Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 255: Lấy lòng làm thượng sách
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:53
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa đêm khuya, tại phủ Hạo vương.
Cố Trường Bình chờ trong thư phòng, một chén cạn mà Hạo vương vẫn trở về phủ. Nghe quản gia , tân đế thiết đãi yến tiệc gia đình trong cung, mời vợ chồng Hạo vương dự tiệc.
Đến khi chén thứ hai gần cạn, bên ngoài mới vang lên tiếng bước chân rối loạn.
Cố Trường Bình dậy, Hạo vương bước giữa làn gió lạnh, cởi chiếc áo choàng dày , ném cho thị vệ theo.
“Giờ mới về ?”
Hai chén giúp tâm trạng đang sục sôi của Cố Trường Bình dần bình , giọng cũng trở nên bình thản: “Muốn xin Thập Nhị lang một ân huệ.”
“Ngươi việc cần nhờ ư?”
Lý Quân Tiện bật mỉm , chỉ tay về phía : “Hiếm thấy thật đấy! Nói , gì?”
“Ta mở ngân trang, cầu vương gia che chở.”
“Ngân trang? Là cái gì ? Là chỗ cho vay lấy lãi ?”
Cố Trường Bình ho nhẹ một tiếng, kể về mô hình ngân trang.
Lý Quân Tiện là cực kỳ thông minh, thể hiểu tầm quan trọng trong đó. Y trong phòng mấy lượt mới dừng bước.
“Cố Trường Bình, ngươi nghĩ chuyện ?” Gọi cả họ tên, đủ thấy trong lòng y đang kích động thế nào.
“Ngươi cần nghĩ thế nào, chỉ cần trả lời đồng ý cho ân huệ đó ?”
Lý Quân Tiện bất chợt tiến lên, nắm lấy tay Cố Trường Bình: “Đi, uống với mấy chén, chúng cùng bàn kỹ một phen.”
“Nửa đêm còn uống rượu gì chứ?”
Cố Trường Bình hất tay, nhưng thoát quanh năm chinh chiến, sức tay mạnh vô cùng.
“Vui mà!”
“Đừng vội mừng, việc khó khăn trùng trùng. Điều quan trọng đầu tiên là tìm một đáng tin.”
Lý Quân Tiện kinh ngạc: “Không ngươi mở ?”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Với quan hệ giữa và ngươi, ngân trang thể mặt, tìm khác. Người đó là thương nhân, xuất quan trường, khí phách, giao thiệp rộng khắp, điều quan trọng nhất là trung thành với ngươi.”
Lý Quân Tiện nhất thời nghĩ ai phù hợp, chau mày: “Ngươi ai giới thiệu ?”
“Có!”
“Ai?”
“Ôn Lư Dụ.”
Cố Trường Bình nghiêm giọng: “Người vì háo sắc mà ngự sử hạch tội, chức vị đang lung lay. Hắn quan ở Dương Châu nhiều năm, mối quan hệ trong quan trường, tính tình phóng khoáng, thích kết giao khắp nơi, cũng xem như là giao thiệp rộng.”
“Hình như thi cùng khóa với ngươi?”
“ , là đồng môn.”
“Điều kiện cũng tạm, chỉ là... chuyện trung thành thì...” Lý Quân Tiện kéo dài giọng, tiếp.
Cố Trường Bình mỉm : “Vậy thì xem Thập Nhị lang bản lĩnh thu phục .”
“Thu phục , chẳng qua hai cách!”
Lý Quân Tiện khinh thường: “Một là uy h.i.ế.p nắm thóp bắt lời; hai là dụ dỗ đời chẳng ngoài tiền, sắc, quyền, dục. Hắn thích nữ sắc, thì dùng mỹ nhân dụ , ngươi thấy ?”
“Dụ nhất thời, dụ cả đời. Hơn nữa, cách ngốc.”
Thị vệ một bên , len lén liếc Cố Trường Bình, khắp thiên hạ, ngoài tiên đế , còn ai dám mắng Hạo vương là ngốc? Cũng chỉ Cố Trường Bình.
Quả nhiên, Lý Quân Tiện chẳng hề để tâm: “Theo ngươi thì nên thế nào?”
“Lấy lòng thượng sách.” Cố Trường Bình ném bốn chữ, gì thêm.
Lý Quân Tiện nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, chợt vỗ tay: “Được! Ngươi lấy lòng, thì lấy lòng. Người !”
“Có cách ?” Cố Trường Bình hỏi.
“Theo ý đám ngôn quan, kéo chức vụ của xuống một chút. Người khác giậu đổ bìm leo, thì đưa than giữa trời tuyết, thế tính là lấy lòng ?”
Thông minh!
Cố Trường Bình dậy: “Nếu thì . Chuyện ngân trang thể thành trong một hai ngày, nay khuya, hôm khác tiếp.”
“Khoan !”
