Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 246: Cứ phạt ta đi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:31
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc đó, rúc trong lòng y, lạnh, mà nóng, thứ xung quanh đều đang vặn vẹo, co rút, gấp khúc; trong khi cảm giác ở từng tấc da thịt khuếch đại vô hạn.
Hơi thở của y!
Nhịp tim của y!
Vòng tay ôm chặt của y!
So với những lạnh lẽo , mấy cái cảm giác nhỏ nhặt vô cùng quý giá, lời to !
“…”
Cố Trường Bình lặng trong chốc lát, vung tay áo bỏ , bước gấp tới bậc cửa thì thấy Tĩnh Bảo vẫn đang quỳ đất, bèn đỡ nàng dậy.
Tĩnh Bảo thoáng mừng rỡ, niềm vui còn kịp lan mặt, nhiệt độ nơi cánh tay vụt tắt.
Cố Trường Bình sải bước đêm tuyết, giữ cách vài bước xa với nàng.
Tĩnh Bảo rõ ràng nghẹn một thở, mím môi, mặt ỉu xìu, ngơ ngác theo lâu, cho đến khi bóng khuất hẳn mới chịu nhà.
Phòng trong chỉ cách nhà tắm một tấm rèm, nàng bên ngoài rèm, liếc xung quanh, phân vân nên bước .
Lúc , bên trong truyền tiếng chuyện.
Tiền Tam Nhất: “Cao Triều, ngươi chọc Cố Trường Bình giận bỏ !”
Uông Tần Sinh: “Lúc , hình như tức giận lắm.”
Từ Thanh Sơn: “Tên Vương Uyên , thật sự cứ thế bỏ qua cho ?”
“…”
Cao Triều đang ngẩn , mắt đăm đăm một rèm.
Tiền Tam Nhất: “Từ Thanh Sơn, lúc tình của ngươi liều mạng với Vương Uyên, cảm động thật đó!”
Uông Tần Sinh: “Không ngờ Văn Nhược … dám dũng cảm đến .”
Từ Thanh Sơn: “Kẻ như , đúng là sai. Chỉ điều hiểu vì cứ chẳng bao giờ để mắt đến .”
“…”
Cao mỹ nhân vẫn chăm chú nước mặt nước, tiếp tục ngẩn .
Ngay khi ai nấy đều nghĩ sẽ cứ ngơ đến khi trời đất đổi , Cao Triều đột nhiên mở miệng: “Cố Trường Bình đang bàn chuyện hôn sự với nhà họ Tạ ở Huệ Châu … Hắn… bao giờ để mắt đến !”
Lời dứt.
Người trong rèm đưa mắt ;
Người ngoài rèm như sét đ.á.n.h ngang tai.
Mặt Tĩnh Bảo tái nhợt trong tích tắc.
Hắn đính hôn ?!
Thật ?!
Tâm trí nàng lập tức rối loạn, móng tay bấu lòng bàn tay đến bật máu, bèn nhấc vạt áo chạy vội ngoài.
Vừa khỏi cổng viện, thấy Tề Lâm dẫn đám gia nhân bưng nước nóng trở về.
“Tiên sinh ?” nàng cuống quýt hỏi.
“Ở thư phòng, ngươi tìm ngài chuyện gì?”
“Ngươi đừng lo!”
Tề Lâm tức đến mặt xanh lè.
Không lo?!
Hắn là hầu cận duy nhất của gia, chuyện chung chuyện lớn của gia mà gật đầu, đừng hòng đứa mặt trắng bước chân Cố phủ!
(Mẹ chồng tề thị lâm)
…
Tĩnh Bảo một chạy tới cửa thư phòng.
Trong thư phòng chỉ một ngọn đèn lẻ loi, ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ rọi xuống tuyết trắng.
Tĩnh Bảo hít sâu một , mang theo một chút dò xét và do dự, cậy nhờ một chút can đảm liều lĩnh, dốc hết sức xông thẳng .
“Tiên sinh, …”
Người xoay , Tĩnh Bảo kinh ngạc đến thở hắt một .
Người để trần nửa , vai rộng eo hẹp, nhưng hề gầy gò, toát khí chất lạnh lùng sắc bén, khiến dám thẳng.
Cố Trường Bình liếc nàng một cái, khoác áo , từ tốn cài khuy, hỏi: “Tìm việc gì?”
Tĩnh Bảo xoay , ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Cố Trường Bình. Chút dũng khí tan biến, chỉ còn sự giãy giụa yếu ớt.
Một lúc lâu , chút sức chống đỡ còn sót cũng nghẹn nơi cổ họng, Tĩnh Bảo đành ngẩng đầu, gượng : “Tiên sinh, sức khỏe bọn họ tạm thời chịu nổi hình phạt, ngài cứ phạt .”
“Ngươi cũng nghĩa khí đấy?”
Cố Trường Bình mượn ánh đèn ngắm nàng, hờ hững : “Ngươi phạt thế nào?”
