Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 25: Được trúng tuyển

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:19
Lượt xem: 295

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nội thất.

A Man giúp Tĩnh Bảo cởi lớp áo lót, ánh mắt lướt qua vết bầm tím đôi chân trắng nõn xinh xắn, tức đến nỗi mở miệng mắng to: “Thứ súc sinh , đợi đó, bà cô nhất định sẽ lăng trì mi nướng thịt ăn!”

Tĩnh Bảo liếc nàng một cái: “Súc sinh thì gì chứ?”

Một câu khiến A Man rùng , giật hỏi: “Ý gia là ?”

Tĩnh Bảo lộ vẻ đau đớn: “A Man ngoan, giúp cởi miếng vải trắng , nó sắp siết c.h.ế.t !”

A Man vội vàng gỡ vải xuống, cho Tĩnh Bảo một bộ áo lót sạch sẽ.

Tĩnh Bảo thấy dễ chịu hơn, bưng ly nóng nhấp vài ngụm, đó lệt xệt mang dép bước đến bên cửa sổ.

“Gia?”

A Nghiễn trong sân động tĩnh, bèn vội bước đến cửa sổ.

Tĩnh Bảo sợ gió lạnh thổi trúng đổ bệnh, bèn vọng qua cửa sổ: “Đi tra thử con ngựa đó gì mà phát điên như .”

A Nghiễn chỉ chờ lệnh của Thất gia, lập tức đáp “Vâng” biến mất màn đêm.

A Man tỏ vẻ nghi ngờ: “Có khi nào là đại thiếu phu nhân ? Nếu của bà giở trò, gia cũng chịu khổ thế !”

“Đại tẩu ? Chính bản tỷ còn vững trong Tĩnh phủ, thì hại để gì? Hầu hạ ngủ , hôm nay mệt c.h.ế.t!”

Tĩnh Bảo ngáp một cái, đưa tay che miệng, đôi mắt long lanh nước, khiến tim A Man khẽ chùng xuống.

Hỏng !

Không từ khi nào, từng cử chỉ của Thất gia đều mang theo vẻ duyên dáng trời sinh của con gái. Về … liệu còn giấu nổi nữa ?

Sáng hôm .

Hiếm khi Tĩnh Bảo dậy sớm sách. Vết bầm đầu gối ngày càng nghiêm trọng, A Man giữ nàng yên giường, chầm chậm bôi t.h.u.ố.c cao lên từng chỗ.

“Ca ngươi về ?” Tĩnh Bảo hỏi.

“Chưa ạ!”

A Nghiễn cả đêm , xem chuyện hôm qua xử lý gọn gàng, để lộ dấu vết nào.

Lúc , tiếng bước chân truyền đến.

Trong phủ, phép nội thất cận hầu hạ Tĩnh Bảo chỉ A Man. Vài tiểu nha việc trong sân cũng đều là do Lưu ma ma huấn luyện kỹ càng, nhẹ nhàng.

Ai nhỉ?

A Man bước đến bên cửa, vén rèm châu lên, thì là tổng quản Tĩnh phủ, Tĩnh Khánh.

“Tĩnh Quản gia, chuyện gì ?”

“Thất gia, Thất gia, mau tiền viện , quý nhân đến .”

Tĩnh Bảo ngẩn : “Quý nhân nào ?”

Tĩnh Khánh đáp: “Là Giám thừa của Quốc Tử Giám, đại nhân Thẩm Trường Canh.”

Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Ông đến gì?”

Tĩnh Khánh: “Đến đưa thư trúng tuyển.”

Tĩnh Bảo mờ mịt: “Đưa cho ai?”

Thất gia hôm qua ngã một cú, ngã đến ngu luôn ?

Tĩnh Khánh tủm tỉm: “Còn đưa cho ai nữa, đương nhiên là cho Thất gia ! Thất gia mau thôi, đừng để đại nhân Thẩm chờ lâu!”

Tĩnh Bảo xúc động đến nghẹn lời, giọng cũng lạc : “Tĩnh Quản gia, ông lừa đấy chứ?”

“Ai da, Thất gia của ơi, cho mượn thêm mấy lá gan nữa, cũng dám lấy chuyện đùa với !”

Ta… trúng tuyển thật ?

mà…

Sao thể chứ?

Vừa kinh ngạc nghi ngờ, Tĩnh Bảo vội khoác áo ngoài, lao như gió.

Chính sảnh.

Tĩnh Nhị lão gia đang tiếp cùng Thẩm Trường Canh, thấy Tĩnh Bảo hấp tấp chạy , trong lòng như con ruồi bay họng, khó chịu vô cùng.

C.h.ế.t tiệt!

Sinh bao nhiêu đứa con trai cũng chẳng hồn, là lũ đòi nợ. Làm bằng đứa ?

Chỉ cần cửa Quốc Tử Giám, coi như đặt một chân lên con đường quan.

Sau phủ Tuyên Bình Hầu chống lưng, cũng thể hanh thông đường quan lộ. Biết một ngày nào đó thể trèo lên đầu ông?

Tĩnh Bảo bước lên , hành lễ: “Học trò Tĩnh Bảo, tham kiến Thẩm đại nhân.”

Thẩm Trường Canh liếc nàng một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-25-duoc-trung-tuyen.html.]

Ừm… thư sinh yếu ớt, trắng trẻo sạch sẽ, đúng là dáng vẻ của sách, chỉ điều tính tình chậm chạp.

