Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 252: Cháu gái ruột
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:50
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo còn kịp phản ứng thì Tĩnh Nhược Tụ bật dậy cái “vèo”: “Ta đón một chút.”
“Tỷ gấp cái gì? Ngồi xuống ăn cho yên .”
Tĩnh Bảo lạnh lùng liếc nàng một cái, sang A Man : “Đi, bế đứa nhỏ cho xem.”
Tĩnh Nhược Tụ lo lắng hỏi: “A Bảo, chỉ bế con bé đến thôi, ? Tam tỷ phu ...”
“Ta với tam tỷ phu thiết đến mức đó, mặc kệ thấy .”
Tĩnh Nhược Tụ đỏ bừng cả mặt, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lòng bàn tay đến nỗi gần như rỉ máu.
Tĩnh Bảo đột nhiên dịu giọng: “Tam tỷ, tỷ nhất định nhớ kỹ, dù cho tỷ thể sinh con cũng đừng bao giờ cảm thấy bản thấp kém hơn khác. Tỷ là tiểu thư của Tĩnh phủ.”
Tĩnh Nhược Tố nhẹ nhàng vỗ tay Tĩnh Nhược Tụ an ủi, Tĩnh Nhược Tụ dùng khăn tay lau nước mắt.
“Không đúng !”
Tĩnh Bảo chợt phản ứng : “Chẳng lẽ...”
Tĩnh Nhược Tụ rưng rưng gật đầu: “Vệ di nương cũng đến, còn dẫn theo hai đứa con trai.”
Trời ạ!
Tĩnh Bảo tức đến ngửa .
Vào kinh ứng thí mà còn mang cả vợ lớn vợ bé con cái theo. Hắn đến đây sách thi cử định diễn vở "gia đình hòa thuận tình thâm" thế?
Đang tức giận thì một luồng gió lạnh lùa , A Man bế một bé gái trắng trẻo, xinh xắn như ngọc bước . Con bé tròn tám tháng, mắt mày cong cong, da dẻ trắng nõn nà, ai cũng xuýt xoa khen đáng yêu.
Trái tim Tĩnh Bảo lập tức hóa thành nước, vội vàng lên bế lấy, thơm một cái rõ kêu: “Tam tỷ, con bé tên là Phó Dao Sâm ?”
“Tên ở nhà là Dao Dao.” Tĩnh Nhược Tụ thấy con gái, khuôn mặt cũng tươi sáng hẳn lên.
“Dao Dao, gọi nào, cậuuu… cậuuu...” Tĩnh Bảo nhỏ nhẹ dỗ dành.
Cô bé chằm chằm Tĩnh Bảo một lúc lâu, vươn hai cánh tay nhỏ ôm lấy cổ nàng, dúi đầu lòng.
“Đại tỷ, tam tỷ, biểu ca, mau xem, nó… nó ôm kìa!” Tĩnh Bảo kích động hét lên.
Chuyện lạ lắm !
Tĩnh Nhược Tố bật : “Dao Dao là cận với . Nào, để dì bế một chút nào.”
“Đại tỷ, chờ chút, còn bế đủ !”
“Chờ gì chứ, ngươi bế cháu gái mà chịu buông tay ?”
Tĩnh Nhược Tố nhận lấy đứa trẻ, ý tứ sâu xa: “Ngươi với Hoài Kỳ đều là đàn ông, đều việc đắn . Bế trẻ, dỗ trẻ là việc của phụ nữ chúng . Dao Dao, để dì thơm một cái nào!”
Tĩnh Bảo trống tay, khuôn mặt cũng lộ chút mất mát, ánh mắt liếc sang Lục Hoài Kỳ: đàn ông thể dỗ con ?
Lục Hoài Kỳ nhún vai: Dù từng dỗ!
Lục Hoài Kỳ bước đến, vỗ đầu Tĩnh Thất như vỗ ch.ó con: “Ăn xong thì với một chuyến về hầu phủ.”
Tĩnh Bảo mất một lúc mới tiêu hóa cái sự thật là dỗ trẻ, thở dài một tiếng, cam chịu theo khỏi nội đường.
Đại Tần là đấy.
Đàn ông lo kiếm tiền nuôi nhà, phụ nữ lo nội trợ nuôi con;
Đời đàn ông là ở tiền sảnh, đời phụ nữ là ở hậu viện;
Đàn ông thể ba thê bôn , phụ nữ thủ tiết một lòng;
Nam nữ ba tuổi chung mâm...
Cha bế cháu chứ bế con...
Từng quy củ từng luật lệ trói chặt con trong đó, bước quá một bước, cũng xâm phạm lẫn , đó là lễ nghi, là quy tắc.
Mẹ nó chứ!
Vừa mấy bước, chợt từ xa tiếng quát tháo. Tĩnh Bảo lập tức dừng chân, lạnh giọng: “Ai đang la hét om sòm ngoài ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-252-chau-gai-ruot.html.]
