Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 259: Không được thất bại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:53:57
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngực phập phồng trong thoáng chốc, Tĩnh Bảo dậm chân, thầm nghĩ: Ngươi sợ vị hôn thê tương lai để bụng, thì đây cũng chẳng cần bận tâm gì.
Lúc , Cố Trường Bình trong xe ngựa, tay dài chân dài, chiếm gần nửa khoang xe.
Tĩnh Bảo bò , dám gần , đành co một góc.
Mắt chẳng nên , ngẩng đầu xong, cúi đầu cũng chẳng , nàng bèn nhắm mắt , giả vờ chợp mắt, dứt khoát chọn cách "mắt thấy, lòng phiền".
“…”
Nàng đúng là lấy bất biến ứng vạn biến.
Cố Trường Bình nheo mắt , theo phản xạ định châm chọc nàng vài câu, môi mấp máy nhưng cuối cùng nuốt hết trong.
Hắn lấy cớ Thái y bận việc để đưa đứa bé tới tiệm t.h.u.ố.c là vì Tô Bỉnh Văn, mà nàng thì khác gì? Tĩnh gia rõ ràng lang trung quen cơ mà.
Mục đích nàng tới đây, e rằng là để xem thử dáng dấp của con gái đang bàn chuyện hôn sự với .
Xe ngựa lăn bánh.
Trong xe tối tăm và yên ắng.
Hai luồng thở hòa nhịp, thời gian dường như ngưng đọng. lúc , Tĩnh Bảo thấy tiếng động.
Là đang rót uống nước.
Trên bàn nhỏ chỉ một chén .
Là của nàng.
Ục ục… Nước trôi môi , lướt qua đầu lưỡi, men theo cổ họng mà chảy xuống.
Yết hầu nhấp nhô lên xuống, là một nét xuân sắc mười phần sinh động.
Tĩnh Bảo cảm thấy vành tai như bốc cháy. Sợ phát hiện, nàng giả vờ thấy tai lạnh, bèn che .
Bất chợt, đỉnh đầu gõ một cái, Tĩnh Bảo ngẩng đầu, buông tay khỏi tai đưa lên xoa trán.
"Tiên sinh đ.á.n.h gì?"
Cố Trường Bình thấy động tác của nàng, dường như nhướng mày: "Vừa lên xe ngủ, tối qua mất ngủ ?"
Nhắc tới chuyện tối qua, tai Tĩnh Bảo đỏ lên.
Nàng “ừ” một tiếng, giọng khàn khàn, mang chút giận dỗi.
Thật tối qua chẳng cần mất ngủ.
Một là vì xúc động; hai là... nàng với đều là đàn ông, giữa đàn ông với , đừng là đặt tay lên đầu gối, ngay cả khoác vai bá cổ như bốn cũng là chuyện thường thấy.
“Vì nghĩ gì mà mất ngủ?” Cố Trường Bình truy hỏi.
“Còn bốn tháng nữa là đến kỳ thi xuân… ... tự tin lắm.”
Tĩnh Bảo thấy sai, tối qua nàng cũng nghĩ đến chuyện kỳ thi, chủ yếu là lo việc khám xét.
Kỳ thi thu năm đó nàng lắm mưu mẹo mới may mắn qua cửa, mà thi xuân thì còn xét gắt gao hơn, nàng sợ công sức sẽ đổ sông đổ bể.
Cố Trường Bình liếc nàng một cái, gì, cúi đầu tiếp tục uống .
Thấy như , Tĩnh Bảo cụp mắt xuống.
“Năm thi xuân cũng chẳng tự tin gì, càng gần ngày, lòng càng hoang mang.” Cố Trường Bình bỗng lên tiếng.
“Tiên sinh học giỏi như thế, cũng lo lắng ?” Tĩnh Bảo chống tay lên đầu gối, cằm tựa lên đó.
“Là thì đều sẽ như ! Tiên sinh từng : xe tới chân núi tự khắc đường, nghĩ nhiều vô ích, cứ hết sức, còn phó mặc trời. Nay lời cho ngươi .”
Đôi mắt một tầng nâu nhạt, khi chăm chú , khí trong xe như cũng nóng dần lên.
Tĩnh Bảo chỉ dám vài giây, vội dời ánh mắt.
Hắn thể phó mặc trời xanh, còn thì . Ta chỉ cho phép bản thành công, thất bại.
*
Dược phường Tạ gia.
Lầu hai, nội y quán.
Tạ Lan cắm mũi kim cuối cùng huyệt, nhẹ nhàng xoay tay. Tô Niệm Mai đau quá la lên: "Đồ lang băm đáng ghét, tránh !"
“Niệm Mai!” Tô Bỉnh Văn quát lớn.
“Cha, nàng châm con!”
Tô Niệm Mai giận dỗi: “Lần cho con uống t.h.u.ố.c đắng, châm chích, cha, cha đòi công bằng cho con! Hu hu...”
“Đừng , đừng !”
Tô Bỉnh Văn cuống lên, luống cuống tay chân dỗ dành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-259-khong-duoc-that-bai.html.]
"Không nữa, còn sẽ ai giúp con rút kim ."
