Trường Bình nếm một ngụm.

“Hương vị tệ, mang một bát cho phu nhân.”

Tề Lâm tuy bực trong lòng, nhưng tay vẫn nhanh nhẹn, múc một bát bỏ hộp cơm, tự đem sang dâng phu nhân.

Khi , trong phòng thêm một vị khách.

Tô Bỉnh Văn đặt gói t.h.u.ố.c lên bàn: “Người giúp ngươi để ý .”

“Thế nào?” Cố Trường Bình mỉm hỏi.

“ngươi còn giả vờ?” Tô Bỉnh Văn dùng ngón tay chọc chọc trán .

Ban đầu còn thắc mắc, đang yên đang lành bắt đến tiệm t.h.u.ố.c họ Tạ mua thuốc. Hỏi mới , thì hôm qua mối mai đến cửa.

“Là một cô nương ưa , tính cách cũng nhanh nhẹn dứt khoát, điệu bộ nào của khuê tú, cứ yên tâm cưới về !”

Cố Trường Bình hỏi: “Ngoài tính cách dứt khoát, còn gì khác ?”

Tô Bỉnh Văn nghĩ một lát: “Thì cũng chú ý lắm, tiệm t.h.u.ố.c đó tuy nhỏ nhưng đông , Tạ cô nương bận rộn liên hồi, hỏi thêm vài câu cũng chẳng chen .”

“Ngươi thấy nàng đối xử với bắt mạch bốc t.h.u.ố.c thế nào? Có phân biệt sang hèn ?”

“Là ôn hòa, cố ý trả thêm hai lượng bạc, nàng còn đuổi theo trả .”

Tô Bỉnh Văn : “Phủ ngươi đúng là thiếu một như , nhanh nhẹn, giỏi giang. Nàng cũng kém cỏi gì, cha là thái y, trong nhà chỉ nàng, họ Tạ, y lý, chẳng lo gả nhà quyền quý.”

Cố Trường Bình ăn cháo, tiếng nào.

Tô Bỉnh Văn đá nhẹ mũi chân : “Thế nào? Đồng ý ? Một câu thôi!”

Chưa kịp nửa câu, Cố Trường Bình lảng sang chuyện khác: “Ngươi thì ? Có tính toán gì ? Hay định sống cùng Niệm Mai cả đời?”

Tô Bỉnh Văn: “Đang , tự nhiên lôi gì!”

“Ta…” Cố Trường Bình mỉm : “Chuyện hôn nhân là do cha định đoạt, mai mối chủ. Ta cha , đành nhờ trưởng ngươi giúp lưu tâm một chút. Ngày mai dẫn theo Niệm Mai đến tiệm thuốc, để Niệm Mai tiếp xúc với nàng , xem nàng kiên nhẫn với trẻ con .”

“Sao phiền thế?” Tô Bỉnh Văn khó hiểu.

“Có những , ngoài tưởng cái gì cũng , nhưng bên trong thế nào . Cả đời chỉ một , thể xem nhẹ? Ta lấy bừa, thử nàng .”

“Ngươi …”

“Ngươi nhẫn tâm để cưới về một bà chằn ?”

Tô Bỉnh Văn , ngẩn hồi lâu, như thôi, do dự vài mới buông một tiếng thở dài: “Tử Hoài, ngươi thật sự buông bỏ Uyển Nhi ?”

 

Loading...