Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 253: Thích nam nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:51
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Hoài Kỳ , chắp tay lưng bỏ .

Hắn khuất, Tĩnh Bảo hai lời lập tức tiến thẳng tới mặt Lục Cẩm Vân, khiến nàng sợ đến nỗi nước mắt cũng nín .

“Biểu ca, ...”

“Cẩm Vân , thích nam nhân.”

Tĩnh Bảo thấy nàng si tình đổi, đành rút củi nồi.

“Ta hề hứng thú nào với nữ nhân. Nếu lời là giả, nguyện sét đánh.”

Ánh mắt Lục Cẩm Vân tràn đầy kinh hãi.

Một lúc .

Nàng giơ tay lên “chát” một tiếng, tát cho Tĩnh Bảo một cái.

Tĩnh Bảo nghiêng mặt đưa bên : “Đánh nữa , đ.á.n.h cho đến khi thấy hả giận thì thôi.”

“Chát!”

Thật sự đ.á.n.h tiếp?

Hai bên má Tĩnh Bảo bỏng rát như lửa đốt.

Tính tình Lục Cẩm Vân vốn kiểu dễ tha thứ.

mà nàng bao nhiêu nước mắt, tương tư bao nhiêu tháng ngày, mà tên đáng c.h.ế.t thích... nam nhân!

Sao sớm?

Làm nàng si tâm đặt lầm?

“Cẩm Vân , trong hầu phủ , ngoài Hoài Kỳ thì chỉ thiết với . Muội thể khác lừa, nhưng thì nỡ lừa .”

Tĩnh Bảo thở dài: “Ta giúp tìm hiểu về đó, tệ. Tứ tỷ nhà nông cạn, phân rõ . Hầu gia là cha ruột , ông sẽ hại .”

Lục Cẩm Vân c.ắ.n môi .

“Nếu chê xuất thứ , cũng chẳng cần thiết. Hắn sinh từ bụng , đó điều chọn, cũng như chọn nơi sinh . Vợ chồng đồng lòng, hòa thuận sưởi ấm cho , còn quý hơn thứ.”

Tĩnh Bảo trầm mặc một lát, tiếp: “Nếu thật sự lấy, chẳng ai ép . Ta một lời, cữu cữu cũng sẽ một hai phần. Chúng sẽ tìm hơn cho . Chỉ mong đừng vì mà lỡ dở cả đời.”

“Ngươi... thật sự...”

“Còn thật hơn cả vàng thật!”

“Không còn khả năng nữa…”

“Tuyệt đối khả năng!”

Lục Cẩm Vân vung nắm tay nhỏ đ.á.n.h n.g.ự.c một cái, giậm chân : “Ngươi như , ăn với cô mẫu và cha ngươi suối vàng ?”

“Ta đúng là đáng c.h.ế.t!”

Tĩnh Bảo ôm ngực, cúi đầu đầy “ hổ”.

Nàng vẻ hèn mọn thế , khiến Lục Cẩm Vân chẳng còn chỗ nào để phát tiết cơn giận.

“Tĩnh Biểu ca?”

“Hử?”

“Huynh thích ?”

Tĩnh Bảo: “...” Con nhóc rốt cuộc là tin tin ?

“Có!”

“Ai?”

“Là Tế tửu đại nhân!” Tĩnh Bảo liều mạng thốt .

Nói xong, nàng phịch xuống ghế, u sầu : “Muội đừng chê , với tuyệt đối khả năng gì, chỉ là một lòng si mê đơn phương mà thôi.”

Không hiểu vì , khi thấy dáng vẻ thất thần u uất như , Lục Cẩm Vân dâng lên một sự thương cảm.

Thì thích là Cố đại nhân.

Cố đại nhân là của , như đúng luân thường.

Cố đại nhân là độc đinh của Cố phủ, chắc chắn lấy vợ sinh con, so với nàng, còn khó mở lời hơn nữa.

Hắn...

Hắn cũng khổ thật!

Nghĩ đến đây, Lục Cẩm Vân bỗng thấy Tĩnh Biểu ca cũng giống , đều là kẻ khổ, những oán hận trong lòng cũng nhạt dần.

Thôi thôi thôi!

Ta cũng gây phiền phức cho nhà nữa, lấy thì lấy, đúng, tuổi xuân của con gái chỉ vài năm, chẳng thể lãng phí mãi.

Chẳng lẽ, thật sự ở hầu phủ bà cô già?

“Hôm nào thành , tiễn một đoạn đường nhé.”

Tĩnh Bảo mừng rỡ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ nghiêm trang.

“Cẩm Vân , nhất định sẽ tận mắt bước lên kiệu hoa. Mã Thừa Dược mà dám ức h.i.ế.p , đ.á.n.h c.h.ế.t thì thôi!”

“Xì!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-253-thich-nam-nhan.html.]

Lục Cẩm Vân vung khăn tay: “Huynh lo cho bản , cô mẫu dễ chuyện như .”