“Phạt cũng !” Tĩnh Bảo thì thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-246-cu-phat-ta-di.html.]
Không nghĩa khí gì, chỉ là Tịch Thái An mãi đến, tám chín phần là do lá thư . Trong lòng nàng đang chột .
“Tề Lâm đang chăm sóc bốn , thì ngươi ở phòng hầu hạ .” Cố Trường Bình lộ vẻ chán ghét, liếc nàng một cái: “Đi rửa mặt .”
Mặt thì chứ?!
Tĩnh Bảo phòng ngoài, tìm chậu rửa mặt, dùng ít nước còn trong chậu, nhắm mắt rửa hai .
Mở mắt nước trong chậu hóa bùn.
Lúc nàng mới mơ hồ nhớ cú nhào Vương Uyên ban nãy, mặt là phần tiếp đất tiên.
Trên giá gỗ chậu rửa treo một chiếc khăn, màu vải là đây là khăn Cố Trường Bình dùng.
Tĩnh Bảo c.ắ.n răng khăn thật lâu, cuối cùng dám dùng, chỉ lấy tay áo lau qua quýt hai .
Trở thư phòng, trong phòng thêm một lò sưởi than. Than bạc hảo hạng, khói bụi, chỉ tỏa ánh sáng ấm áp khắp căn phòng.
Cố Trường Bình nghiêng cạnh lò sưởi, co chân dài, cầm một cuốn sách , vạt áo rộng buông xuống, để lộ lớp áo đơn bên trong.
Tĩnh Bảo bên cạnh, cách y nửa xa gần.
Hắn thật sự đính hôn ?
Cô nương đó nhân phẩm ?
Có xứng với ?
Hắn… quên Tô Uyển Nhi ?
Cố Trường Bình thấy phòng yên ắng, ngẩng đầu lên..
Người đang giữ khuôn mặt bình lặng, mắt y trân trối, ánh mắt trống rỗng, chẳng đang nghĩ gì?
“Đằng bồ đoàn, quỳ xuống!”
“Dạ!”
Tĩnh Bảo hồn, lập tức quỳ xuống, lưng thẳng tắp.
Vừa quỳ bao lâu, Tề Lâm vén rèm bước , thấy tên công tử bột Tĩnh Thất đang ngoan ngoãn quỳ gối, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Hắn sợ c.h.ế.t!
Lúc nãy tên lao thư phòng như điên, còn tưởng gì cơ chứ!
“Chuyện gì?” Cố Trường Bình hỏi.
“Gia, nước nóng mới châm thêm nữa.”
“Thuốc uống ?”
“Vẫn sắc xong!”
“Sắc xong thì mang cho bọn họ uống.”
“Dạ!”
“Ban đêm đốt lò sưởi cho nóng lên, trông chừng cẩn thận, bên cần hầu hạ nữa.”
“Dạ!”
Tề Lâm vẫn yên tâm, còn ngoái đầu ba .
Hắn hiểu rõ tính nết gia nhà , giả vờ bày vẽ mặt , đợi là sẽ thả cho tên công tử bột khỏi quỳ ngay.
Quả nhiên.
Tề Lâm , Cố Trường Bình ngẩng đầu, : “Khát nước!”
“Dạ!”
Tĩnh Bảo lập tức dậy rót , nhưng nước trong ấm nguội, đành múc nước sạch mang lò đất đỏ ở phòng ngoài đun .
Nước sôi lục bục, Tĩnh Bảo đợi nước sôi, mang pha , đậy nắp , đặt lên bàn gần giường.
“Tiên sinh, pha xong , mời dùng!”
Nói xong, ngay cả nàng cũng thấy ngỡ ngàng.
Lạ thật!
Mình mười ngón từng chạm nước xuân, giờ bưng rót nước thành thạo đến ?!
“Ngươi uống !”
“Hả?”
Tĩnh Bảo kinh ngạc y: “Tiên sinh, chén …”
“Đột nhiên khát nữa. Trà đó là Lão Quân Mai hảo hạng, đừng lãng phí!” giọng Cố Trường Bình vẫn hờ hững, mí mắt chẳng buồn động đậy.
Cả đêm ăn thịt uống rượu, thật Tĩnh Bảo cũng khát khô cổ.
Nàng l.i.ế.m môi, cẩn thận bưng chén lên, dùng nắp gạt lớp nổi bên , thổi nhẹ vài cái mới nhấp một ngụm.
Phủ Lâm An sản xuất nhiều Long Tĩnh, nhưng nàng thích, luôn cảm thấy hương Long Tĩnh quá nhẹ nhàng bay bướm, đậm đà bằng Lão Quân Mai. Không ngờ cũng thích loại .
Một chén uống xong, chỉ giải khát, nàng cũng ấm lên thấy rõ.
“Tiên sinh, thật uống ? Thơm lắm đó!”