Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 247: Ở yên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:48:32
Lượt xem: 235

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình phất tay.

Tĩnh Bảo thấy ấm mới pha một nước, bèn rót thêm ít nước sôi . Trà Mai Lão Quân, đến nước hai mới là ngon nhất.

“Ra bàn bên mà uống, ồn ào!”

Tĩnh Bảo: “…” nàng uống phát tiếng !

Không còn cách nào, Tĩnh Bảo đành cầm chén , xuống chiếc bàn nhỏ cửa sổ. Cúi đầu xuống, thấy chiếc đĩa sứ vẽ hoa mai còn mấy miếng bánh ngọt trông vô cùng bắt mắt.

Ọc…

Ọc…

Bụng đói mất !

Tĩnh Bảo thấy Cố Trường Bình vẫn đang chăm chú sách, vội nhón một miếng bánh, nhanh chóng cho miệng, lấy tay áo che từ tốn nhai.

Nàng cứ tưởng nhai nhẹ, nào ngờ Cố Trường Bình rõ mồn một.

Hắn nhẫn nại một lúc, đợi nàng ăn xong một miếng bánh, mới dậy chỉ chiếc ghế từng : “Ngươi cứ ở gian ngoài hầu hạ .”

“Tiên sinh… cần trải giường gấp chăn ạ?” Tĩnh Bảo vội hỏi.

Bước chân Cố Trường Bình khựng , đầu nàng.

Trải giường gấp chăn?

Hắn còn sưởi ấm ghế giùm nàng đấy!

“Hắt xì!”

Cố Trường Bình hắt một cái, thấy nàng vẫn ngơ ngác yên, chỉ mệt mỏi phất tay: “Không cần, ngươi cứ đợi ở ghế !”

Cứ tiếp tục ở một với , e là sớm muộn gì cũng tức đến phát bệnh.

Gan to thật đấy, dám cùng mấy nam sinh ngâm suối nước nóng?

Nàng nếu lỡ chuyện gì, phận của nàng sẽ giữ ?

Cố Trường Bình nhớ tâm trạng lúc gác cổng viện kể lũ nhóc đó trốn ngâm suối… ánh mắt Tĩnh Bảo càng thêm nghiêm khắc.

Chén ban nãy, đúng nên cho nàng uống!

Cho nàng khát c.h.ế.t !

Bánh ngọt cũng nên chuẩn cho nàng, để nàng đói c.h.ế.t luôn mới !

Tĩnh Bảo thấy ánh mắt Cố Trường Bình đột nhiên đổi, sợ quá vội cúi đầu. Đợi một lúc ngẩng lên, bình phong từ lâu.

Nàng tiếng động phát từ bình phong, do dự một lát nghiêng xuống ghế.

Trên ghế vẫn còn vương ấm của .

Thân nhiệt nam nhân thường cao hơn nữ nhân. Tĩnh Bảo giằng co lâu, cuối cùng vẫn nghiêng xuống đúng chỗ .

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , tim Tĩnh Bảo ngập tràn ngọt ngào và vui sướng.

Nàng chợt hiểu vì Cao Triều những lời như thế, bởi giờ đây, nàng cũng cảm giác y hệt.

Nếu thời gian thể , nàng vẫn cam lòng trải qua đêm đầy kinh hãi , chỉ để đổi lấy chút niềm vui trong giây phút .

Phải !

Nàng động lòng với Cố Trường Bình!

Như lời kịch trong vở tuồng: “Chẳng tình nhen nhóm từ , mà ngày càng sâu đậm.”

Nếu là đây, nàng nhổ nước bọt xuống đất mà c.h.ử.i một tiếng “mùi mẫn!”; nhưng giờ thì nghĩ, lời hát trong tuồng thật đúng đến chột !

đúng thì ?

Thân phận của nàng là gì, còn là ai?

Nếu là một nàng tiểu thư khuê các, lẽ tâm tư vẫn còn nơi để nương náu, khổ nỗi nàng là “Thất gia” của Tĩnh phủ.

Trên đầu Thất gia vĩnh viễn treo hai thanh kiếm, một là đại phòng họ Tĩnh, một là đích tử duy nhất, chẳng cần rơi xuống, chỉ cần từ xa cũng đủ chặt đứt mối tình thầm kín của một thiếu nữ.

Giờ thì nàng hiểu, vì đại tỷ đôi lúc cứ ngẩn nàng mà thất thần.

Bởi vì tỷ là nữ nhân.

Nữ nhân vốn dễ đa tình.

Tình yêu luôn cần hai cùng bước một bước, mới thể tiến tới; còn nàng, dẫu trong lòng bước ngàn bước, vạn bước, thì đôi chân vẫn chẳng thể nhích lấy một bước.

Bi ai , từ khi cất tiếng chào đời định sẵn . Chỉ là hưởng ngọt nhiều quá, nên quên mất vị đắng; còn bây giờ…

Tĩnh Bảo cần đưa lưỡi nếm, chỉ cần nghĩ đến là thấy đắng ngắt trong lòng.

Nàng chống nửa dậy, liếc về phía bình phong, thầm nghĩ: “Tĩnh Thất, ngươi đúng là như Cao mỹ nhân, khổ đến đáng đời.”