Nói xong, eo nhỏ uyển chuyển rời .

Chưa bao lâu, Lục Hoài Kỳ xông : “Tiểu Thất, Ngũ đồng ý gả ! Được lắm đó! Cả phủ chúng khuyên răn hai ngày trời cũng lay chuyển , ngươi dùng cách gì ?”

Tĩnh Bảo lặng lẽ một cái.

“Ta , thích nam nhân.”

Lục Hoài Kỳ: “Chỉ thôi? Mà hiệu nghiệm thế ?”

“Ta dối!”

Tĩnh Bảo nháy mắt với một cái.

Lục Hoài Kỳ cảm thấy nửa như mềm nhũn cả xương cốt.

...

Ra cửa , quẹo khỏi hẻm, bao xa ngửi thấy mùi thơm.

Vén rèm , hóa là một gánh bán hoành thánh.

Trời rét thế , giờ còn bày hàng, thể thấy mưu sinh vất vả.

Tĩnh Bảo bảo Cao thúc dừng xe, lấy một lượng bạc, gọi ba bát hoành thánh, hai vợ chồng chủ quán cảm tạ ngớt.

Hoành thánh nóng hổi bưng lên, Tĩnh Bảo ăn như rồng cuốn hổ ngấu. Bất chợt A Nghiễn hạ giọng : “Gia, thấy quen, một lát sẽ . Cao thúc, mau đưa gia về .”

“Ai ?”

Quay đầu , A Nghiễn còn bóng dáng.

Tĩnh Bảo vội quanh, trong đêm tuyết mênh mang, thấy bóng ?

Về tới viện, A Man động lập tức đón, chỉ về phía tây: “Thất gia, bên mới yên .”

Tĩnh Bảo: “Đại tỷ về ?”

A Man: “Dùng cơm xong, chuyện với Tam cô nương một lúc thì về !”

Tĩnh Bảo nghĩ ngợi một hồi, dặn: “Bây giờ đông, ngươi nên để ý trong phủ nhiều hơn. Nếu phía tây chuyện gì, đừng với Tam tỷ, cứ bàn với Đại gia và Đại phu nhân, để họ quyết định.”

A Man hiểu ý gia Tam cô nương khó xử, lập tức gật đầu.

Tĩnh Bảo: “Ngày mai chính ngọ, dùng cơm đoàn viên với . Ngươi chuẩn quà cho mấy đứa nhỏ. Quà của của cháu gái, tặng gấp... năm phần.”

“Gia, như rêu rao quá ?”

“Gia là để họ lóa mắt.”

Tĩnh Bảo nhạt: “Còn nữa, mùa đông ở kinh thành lạnh hơn phương Nam, may thêm mấy bộ áo quần mới cho Dao Dao. Than bạc ở phòng Tam tỷ và Dao Dao, cần lấy từ Phó phủ, phủ xuất, chuẩn nhiều chút, đừng để họ lạnh.”

“Vâng!”

“Tiện thể cũng may vài cái áo ấm gửi sang cho mấy cháu trai bên Ngô phủ, đồ Tết cũng chuẩn dần ...”

Tĩnh Bảo dặn phòng tắm...

Ngâm trong nước nóng xong, cầm sách thư phòng ôn tập, qua canh tư thì A Nghiễn vén rèm bước .

“Gia, gặp ai ?”

“Ai?” Tĩnh Bảo đặt sách xuống.

“Đảo chủ đảo Mỹ Nhân.”

“Bộp...”

Quyển sách tay rơi xuống đất, Tĩnh Bảo bật dậy: “Ngươi gì cơ?”

A Nghiễn tiến gần, hạ giọng: “Gia, lén theo một đoạn đường, phát hiện... phát hiện... nơi cuối cùng dừng , là Cố phủ.”

“Cố phủ?”

Tĩnh Bảo mất khống chế cảm xúc: “Sao thể là Cố phủ ?”

A Nghiễn lắc đầu: “Ta sợ phát hiện nên dám .”

Tĩnh Bảo phịch xuống ghế, ánh mắt ngây dại, chẳng về .

Sao thể là Cố phủ?

Chẳng lẽ Cố Trường Bình quen đảo chủ đảo Mỹ Nhân?

Chuyện chẳng liên quan gì mà?

“Ngươi nhầm ?”

“Gia, mặc hành y, lướt qua tường cao, dáng và khinh công đều khiến thấy quen mắt. Ta dám chắc nên mới để gia , vội vàng đuổi theo. Ta theo xa đến Cố phủ, thuộc hạ gọi là 'đảo chủ'.”

A Nghiễn dừng một chút, : “Ta còn thấy mặt nạ mặt , giống hệt chặn đ.á.n.h chúng ở đảo Mỹ Nhân.”

Tai Tĩnh Bảo ù ù như ong bay, trán túa đầy mồ hôi lạnh.

“Gia, bây giờ?” A Nghiễn hỏi.

 

Loading...