Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 245: Từ trên trời rơi xuống

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:30
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo gầm lên một tiếng, vung gậy xông thẳng về phía Vương Uyên.

Bốn hồ, nửa gần như tê cứng, nhưng đầu óc vẫn còn chút khí lực nóng bỏng, lập tức hiểu ...

Tĩnh Thất thu hút sự chú ý của Vương Uyên và đám hầu, để họ thời gian trèo lên bờ.

Họ đoán , Vương Uyên cũng chẳng ngu ngốc gì, hét với đám hầu: "Đừng để bọn họ trèo lên!" cầm gậy lao tới.

Một Tĩnh Thất gầy gò bé nhỏ, sợ cái quái gì!

Vừa mới tiến lên một bước, thấy cây gậy trong tay Tĩnh Bảo vung xuống đầu , linh hoạt né , nhưng trong khóe mắt thấy Tĩnh Bảo bất ngờ lao tới, cả ngã nhào chân , hai tay bám chặt lấy chân .

"A a a…"

Vương Uyên loạng choạng mấy bước, sợ ngã hồ nước lạnh buốt, hoảng hốt kêu: "Mau… mau cứu với…"

Ngực Tĩnh Bảo đập xuống đất, đau đến nghiến răng trợn mắt, lấy thở, lớn tiếng hô: "Các , liều mạng với bọn chúng!"

Hai tiếng gọi vang lên gần như cùng lúc.

Bọn hầu ngẩn , nên lo bốn trong hồ , cứu vị gia của .

Từ Thanh Sơn phản ứng cực nhanh, lập tức tay.

Hắn túm lấy một cây gậy, dùng sức giật mạnh, kéo cả gậy lẫn tên hầu rơi xuống hồ.

"Ục!"

"A!”

Đòn bất ngờ thành công, sĩ khí của bốn trong hồ lập tức dâng cao, từng lao hỗn chiến với đám hầu, tình hình loạn thành một mớ thì Phác Chân Nhân loạng choạng bò dậy từ đất.

Hắn lao tới túm lấy hai chân Tĩnh Bảo, Vương Uyên thấy thêm giúp, ác tâm nổi lên, vội cúi kéo lấy hai tay Tĩnh Bảo.

"Phác Chân Nhân, ném nó xuống!"

"Ném!"

Tĩnh Bảo cảm thấy thật sự biến thành một con rùa túm tay túm chân, vung lên cao thành một đường vòng cung chờ quăng !

Cố Trường Bình bước lên bậc thềm cuối cùng, thì vặn thấy cảnh tượng .

Trong hồ, bốn cởi trần nửa , run rẩy chiến đấu với đám hầu;

Một khác...

Thân hình giang rộng thành hình chữ đại, vung lên giữa trung.

Cố Trường Bình nghĩ nhiều, dồn sức từ đan điền, bật nhảy vọt lên, lao đến bên Tĩnh Bảo, vươn tay đón lấy nàng, mượn lực từ cánh tay, mạnh mẽ ném nàng ngoài.

"Ục!"

Cố Trường Bình cả rơi hồ, b.ắ.n lên một cột nước lớn.

Biến cố xảy trong chớp mắt.

Tất cả đều cú "từ trời rơi xuống" của cho sững sờ.

Trời ơi, xuất hiện ở đây!?

Cố Trường Bình từ trong làn nước lạnh buốt dậy, lau mặt, nghiêm giọng quát: “Ta xem thử, ai còn dám đ.á.n.h nữa?"

Vương Uyên, Phác Chân Nhân thấy là , sợ đến kêu "á á" hai tiếng, đầu bỏ chạy, đám hầu thấy chủ tử đều bỏ chạy, nào còn dám ở .

Cố Trường Bình nhanh chóng túm lấy cánh tay Uông Tần Sinh, quát lớn một tiếng "Lên!", dùng sức nhấc bổng Uông Tần Sinh từ trong hồ, ném lên bờ.

Ném xong Uông Tần Sinh, ném tiếp Tiền Tam Nhất, cuối cùng là Cao Triều. Từ Thanh Sơn thì tự khó khăn bò lên.

Bốn lúc sắc mặt tái nhợt, môi tím bầm, co rút đất, ngừng run rẩy.

Cố Trường Bình nhảy lên bờ, gọi lớn với Tiểu Thất, Tiểu Cửu, A Nghiễn đang chạy đến: “Mau, mau khoác áo cho họ, đưa về Cố phủ. Cố Dịch, lập tức mời thái y!"

Lời còn dứt.

Dưới chân thêm một bàn tay, Cố Trường Bình cúi đầu , là Cao Triều, gương mặt trắng bệch còn hơn xác c.h.ế.t.

