Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 26: Tầm Phương Các
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:49
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo trở về thư phòng xuống, thì Triệu thị đích đến tận nơi chúc mừng, mặt mày hớn hở như hoa nở, chuyện hôm giẫm đạp Tĩnh Bảo quên sạch như từng xảy .
“Chúc mừng Thất gia, mừng Thất gia, Thất gia quan lớn , cũng đừng quên nâng đỡ mấy của đấy.”
Lời ai mà chẳng !
Tĩnh Bảo sai A Man rót : “Nhị thẩm, cho dù quan lớn, giữa với cũng nên giúp đỡ lẫn .”
“Thật đúng là đứa trẻ ngoan.”
Triệu thị cố nuốt vị chua trong lòng xuống, cầm lấy chén uống một ngụm, liếc Chu ma ma một cái. Chu ma ma lập tức dâng lên một bọc lụa đựng năm mươi lượng bạc.
“Đây là chút lòng thành của Nhị phu nhân, Thất gia đừng chê ít, cũng đừng thấy tầm thường.”
Mắt Tĩnh Bảo nheo thành một đường, cầm một thỏi bạc lên tay cân đo vài cái: “Đa tạ nhị thẩm, con cháu là thế, càng tầm thường càng thích.”
Triệu thị : “Xem kìa, cái miệng ... dù thích cũng đừng , cháu là sách đàng hoàng cơ mà.”
Tĩnh Bảo , đặt bạc xuống.
Chu ma ma liếc qua bằng khóe mắt, lòng bất chợt rùng . Đôi tay Thất gia , trắng quá mức .
Chủ tớ hai một lát cáo lui. Vừa khỏi sân, nụ mặt Triệu thị gắng gượng nữa, sầm mặt xuống: “Chu ma ma, đến cả Bồ Tát cũng thiên vị!”
Chu ma ma nên đáp , chỉ nghiến răng : “Chỉ thể trách ông trời mù mắt!”
…
Chân Triệu thị , chân Đỗ Ngọc Mai tới.
Ngoài ba mươi lượng bạc mừng , còn hai bộ áo quần mới toanh. Vải là tơ lụa Tô Châu, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, qua là đồ bằng cả tấm lòng.
“Không thứ gì quý giá, Thất gia ráng mặc tạm.”
Tĩnh Bảo miệng cảm ơn, vô tình liếc sắc mặt của Đỗ Ngọc Mai. Sắc mặt vàng, bọng mắt sưng nhẹ, là đêm qua .
Tĩnh Bảo thở dài trong lòng.
Làm dâu mà mấy năm sinh con, dù nhà đẻ quyền thế đến , thì cuối cùng cũng chẳng còn khí thế.
Huống chi Triệu thị dễ chung sống. Thấy con dâu nửa năm động tĩnh, bèn nhét phòng con trai.
Nếu mấy tiểu cũng thai, thì e là vị trí chính thất của Đỗ Ngọc Mai chẳng giữ .
Cách một gian phòng, là quan hệ chị dâu em chồng, Tĩnh Bảo tiện nhiều, bèn sai A Man lấy ít tổ yến mà đại tỷ gửi tới khi , chia một phần lễ đáp, nhờ Đỗ Ngọc Mai mang về.
Đỗ Ngọc Mai về đến phòng, lặng lẽ bọc tổ yến, hai hàng lệ nóng từ từ lăn xuống.
…
Ban đầu Tĩnh Bảo thu xếp hành lý, chuẩn hồi phủ, nào ngờ tính bằng trời tính, e là ở kinh thành lâu dài.
Đang bận túi bụi thì nha đến báo, đại tiểu thư và đại cô gia về.
Tĩnh Bảo gương mặt tươi rạng rỡ của đại tỷ, than nhẹ: “Sao đợi mai hẵng tới, lúc gấp gáp gì, chỗ còn đang bừa bộn thế .”
Tĩnh Nhược Tố mắng yêu: “Chuyện vui của , đợi tới mai? Tỷ hận thể mọc cánh bay về ngay chứ.”