Một chén sắp uống xong mà giờ mới lật đật chạy đến, hèn gì bài thi xong. Sau dạy dỗ kỹ chuyện đúng giờ.

Hắn khẽ ho một tiếng: “Ngươi chính là Tĩnh Bảo?”

Tĩnh Bảo vội gật đầu.

“Người Lâm An?”

“Dạ đúng.”

“Đưa sổ hộ tịch xem thử.”

Tĩnh Bảo ngơ ngác: “Xem cái đó gì ạ?”

Thẩm Trường Canh tức đến c.h.ử.i , chậm chạp đành, đầu óc cũng chẳng nhanh nhạy hơn.

“Để kiểm tra! Phòng trường hợp kẻ mạo danh!”

“Dạ , mang đến !” A Man ôm một cái hộp bước .

Thẩm Trường Canh xem từng tờ một, đưa thư trúng tuyển: “Cố đại nhân Trường Bình, Tế tửu Quốc Tử Giám xem trọng ngươi. Ngươi trúng tuyển Quốc Tử Giám!”

Tĩnh Bảo nhận lấy thư, nước mắt nóng hổi trào , lẩm bẩm: “Cố đại nhân xem trọng ? Thật sự xem trọng ư?”

Thẩm Trường Canh ngượng ngùng gãi mũi, thầm nghĩ: Đồ ngốc, thật sự xem trọng ngươi là đây . Nếu , ngươi sớm đá văng khỏi cửa !

Không , thể để cho Cố Trường Bình chiếm lợi !

“Ngươi tên tự ?”

“Hồi bẩm đại nhân, vẫn ạ.”

“Vậy để ban cho ngươi một cái, ?”

Thẩm Trường Canh mà như , ban cho nàng một tên tự, để cả đời nhớ ơn đây!

“Mời đại nhân cứ !”

“Vậy gọi là Văn Nhược .”

“Văn Nhược?”

“Danh ngôn của Tào Thực câu: Văn nhược xuân hoa, tư nhược nguyên dũng. Văn như hoa xuân, tư duy như suối nguồn tuôn chảy.”

Tĩnh Bảo nước mắt lưng tròng, nhỏ giọng phản đối: “Thẩm đại nhân, cái tên tự nữ tính quá ạ?”

Nữ tính?

Thẩm Trường Canh suýt phát điên ngay tại chỗ!

Ngươi chê tên tự nữ tính, chê luôn cái mặt ngươi ?

Hắn lập tức phắt dậy, hất tay áo bỏ .

Lúc Tĩnh Bảo mới hồn, vội vàng đuổi theo, cúi thi lễ thật sâu với bóng lưng đang tức giận : “Học sinh xin đa tạ đại nhân ban tự, hai chữ Văn Nhược hợp với học sinh ạ!”

Thẩm đại nhân đáp nàng bằng một bóng lưng đầy ngạo nghễ.

lúc , Lục thị tin vội chạy đến, rơi nước mắt: “Trời ơi là trời, hôm qua thắp hương khấn Phật, hôm nay Phật hiển linh! A Bảo ơi, A Bảo của , mai cùng đến chùa trả lễ đấy!”

Tĩnh Bảo: “…” Còn nữa ?

Lưu ma ma tươi đến nỗi thấy mắt , ánh mắt lướt qua Nhị lão gia đang trong sảnh, cố ý lớn tiếng: “Phu nhân, mau cho sang báo tin với Hầu phủ, Ngô phủ, cả phủ Lâm An cũng đưa tin, còn may thêm mấy bộ áo mới cho Thất gia nữa. Thất gia sắp Quốc Tử Giám , nơi đó là công tử quý tộc, thể để xem thường !”

“May mà bà nhắc, vui đến mức quên mất tiêu!”

Lục thị còn kịp đến bên Tĩnh Bảo thì lưng lo liệu chuyện ngay, nét mặt tươi rói như trẻ mấy tuổi.

Tĩnh Bảo mà lòng chua xót, xoay thấy Nhị lão gia vẫn đờ ghế thái sư, sắc mặt u ám.

Nàng bước đến, hỏi: “Nhị thúc vui mừng cháu ?”

Nhị lão gia điều chỉnh sắc mặt, gượng : “Đương nhiên là vui .”

Tĩnh Bảo xuống bên cạnh, nâng tách : “Ta vốn nghĩ là , ai ngờ trong cõi u minh sự an bài.”

Nghe , lòng Nhị lão gia trăm vị ngổn ngang, nhạt: “Nếu là ý trời, thì ngươi hãy Quốc Tử Giám học hành cho . Ta vẫn câu cũ, đừng gây chuyện cho Tĩnh gia!”

“Đa tạ Nhị thúc nhắc nhở.”

Tĩnh Bảo đặt chén xuống, mỉm : “Nhị thúc ở kinh thành quanh năm, thời gian ở cạnh cháu quá ít, nên cháu vốn thích gây chuyện. nếu tìm đến gây chuyện, cháu cũng chẳng sợ .”

Nhị lão gia bỗng thấy tim chùng xuống.

Câu ý gì?

Chẳng lẽ… điều gì?

Tĩnh Bảo khuôn mặt tối sầm của Nhị thúc, chậm rãi nhếch môi .

Nàng mới kinh đầy một tháng, ngoài việc giúp Tứ cô nương kêu oan mà đắc tội với nhà họ Thạch , trong kinh thành chẳng ai lý do hại một học sinh nghèo đến từ bên ngoài như nàng cả.

Chỉ mắt

Không thể cảnh cáo !

Loading...