Tô Niệm Mai giật , nước mắt lưng tròng, nín thinh một lúc mới c.ắ.n răng bật : “Ngươi là độc phụ!”
Tạ Lan xổm xuống nó: “Không sai, là độc phụ, chuyên trị những đứa trẻ lời.”
“Ngươi…”
Tô Niệm Mai tức giận mà dám gì, sụt sịt mũi, trừng mắt nàng oán hận.
Tạ Lan mặc kệ ánh mắt căm giận của đứa trẻ. Trẻ con nhà quyền quý phần lớn đều lớn lên trong sự nuông chiều, kiêu ngạo cũng là chuyện dễ hiểu.
Nàng thẳng dậy, nghiêm túc : “Chứng đau bụng của bé chắc là do vận động mạnh bữa ăn, nhất định cẩn thận.”
Tô Bỉnh Văn đến đây lập tức hiểu .
Hôm nay Cố Trường Bình nghỉ phép ở nhà, đưa con tới học, cả buổi sáng hai cha con đóng cửa trong thư phòng. Đứa trẻ giam lâu quá, bữa ăn lập tức chạy nhảy khắp viện.
Nó vốn cưng chiều, lời hầu chẳng bao giờ , ai dám cản, đành để nó chạy mới thành nông nỗi.
“Đa tạ đại phu, vất vả cho nàng !”
“Nên thôi.”
Tạ Lan thản nhiên đáp, đang định thì bỗng như sực nhớ gì: “Vừa nãy đó là ai?”
Tô Bỉnh Văn đang định trả lời, ngờ con trai nhanh miệng hơn: “Là của ! Là bạn nhất của cha , quan to lắm, cả Quốc Tử Giám cũng do thầy quản! Nếu ngươi rút kim cho , sẽ bảo trị tội ngươi! Tội c.h.ế.t đấy!”
“Sao còn im miệng !” Tô Bỉnh Văn quát, sang lộ vẻ áy náy: “Tạ đại phu, thật xin , đứa nhỏ …”
“Người đó là Cố Trường Bình ?” Sắc mặt Tạ Lan thoáng đổi.
Tô Bỉnh Văn im lặng một lúc, đành gật đầu.
“Vậy ngươi là con trai của Tô Thái phó?”
Tô Bỉnh Văn gật đầu nữa.
Sắc mặt Tạ Lan lập tức sa sầm.
Cố phủ là hạng thế nào, Tô phủ là hạng thế nào, bỏ mặc Thái y mời, đến tiệm t.h.u.ố.c nhỏ của nàng khám bệnh?
Nàng rút khăn tay, lau mấy ngón tay lạnh nhạt : “Phiền ông chuyển lời tới Cố đại nhân, rằng Cố phủ là danh môn cao quý, còn Tạ phủ hèn mọn dám trèo cao, xin đừng phí công tới thăm dò gì, dò cũng chẳng hoa .”
Tô Bỉnh Văn đuối lý, đang định giải thích thì Tạ Lan nghiêng , sải bước khỏi nội đường, chỉ để một bóng lưng lạnh lẽo.
“Cha, cha nàng xem…” Tô Niệm Mai lầm bầm.
Lần , Tô Bỉnh Văn trách con nữa.
Với nữ nhi mà , dịu dàng nhu thuận là điều đầu tiên, lễ nghĩa là điều thứ hai. cô nương tuy xinh , y thuật cao, xuất cũng chẳng kém, nhưng quá kiêu ngạo, lời lẽ chẳng nể nang ai.
Chẳng chút dịu dàng ngọt ngào như Uyển Nhi!
Nếu đặt nàng và Cố Trường Bình cạnh …
Không hợp cho lắm!
Tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên, chặn xe ngựa Tĩnh phủ.
“Cố đại nhân!”
Cố Trường Bình khom lưng một chút, vén rèm xe ngoài: “Chuyện gì?”
“Tiểu thiếu gia châm cứu xong và về phủ, đại gia dặn tiểu nhân báo với ngài cứ yên tâm.”
“Ta , bảo với đại gia nhà ngươi, hai hôm nữa sẽ tới thăm Niệm Mai.”
“Vâng!”
Rèm xe buông xuống, mắt Tĩnh Bảo tối sầm. Nàng sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: “Tiên sinh, đứa bé là con của Tô ?”
“Ừ, độc đinh.”
Cố Trường Bình liếc nàng một cái, ánh mắt nhạt.
Tĩnh Bảo vội vàng ngậm miệng, dám thêm.
Em gái của Tô Bỉnh Văn là Tô Uyển Nhi, còn Tô Uyển Nhi là nốt chu sa trong lòng Cố Trường Bình. Nếu Tạ cô nương gả Cố phủ, chẳng sẽ trở thành một vầng trăng sáng bên gối ?
Không trong lòng Cố Trường Bình, yêu trăng sáng nhiều hơn một chút, vẫn nghiêng về nốt chu sa?
Thấy thiết với Tô Bỉnh Văn như , e rằng nốt chu sa vẫn chiếm ưu thế.
Đang rối rắm suy nghĩ, bên ngoài, Cao thúc “hự” một tiếng, xe ngựa dừng .
“Đồ họ Tĩnh gì đó, đây cho !”