Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 256: Cũng là một lời cảnh cáo
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:54
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Phó Tứ gia đang vô cùng khoái chí!
Thân thể của tiểu nha đầu mười lăm mười sáu tuổi đúng là tươi mới, chỗ nào cũng căng mịn, toát hương thơm thiếu nữ khiến mê mẩn.
Hắn chép miệng đầy thỏa mãn, bóp một cái lên n.g.ự.c nha đầu , khoác áo bước nội thất.
Trong phòng, Vệ di nương nghiêng tựa lên giường, mặt lộ rõ vẻ bực bội.
Việc sinh con giúp nàng chỗ trong nhà họ Phó, nhưng cũng khiến thể đổi một trời một vực eo trở nên thô, n.g.ự.c bắt đầu chảy xệ, đến cả chỗ cũng lỏng lẻo.
Mỗi hầu hạ, dù nàng vận hết sức quyến rũ, sắc mặt chồng cũng còn thỏa mãn như xưa.
Để giữ chân , nàng dốc hết vốn liếng, chọn trong phòng một nha đầu xinh để dâng lên.
Phó Thành Hề chui trong chăn, vuốt ve nàng vài cái lấy lệ, mơ mơ màng màng ngủ mất.
Vệ di nương khuôn mặt , dã tâm bỗng nổi lên.
Nàng xuất thứ nữ, từ nhỏ sống ánh mắt của chính thất, phận chính - thứ khác biệt một trời một vực, nỗi cay đắng trong đó ai hiểu bằng nàng.
Người ngoài lẽ cho rằng nàng thành công, nhưng tất cả đều dựa việc Tứ phu nhân thể sinh con.
Một khi Tứ phu nhân con trai dòng chính, bên thêm một đứa con gái, lưng còn Tĩnh gia và phủ Tuyên Bình hầu chống, dù nàng cố mấy cũng thể so bì.
Hơn nữa, đàn ông vốn là loại ham mới chán cũ, đàn bà càng lớn tuổi, thì cái gọi là tình yêu, ân nghĩa cũng chỉ như gió thoảng mây bay.
Thành , những gì nàng đang bây giờ chỉ là hoa trong gương, trăng nước, thôi chứ thật là hư ảo.
Điều nàng lúc , là biến cái hư thành thật, biến chữ “thứ” thành chữ “chính”.
Mà kẻ vướng chân nàng đầu tiên là Phó đại gia.
Tên đó đầu óc cứng nhắc, cứ một mực cho rằng yêu chiều thất là nguồn gốc loạn nhà rối nước, lúc nào cũng bênh vực Tứ phu nhân.
Phi!
Nói cho ho, chẳng qua là nịnh Tứ phu nhân, lợi dụng thế lực lưng nàng để mưu đồ tương lai cho bản mà thôi!
Kẻ thứ hai ngáng đường, là Tĩnh Nhược Tụ.
Người phụ nữ đó , đầu thai bụng chính thất, em trai chí tiến thủ chỗ dựa, động đến nàng chuyện dễ.
Vệ di nương xoa trán, thầm nghĩ: Phải nghĩ cách nào đó, dẹp cả hai chướng ngại mới .
...
Hôm , nắng đông rực rỡ.
Tĩnh Bảo tối qua trằn trọc ngủ , dậy cũng muộn hơn thường ngày, dùng xong bữa sáng thấy A Man tới báo, Đại gia và Phó Tứ gia dẫn theo chính thất đến gặp mặt.
Đây là đầu tiên Tĩnh Bảo gặp Phó Đại phu nhân, Triệu thị.
Triệu thị mặc một áo đỏ chính sắc, dung mạo khá ưa , chỉ là đôi môi quá mỏng, khiến thấy phần sắc sảo.
Vừa gặp Tĩnh Bảo, Triệu thị ngớt lời khen ngợi, từ dung mạo đến học vấn, khen luôn cả phẩm hạnh, là những lời nịnh bợ trơn tru.
Tĩnh Bảo mấy định mở miệng cắt lời, nhưng chen . Lúc mới mơ hồ nhớ lời tam tỷ từng Phó Đại phu nhân lắm lời.
Người lắm lời chuyện , nhưng cũng đề phòng lỡ miệng, lời vô tâm mà hữu ý.
Phó Thành Đạo bước chân quan trường kinh thành, mang một vợ như theo dự tiệc giao tế, e rằng sẽ âm thầm chê .
Tĩnh Bảo còn đang mải nghĩ ngợi thì ngoài sảnh tiếng vang lên.
“Vệ di nương, ngươi tới đây?”
“Ta đưa hai đứa nhỏ tới, chào cữu cữu chúng một tiếng.”
“Thất gia đang tiếp khách.”
“Ta . phủ, đến mặt ngươi cũng gặp, chẳng thất lễ ?”
Tĩnh Bảo danh nghĩa đúng là ngươi của hai đứa con trai Vệ di nương sinh . Hậu bối lạy trưởng bối là lễ nghi hợp lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-256-cung-la-mot-loi-canh-cao.html.]