Nguyên Cát vội chạy tới: “Bẩm Thất gia, là Vệ di nương đang oán trách viện quá nhỏ, còn các công tử phòng học.”
“Tam tỷ phu ?”
Nguyên Cát định thì liếc mắt thấy: “Gia, tới !”
Phó Thành Hề tiến gần: “A Bảo, trong phủ viện nào rộng chút , nhất là ánh nắng để phòng học. Vệ di nương dẫn theo hai đứa nhỏ, viện nhỏ quá đủ chỗ ở.”
Dù Tĩnh Bảo tính mấy, đến đó cũng nổi giận.
“Tam tỷ phu dù cũng là sách, một năm rưỡi gặp, câu đầu tiên ngươi mở miệng là xin viện cho một di nương, thật chu đáo quá mức đó.”
Phó Thành Hề như đ.â.m một nhát, vội vàng giải thích: “Ta… định định hết sẽ trò chuyện với ngươi mà!”
Tĩnh Bảo nhạt: “Ở khách điếm hai ngày thấy ngươi gấp, giờ phủ đột nhiên sốt ruột?”
…Phó Thành Hề nghẹn lời, thầm nghĩ: tên em vợ lắm mồm như đàn bà thế .
“Nguyên Cát, gọi Phó đại gia đến.”
“Đang yên đang lành gọi đại ca gì, đang bận mà!”
“Ta chuyện với hiểu lý lẽ.”
Phó Thành Hề: “…” Ý là hiểu lý lẽ?
Phó Thành Đạo nhận tin lập tức vội vã tới, Tĩnh Bảo bước lên hành lễ: “Mong Phó đại ca lượng thứ, Tĩnh phủ chia hai hướng đông tây, phía đông ở, phía tây dành cho gia đình Phó đại ca. Viện lớn phía tây ba gian, một gian để đại ca và đại tẩu ở, một gian cho tam tỷ và tam tỷ phu, còn một gian, để dành cho cháu gái ruột . Sắp xếp như ?”
Bốn chữ “cháu gái ruột” nhấn rõ ràng, Phó Thành Đạo nào hiểu, vội trả lời: “Rất .”
Chỉ là Phó Thành Hề ngớ : “Dao Dao còn nhỏ, cứ để ở với là , viện lớn dùng chỉ uổng phí, chi bằng để Vệ di nương và hai đứa con ở đó.”
“Quy củ nhà họ Phó quản, nhưng ở Tĩnh phủ, quy củ do định. Phó đại ca, xin thất lễ!”
Phó Thành Đạo giận tím mặt, trừng mắt : “Không thất lễ, Thất gia sắp xếp chu đáo, là chúng gây phiền toái .”
“Đại ca!”
“Ngươi câm miệng cho !”
Phó Thành Đạo tức đến cực điểm, cũng chẳng khách khí gì nữa: “Trước mặt Lục công tử mà ngươi còn la hét om sòm, còn thể thống gì?”
Lục Hoài Kỳ duỗi tay dài khoác lên vai Tĩnh Bảo, nhạt: “Một ả thôi mà, cũng đáng để đám đàn ông các náo loạn ?”
Tĩnh Bảo sang mỉm với Lục Hoài Kỳ, nghiêm túc: “Xin biểu ca, sai .”
“Biết sai sửa là , đừng như , rõ ràng sai mà còn tưởng đúng!”
Phó Thành Hề: “…” Nói đấy ?
Tĩnh Bảo : “Phó đại ca, việc đến hầu phủ một chuyến. Bữa tối phòng bếp chuẩn xong, hôm nay gấp gáp, đại ca cũng vất vả cả ngày , cứ nghỉ ngơi . Ngày mai giữa trưa sẽ mở tiệc đón gió tẩy trần cho đại ca và đại tẩu.”
Không hề nhắc đến Phó tứ gia, như thể chỉ là vật trang trí.
Phó Thành Đạo dẫn xa , bèn nghiêm giọng: “Lão Tứ, đầu óc ngươi thông minh lên một chút , đừng suốt ngày lời ngu ngốc, chuyện ngu xuẩn nữa!”
“Đại ca, chỉ hai đứa con chỗ ở một chút, là ngu?”
Phó Thành Đạo như kẻ ngốc, hất tay áo bỏ .
Thôi, với tên ngu cũng vô ích.
…
Khi đến hầu phủ thì trời cũng tối.
Tĩnh Bảo sợ phiền trong phủ, đề nghị cửa .
Lục Hoài Kỳ dặn Tuyết Thanh gọi Ngũ , dẫn Tĩnh Bảo phủ qua cửa hông.
Hai xuống thì Lục Cẩm Vân từ từ bước , thấy Tĩnh Bảo thì sững , nước mắt rơi xuống.
“Lục biểu ca, cho riêng với Ngũ cô nương vài câu.