Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 242: Tự tố cáo
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:27
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình cúi đầu, mỉm như giễu cợt bản : “Ngươi thấy vẫn buông bỏ ?”
“Nếu , còn thử thử với Tạ cô nương?”
Đồ ngốc, chẳng để ngươi tiếp xúc nhiều hơn, hiểu sự của ?
Đời , nhất định để cho ngươi và nàng đầu bạc răng long!
“Cố phủ to lớn như cũng chỉ , tuổi còn trẻ mà đến Thượng thư.” Cố Trường Bình chau mày, tỏ vui: “Ngươi lo gả thế gia, chẳng lẽ lo cưới hiền thê?”
Nói xong, Tô Bỉnh Văn cũng phản bác gì, chỉ là ở cửa, gã hầu cận Tề Lâm cúi đầu đó, chỉ hận thể bệt xuống đất to một trận.
Phu nhân ơi, gia đem cháo của Tĩnh Thất dâng lên cho ngài, là để lót đường cho Tĩnh Thất gả phủ đấy!
Đại gia , gia bảo ngài thử lòng Tạ cô nương, là đang bắt nàng để tiện từ chối mối hôn sự !
Các ngài , rõ bằng một tên hạ nhân như !
*
Buổi trưa.
Tĩnh Bảo ăn cơm xong ba miếng hai miếng lập tức vội vã dậy, lấy cớ việc dặn hạ nhân, lập tức chạy tới viện của đám tiểu đồng.
A Nghiễn và Nguyên Cát đang ăn trong phòng, thấy Thất gia đến lập tức vội dậy nhường chỗ.
Tĩnh Bảo rõ sự việc, hai lập tức hồn vía lên mây, dám tưởng tượng cảnh Thất gia cởi trần, giữa bốn nam nhân to cao vạm vỡ.
Thật quá đáng sợ!
“Nếu , chắc chắn sẽ khiến khác nghi ngờ. Mà nếu , dễ lộ. Tiến thoái lưỡng nan, chúng tính kế thôi.”
Ba tên ngốc còn hơn một Gia Cát Lượng, câu Tĩnh Bảo tin chút nghi ngờ.
A Nghiễn nghĩ một lúc : “Hay là gia mặc bộ da , ban đêm tối om, chắc bọn họ sẽ nhận .”
Tĩnh Bảo lập tức bác bỏ: “Không , bọn họ tay chân nhiều, lỡ sờ mó thì ?”
Nguyên Cát : “Hay là… bí mật báo cho , để âm thầm theo, bắt quả tang tại trận. Lần cũng là bắt .”
A Nghiễn vỗ tay: “Cách đấy! Trước khi tới, gia cứ sống c.h.ế.t chịu cởi đồ!”
Tĩnh Bảo vuốt cằm suy nghĩ hồi lâu, thầm nghĩ chỉ còn cách thôi. Vì để lộ phận, đành bán đồng đội một . Sau mời bọn họ vài bữa ở Lầu Ngoại Lâu coi như đền bù.
“Gia, để báo cho ?” Nguyên Cát hỏi.
Tĩnh Bảo xoay chuyển ý nghĩ, nảy kế sách: “Nguyên Cát, mài mực, gia sẽ dùng tay trái một phong thư, tự tố cáo .”
“Gia, cần tiểu nhân giấu ít đồ ăn trong miếu Khổng Tử , lỡ như các ngài quỳ phạt cả đêm, cũng cái mà lót bụng.”
“Thông minh!” Tĩnh Bảo vỗ vai Nguyên Cát: “Chuẩn thêm vài tấm chăn nữa, ban đêm ở miếu Khổng Tử, đừng để lạnh mà sinh chuyện.”
Bàn bạc xong xuôi, Tĩnh Bảo lập tức tự tay một phong thư, giao cho A Nghiễn mang vội vàng về phòng.
Nguyên Cát thì chuẩn đồ ăn và chăn đệm, còn cẩn thận tính toán nếu trông quá cố ý thì nhất là mua ít đồ cúng tế thức ăn.
A Nghiễn giấu thư trong , dò hỏi tung tích của Tịch Thái An.
Tịch Thái An mỗi ngày bữa trưa đều nghỉ một giấc, bao giờ bỏ. Ông dạy học cả đời, ở Quốc Tử Giám cũng đãi ngộ ngang hàng với Cố Trường Bình, riêng một viện của .
A Nghiễn nhân lúc ông đang nghỉ trưa tấm bình phong, lẻn viện, để lá thư bàn sách của Tịch Thái An.
Ngay lúc A Nghiễn tưởng thư chắc chắn sẽ đến tay ông thì Phác Chân Nhân sải bước viện.
Tại đến?
Thì Phác Chân Nhân chỉ nghĩ đến chuyện phong nguyệt, là con trai ruột của vua Tô Lục, một trong các ứng viên kế vị, hiểu rõ nếu cha để mắt tới, thì thành tích ở Đại Tần.