Lý Quân Tiện gọi giật : “Nghe ngươi đang bàn hôn sự với con gái Tạ Vân Phong? Mắt mũi để thế? Loại cô nương như cũng xứng với ngươi ? Ai mối?”
“Tô Uyển Nhi?”
“Nàng ?” Lý Quân Tiện kinh ngạc thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-255-lay-long-lam-thuong-sach.html.]
Cố Trường Bình vỗ vỗ vai y: “Ngươi thu phục một , ngoài uy h.i.ế.p và dụ dỗ, còn cách thứ ba ?”
“Cách gì?”
“Liên hôn.”
Cố Trường Bình : “Đây mới là cảnh giới cao nhất của thủ đoạn uy hiếp. Thập Nhị lang , về mưu lược, Tô Uyển Nhi hề thua kém chúng . Ngươi cẩn thận một chút, đừng mắc bẫy nàng .”
Nói xong, Cố Trường Bình ung dung rời .
Lý Quân Tiện sững một lát, gầm nhẹ với bóng lưng : “Vậy ngươi định gì?”
Cố Trường Bình vung tay, một lời, thẳng.
*
Về tới phủ, Tĩnh Bảo say đến mơ màng, mà là say thật .
Ánh mắt nàng lơ đãng, bước chân cũng loạng choạng, cứ cảm thấy điều gì đó .
thể nhớ rốt cuộc là sai ở .
Giống như là cơn say rượu, đầu óc trống rỗng .
“Gia, sách mà chẳng lật trang nào cả ?”
A Man ngừng tay thêu, nghi ngờ: “Thất gia? Gia?... Gia?...”
“Ờ?”
Thất gia chợt hồn: “À… buồn ngủ, ngươi ngủ .”
A Man: “…”
A Man hỏi: “Gia đang lo chuyện gì ạ?”
Lo chuyện?
Tĩnh Bảo sờ mặt , ký ức cắt ngang bởi men rượu bỗng trỗi dậy.
Nàng nhớ chỗ ở !
Biểu hiện của Cố Trường Bình lúc nhắc tới đảo Mỹ Nhân quá bình tĩnh điều đó đúng. Phản ứng bình thường là kinh ngạc, giật , tức giận, thậm chí nổi đóa.
Hắn những phản ứng đó, còn tự nhiên lái sang chuyện khác.
Điều ý nghĩa gì?
Đang nghĩ tới đó, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo chạm lên trán khiến nàng rùng .
Ngẩng đầu lên, là ánh mắt lo lắng của A Man: “Gia bệnh , là trúng tà ?”
Nàng vội che giấu: “Ta đang nghĩ chuyện của Tam tỷ.”
Nghe , A Man lập tức chuyện để : “Nô tỳ cũng nghĩ mãi đây, Tam cô gia đang nghĩ gì , đêm đầu tiên phủ thế… Dù bộ cho nhà bên phủ thấy nữa, cũng nên ngủ ở phòng Tam cô nương chứ.”
“Hắn ngủ ở chỗ Vệ di nương ?”
“Chứ còn gì nữa!”
A Man bĩu môi: “Vệ di nương ở viện nhỏ, chịu tủi , lóc trong phòng, Tam cô gia đau lòng quá, bèn chạy sang dỗ dành.”
Tĩnh Bảo thở dài.
Thời đại , phụ nữ sinh con trai, lập tức xem nhẹ, dù là dân thường hoàng hậu quý phi.
Con trai là thước đo để đ.á.n.h giá một phụ nữ giá trị , nhà chồng tôn trọng .
Vệ di nương phúc, năm ngoái sinh thêm một bé trai bụ bẫm, ôm hai con trai trong lòng, đủ tư cách khiến đàn ông xót thương.
“Ta thấy, Vệ di nương cũng là để chúng thấy thôi. Gia , mai nhất định mặt cho Tam cô nương.”
Tĩnh Bảo gấp sách : “A Man , tay của tiểu cữu cữu dù dài đến , cũng chẳng vươn nổi chuyện phòng the của tỷ phu .”
A Man hừ một tiếng: “Ai thèm can thiệp, chỉ là xót cho Tam cô nương thôi. Đường đường là chính thê, một di nương đè đầu cưỡi cổ, tức c.h.ế.t !”
Tĩnh Bảo hừ moojt tiếng: “Cũng trách Tam tỷ cứng rắn , nếu đổi là , thử xem Phó Tứ gia dám ?”
A Man trợn mắt: “Gia Phó, Tứ gia thì liên quan gì?”
“Ở Đại Tần , địa vị trong nội trạch của nữ nhân cao thấp, đều do đàn ông quyết định.”
Giọng Tĩnh Bảo lạnh dần: “Phó Tứ gia sắp xếp rõ ràng vị trí chính , cứ chiều chuộng Vệ thị vô nguyên tắc, thì cũng đừng trách Vệ thị ngày càng kiêu căng!”
“Thì , gốc rễ đều ở đàn ông…” A Man lẩm bẩm.