Cố Trường Bình giật lấy áo choàng, khoác lên , hỏi: "Còn nổi ?"

Cao Triều yếu ớt lắc đầu.

Cố Trường Bình thêm lời, trực tiếp bế bổng lên, chạy như bay xuống núi.

Tĩnh Bảo chống tay chống chân bò dậy từ đất, ngơ ngác bóng lưng bọn họ, há miệng, phát tiếng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-245-tu-tren-troi-roi-xuong.html.]

Sao thể… bế công chúa chứ!

...

Mời thái y, chuẩn nước nóng, đặt lò sưởi, sắc thuốc, nấu gừng... Cả Cố phủ bận rộn đến mức chân chạm đất.

"Gia, mau đồ ướt , coi chừng cảm lạnh." Cố Dịch khuyên.

Cố Trường Bình xong áo, ngoài cửa báo: "Thái y tới !"

"Mời !" đáp.

Tĩnh Bảo chẳng giúp gì, ở cửa , nước mắt như tràn mi, bốn mà ai nhiễm lạnh thì sẽ là một trận rối loạn lớn.

Không bao lâu, Cố Trường Bình tiễn thái y ngoài, Tĩnh Bảo liếc , lập tức cúi đầu.

Cố Trường Bình chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng, tóc còn ướt, vài lọn rủ bên tai, cả toát lên vẻ dịu dàng mềm mại.

Chỉ ánh mắt là lạnh lùng sắc bén.

"Không gì đáng lo lớn, chỉ là chân để di chứng , nên ngâm t.h.u.ố.c nhiều, mấy ngày tới giữ ấm kỹ càng. Từ Thanh Sơn thì cảm lạnh nặng hơn, uống hết năm thang t.h.u.ố.c mới đỡ."

"Đa tạ thái y, phiền thái y giữ kín việc giúp bọn họ, kẻo nhà tin lo lắng."

"Yên tâm, kẻ nhiều chuyện! Cố đại nhân trong , áo quần ngài mỏng quá, kẻo cảm."

"Tiễn thái y!"

"Cáo từ!"

Cố Trường Bình tiễn thái y rời , đầu , lạnh lùng Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo cổ họng nghẹn ngào, quỳ gối xuống, nghẹn ngào : “Xin trách phạt!"

Cố Trường Bình một lời, vung tay áo bỏ .

Một nỗi bi thương báo dâng lên trong lòng Tĩnh Bảo, như con sông vỡ đê, cuốn trôi hết ý nghĩ rối ren.

Rất lâu , giữa mớ cảm xúc hỗn loạn, nàng mới khó khăn phân biệt tiếng lòng của ...

Tiên sinh thật sự giận nàng !

Cố Trường Bình trở về tịnh phòng trong nội thất, trong ba thùng gỗ cao đến nửa , nước lượn lờ, lộ ba gương mặt với biểu cảm khác .

Uông Tần Sinh và Tiền Tam Nhất mắt ngấn lệ;

Cao Triều rũ đầu, sắc mặt tái nhợt, thần trí mơ hồ.

Từ Thanh Sơn ngâm trong thùng, mà quấn chăn bông, đôi chân phủ lông lộ ngoài, cắm đầy châm.

Cố Trường Bình đảo mắt một lượt, : “Ai cho , chuyện là thế nào?"

Ba cùng về một phía.

“Các ngươi là đồ xa, tại !?

Uông Tần Sinh sụt sịt mũi, kể đầu đuôi sự việc sót chữ nào.

Cuối cùng, gào lên một tiếng: "Tiên sinh, ngài nhất định chủ cho bọn !"

Tiền Tam Nhất: " đúng, chủ cho chúng , tên Vương Uyên đó đúng là đồ cầm thú!"

Cố Trường Bình xong, chỉ cảm thấy lòng mỏi mệt, đến mặt Cao Triều, thẳng mắt : “Ngươi cần chủ ngươi , Cao sinh?"

Cao Triều ngẩng đầu, lập tức hiểu sự điềm tĩnh trong mắt Cố Trường Bình.

Năm giữa đêm khuya nướng thịt, uống rượu, tắm suối nước nóng là sai!

Tự chú ý nước lạnh nhảy xuống là đáng đời!

Vương Uyên mang đến chặn đầu, thì là trả thù, tưởng đang bắt gian, khó rõ.

Nhìn thế nào, thì thiệt thòi bọn họ chịu chắc !

Cao Triều ngẩng cằm: “Không cần."

"Ồ?"

Cố Trường Bình bất ngờ hỏi: "Tại ?"

Cao Triều hít sâu một , đột nhiên cúi đầu gần, thì thầm: “Bởi vì… nếu tai họa , ngài cũng sẽ ôm !"

 

Loading...