Chỉ là khi Vệ di nương cưỡi lên đầu chính thất, cũng chẳng thấy nàng gì đến chuyện giữ đúng lễ nghi vợ lẽ vợ cả?
Tĩnh Bảo liếc tam tỷ một cái, mỉm : “Đã thế thì, cứ mời hết mấy đứa nhỏ đây, để gặp một lượt. Đại tẩu thấy ?”
Phó Đại phu nhân tuy nhiều nhưng ngốc.
Thấy Thất gia , lập tức hiểu ngay là ngài ưa gì Vệ di nương, vội sang dặn nha : “Mau mời mấy đứa nhỏ đây.”
Phó đại gia hai trai hai gái, con chính thất lẫn con thứ đều . Con trai lớn mười ba, con gái út mới ba tuổi, đúng lúc cả nhà yên ấm vui vẻ.
Không lâu , đám nhỏ đều dẫn sảnh. Tĩnh Bảo bảo A Man lấy những lễ vật chuẩn sẵn …
Con trai tặng mỗi đứa một bộ văn phòng tứ bảo; con gái mỗi đứa một xâu chuỗi tay bằng hồng ngọc.
Riêng cháu gái ruột Phó Dao Sâm thì tặng lễ hậu hĩnh: hai chiếc vòng tay vàng, một kiềng vàng, kèm theo bao lì xì đỏ dày cộp với tờ ngân phiếu năm trăm lượng bạc.
Tĩnh Bảo giải thích hành động thiên vị của như : “Hôm đầy tháng của cháu, vì còn để tang nên tới phủ chúc mừng. Ta cữu cữu mà để cháu thiệt thòi, nên biểu lễ chuẩn dày một chút. Đại tẩu ý kiến gì chứ?”
Ngươi là ruột, tất nhiên giống với ngoài, ý kiến cũng dám !
Phó Đại phu nhân cho qua.
Vệ di nương thì giận đến bốc khói.
Con cái đại phòng tuy là biểu ngươi biểu với Tĩnh Thất gia, nhưng cách một lớp, quà nhẹ nặng ai bắt bẻ .
Còn hai đứa con của nàng là cháu ruột gọi là , tuy m.á.u mủ, nhưng cũng thể chênh lệch quá mức!
Một bộ văn phòng tứ bảo thì đáng mấy đồng bạc?
Tên Thất gia rõ ràng là cố tình nhục ba con nàng!
Vệ di nương nghẹn họng, cố tình đưa đôi mắt long lanh ẩn chứa u oán liếc sang nam nhân nhà , ánh mắt đầy ấm ức.
Phó Thành Hề vội vàng lên tiếng: “A Bảo , cháu cũng cưng chiều Dao Dao quá , con bé còn nhỏ thế, cho cả ngân phiếu?”
Tĩnh Bảo chẳng thèm liếc lấy một cái, chỉ lạnh nhạt lệnh: “Đưa mấy đứa nhỏ lui ngoài chơi .”
Các bà v.ú lệnh, vội đưa đám trẻ rời khỏi hoa sảnh.
Lúc Tĩnh Bảo mới đầu, thẳng Phó Thành Đạo, mặt lộ vẻ uất ức: “Phó Đại ca, chẳng lẽ nên cưng chiều Dao Dao ?”
Phó Thành Đạo trừng mắt lườm Phó Thành Hề một cái, nghiêm mặt : “Nếu Thất gia còn thương con bé, thì còn ai xứng đáng thương nó hơn?”
“Câu của đại ca thích !”
Tĩnh Bảo bỗng bật dậy, ngẩng cao đầu lớn: “Người , truyền lời của , chuyển cửa hàng son phấn của Tĩnh gia ở phủ Hải Môn sang tên cho cháu gái . Sau dùng của hồi môn cho con bé.”
Rầm rầm rầm!
Ngay cả Phó đại gia cũng khí phách và độ chịu chi của Tĩnh Bảo cho sững sờ.
Một cửa hàng son phấn mỗi năm ít cũng lời hai ngàn lượng bạc, thêm mười lăm mười sáu năm nữa… đó là một khoản tiền khổng lồ!
Sắc mặt Vệ di nương lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi.
Hôm qua dùng sân viện đ.á.n.h mặt nàng, hôm nay lấy tiền bạc đập tiếp, rõ ràng là cố tình!
Tên Thất gia tuyệt đối là cố y!
Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh băng quét qua gương mặt xanh trắng thất thường của Vệ di nương.
Cố ý thì ?
Dám giẫm lên đầu tam tỷ , cũng xem ngươi đủ bản lĩnh !
Trước thực lực và tiền bạc, dù ngươi sinh mười đứa con trai, thì cũng ngoan ngoãn gọi tam tỷ một tiếng Tứ phu nhân!
Đừng mơ giành ổ chim tổ!
Đây là đòn phủ đầu dành cho ngươi cũng là một lời cảnh cáo!