Mà thành tích lớn nhất hiện giờ, là học thuộc và hiểu rõ Luật điển của Đại Tần, để về nước biên soạn một bộ luật, dâng lên phụ vương.
Nếu ông già vui lòng, chừng ngôi vua sẽ về tay !
Tịch Thái An là đại sư trong giới luật học, Phác Chân Nhân dùng tiền nhờ sắp xếp, mà lão Tịch nể mặt nên tiện từ chối, đành rút ngắn giờ nghỉ trưa mỗi ngày để giảng bài cho .
Hôm nay, Phác Chân Nhân bước , bèn thấy bàn một phong thư. Hắn nhanh mắt phát hiện, thấy xung quanh ai lập tức lén lấy xem.
Vừa , tức đến nỗi mặt mày vặn vẹo, nhét thư lòng bỏ cả buổi học, hớt hải chạy tìm Vương Uyên bàn chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-242-tu-to-cao.html.]
Buổi chiều hai tiết đại học, đúng là lớp luật của Tịch Thái An.
Có lẽ vì tật giật , Tĩnh Bảo luôn cảm thấy ánh mắt của Tịch lơ đãng liếc về phía , trong lòng khỏi mừng thầm: Có vẻ thư đến tay !
Tĩnh Bảo nào , Tịch Thái An nàng, mà là đang cạnh, Cao Mỹ Nhân.
Cao Mỹ Nhân từ khi bắt đầu buổi học ngây , hai mắt vô hồn.
Tịch lão với kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm, hồn bay phách lạc, nhưng vì phận nên tiện lên tiếng, đành lén liếc vài .
Cao Mỹ Nhân đang nghĩ gì?
Nghĩ về Cố Trường Bình.
Chuyện bà mối đến dạm hỏi vốn khó giấu, Cao Mỹ Nhân tin buổi chiều thì cả đều rũ rượi.
Điều khiến bất an hơn là việc Cố Trường Bình phái Tô Bỉnh Văn tới tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Tạ dò hỏi tình hình của Tạ tiểu thư.
Tô Bỉnh Văn là ai?
Là trưởng mà Cố Trường Bình kính trọng nhất. Việc chẳng chứng minh Cố Trường Bình để tâm, coi trọng mối hôn sự ?
Nếu hai nhà thành thật, thì bản đây?
Thật là đau buồn!
Nỗi buồn của Từ Thanh Sơn và Cao Mỹ Nhân điểm giống, cũng điểm khác.
Giống là vì cả hai đều đang nghĩ tới trong lòng.
Khác là Từ Thanh Sơn nghĩ đến chuyện "sẽ về ", mà đang suy nghĩ:
Đêm nay nên cởi tới mức nào, mới khiến "tên ẻo lả" si mê thể ?
Cởi hết thì sợ dọa !
Còn cởi mỗi cái quần lót… cảm thấy đủ, chẳng lẽ cho thấy m.ô.n.g cao rắn chắc?
“Hắt xì! Hắt xì!” Suy nghĩ nổ tung đầu!
Một bên khác, Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh cũng chẳng giảng gì, hai lén lút chuyền giấy.
Uông Tần Sinh: Tam Nhất , sợ!
Tiền Tam Nhất: Sợ cái gì?
Uông Tần Sinh: Sợ nhỏ, các dìm hàng mất… Ta là phương Nam!
Tiền Tam Nhất: Là gầy nhỏ, ngắn nhỏ?
Uông Tần Sinh: Tiền Tam Nhất, ngươi là đồ lưu manh!
Tiền Tam Nhất: Ai mới là lưu manh? Ai tắm suối nước nóng mà cởi sạch trơn, ngươi tưởng đang tắm công cộng ?
Uông Tần Sinh khổ nên lời, rõ ràng là chữ “nhỏ” quên một chữ “một chút”!
Đêm xuống, trời tối mịt.
Quốc Tử Giám một ngày ồn ào cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Năm bóng đen lén lút từ phòng ngoài, Từ Thanh Sơn đầu, Tĩnh Bảo cuối, rón rén tiến về miếu Khổng Tử.
Năm còn tới nơi, từ xa thấy A Nghiễn của Tĩnh Thất, Tiểu Thất và Tiểu Cửu của Cao Mỹ Nhân gác cửa.
“Tại Tiểu Thất, Tiểu Cửu đến đây?” Từ Thanh Sơn hỏi.
“Cho bọn họ canh giữ, lỡ ai xông , họ thể cảnh báo kịp thời.” Cao Mỹ Nhân lười biếng đáp. Đây là kinh nghiệm rút từ bắt .
“Thế còn A Nghiễn?” Uông Tần Sinh hỏi.
Tĩnh Bảo tủm tỉm: “Cũng giống thôi!”
Giống cái đầu !
A Nghiễn thật là nhiệm vụ dẫn dụ Tiểu Thất và Tiểu Cửu chỗ khác, để năm bọn họ bắt quả tang một cách suôn sẻ.