“Hắt xì!”

Bên trong vang lên một tiếng hắt .

Tĩnh Bảo hồn: “Tiên sinh, cảm ?”

“Không, chỉ ngứa cổ họng thôi.”

“Vậy để pha thêm chén , cho nhuận cổ.”

Sau bình phong yên lặng một lát, truyền một tiếng “Ừ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-247-o-yen.html.]

Pha xong, Tĩnh Bảo đ.á.n.h bạo bưng . Không liếc ngang ngó dọc, cũng tò mò bài trí trong phòng, chỉ bước thẳng đến bên giường, đặt chén xuống.

“Mời uống!”

“Để lát nữa.” Cố Trường Bình đáp.

Giọng trầm khàn, rõ từng sợi âm thanh như hạt cát nhẹ lướt qua. Tĩnh Bảo sững , vội lên trán .

Hơi nóng.

“Tiên sinh, sốt .”

Lại?

Cố Trường Bình lúc mới nhớ ban sáng giả bệnh để bắt Tô Bỉnh Văn bốc thuốc… ngờ báo ứng đến nhanh như .

Hắn bất đắc dĩ : “Tĩnh Văn Nhược, trán của ngươi sờ là sờ ?”

“Đây là Quốc Tử Giám!”

“Ngươi còn dám cãi?”

“Tiên sinh cũng nên lý một chút!” Tĩnh Bảo lí nhí phản kháng.

Cố Trường Bình: “…”

“Nước nguội , mau uống khi còn nóng !” Tĩnh Bảo giục nhỏ nhẹ.

Cố Trường Bình cạn lời, chỉ đơn phương nhận thua. Hắn cầm chén lên uống một ngụm.

“Cái gì ? Sao mùi ?” Uống xong mới nhớ để chê.

“Nước lọc. Đêm khuya uống sẽ khó ngủ.”

“Ban nãy ngươi cũng uống mà!”

“Ta còn trẻ, cả.”

Cố Trường Bình: “?”

Nàng đang chê già ?

“Ra ngoài!” Cố Trường Bình nhịn nổi nữa.

“Đợi , còn một câu hỏi.”

“Cái gì?”

“Ta… để sắp xếp lời !”

Cố Trường Bình: “…”

Hắn đặt tay lên bàn nhỏ, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp, cố nhẫn nhịn chút kiên nhẫn cuối cùng đợi nàng lên tiếng.

“Là như , sáng nay sai Tề Lâm đưa t.h.u.ố.c cao tới, vẫn cảm ơn!”

“Nói thôi ?”

“Vâng!”

“Vậy ngươi thể .”

“Ta còn xong.”

“Ngươi nhiều thật!” Cố Trường Bình ngẩng đầu nàng, gương mặt ánh đèn ánh lên một tầng sáng dịu dàng, càng khiến nét mềm mại thiếu nữ lộ rõ.

Hắn thầm nghĩ: May mà chỉ còn bốn tháng nữa là đến kỳ thi mùa xuân, may mà bây giờ là mùa đông, quần áo dày dặn, bằng giấu thật .

“Tiên sinh ăn cháo ? Nếu , sai A Nghiễn mang từ Lầu Ngoại Lâu về.”

Ăn cháo?

Giờ ?

Cố Trường Bình suýt kiềm lửa giận, im lặng lâu mới : “Muộn , cần, ngươi ngoài nghỉ !”

“Ta… thể ở đây hầu hạ ?” Tĩnh Bảo đ.á.n.h bạo hỏi.

Nếu chẳng thể tiến thêm bước nào, thì cứ ở nguyên tại chỗ, gần một chút cũng là .

Bốn tháng nữa thôi, e là đến cơ hội ở gần như thế cũng còn.

“Ta ngủ say, nếu bệnh mà nửa đêm tỉnh dậy uống nước, ở gần còn dễ tỉnh hơn, ghế là , quấy rầy nghỉ ngơi.”

Lý do hợp tình.

Cố Trường Bình gõ nhẹ mấy cái lên mặt bàn nhỏ: “Ngươi sợ ?”

“Sợ gì ạ?” Tĩnh Bảo ngơ ngác hỏi .

“Cô nam quả nữ…” bốn chữ đó nghẹn trong cổ họng Cố Trường Bình, lâu mới : “Tùy ngươi .”

“Đa tạ !” Tĩnh Bảo mừng rỡ trong lòng.

Cố Trường Bình nhắm mắt , nàng ngoài bê lò than , xuống ghế, than phiền ghế cứng, đổi đổi mấy mới tìm tư thế dễ chịu…

Cuối cùng, khi trong phòng yên tĩnh thật lâu, mới từ từ mở mắt, đứa nha đầu , trong lòng tâm sự.

Lại qua thêm một lúc.

Người ghế gục xuống bàn ngủ, thở đều nhẹ.

Kèm theo một tiếng thở dài mơ hồ, Cố Trường Bình vén chăn xuống giường, đến bên ghế. Từ góc của , chỉ thấy một đoạn cổ trắng ngần…

 

Loading...