“Đại tỷ mừng quá .” Ngô tỷ phu bên cạnh đùa: “A Bảo , chúc mừng nhé. Vào Quốc Tử Giám học hành cho , nhất định đỗ cao.”
Tĩnh Bảo đáp: “Nhờ lời lành của tỷ phu, A Bảo sẽ cố gắng hết sức.”
“Cố gắng gì chứ!”
Tĩnh Nhược Tố trợn mắt với chồng, : “Ra ngoài , để chị em chúng chuyện riêng một chút.”
“Chuyện riêng để , Tĩnh Thất , , tụi uống rượu!”
Tiếng dứt, rèm vén lên, Lục Hoài Kỳ bước , tươi lộ cả hai hàm răng trắng: “Ngô tỷ phu cũng ở đây , , cùng nhé, hôm nay chúc mừng Tiểu Thất thật hoành tráng mới !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-26-tam-phuong-cac.html.]
Ngô Thành Cương lập tức hào hứng: “Lần chủ, ăn lẩu dê, uống rượu thanh hoa phía Nam, say về!”
Nói , hai để Tĩnh Bảo từ chối, mỗi một bên lôi Tĩnh Bảo .
Tĩnh Bảo đầu, khổ với Tĩnh Nhược Tố: “Đại tỷ, chuyện riêng để hãy , đây.”
Tĩnh Nhược Tố giậm chân tức giận: “Ngô Thành Cương, đừng hư ! A Bảo, uống nhiều, về sớm đó!”
Lục Hoài Kỳ ha ha: “Biểu tỷ , về sớm thì , đàn bà con gái đừng xen !”
Tĩnh Nhược Tố nghiến răng, sang A Man: “Lần thấy biểu thiếu gia tới phủ, cứ đ.á.n.h thẳng ngoài cho , đúng là tên phá phách, bám chịu buông.”
A Man gật đầu như gà mổ thóc.
Tĩnh Nhược Tố liếc mắt hiệu với nha cận, nha lập tức lui khỏi thư phòng. A Man thấy bèn hỏi: “Đại tiểu thư chuyện ?”
Tĩnh Nhược Tố hạ giọng: “A Bảo… kinh nguyệt ?”
A Man lắc đầu: “Vẫn , nhưng nô tỳ thấy chắc sắp . Gần đây n.g.ự.c Thất gia phát triển nhanh, thường xuyên kêu siết đau.”
Tĩnh Nhược Tố lo lắng: “Vào Quốc Tử Giám học ở nội trú, là con gái, thể theo , đây?”
A Man cũng đang đau đầu chuyện : “Hay là... nô tỳ cũng cải nam trang lẻn ?”
Tĩnh Nhược Tố chọc trán nàng: “Chủ tớ các ngươi mấy lời vớ vẩn, tức c.h.ế.t mất!”
A Man nịnh: “Đại tiểu thư mà tức c.h.ế.t thì Thất gia chắc lột da nô tỳ mất. Người đừng lo, thực Lý ma ma sớm dẫn một tên nhóc lanh lợi từ phương Nam tới , tên là Nguyên Cát.”
Mắt Tĩnh Nhược Tố sáng lên: “Có đáng tin ?”
A Man đáp: “Là trong trang viện hồi môn của phu nhân, tất nhiên là đáng tin. Thêm cả ca ca của nô tỳ nữa, chắc sẽ xảy chuyện gì.”
Lòng Tĩnh Nhược Tố chùng xuống.
Từ sớm sắp đặt ở trang viện, định để A Bảo con trai cả đời thật ?
…
Chỗ ăn uống là ở Tầm Phương Các.
Tĩnh Bảo xuống lập tức nhận nơi căn bản nơi ăn lẩu.
Sân một sân khấu nhỏ hình vuông, đang diễn Mẫu Đơn Đình, còn sân lờ mờ vang lên tiếng của các kỹ nữ.
Nàng sang Ngô Thành Cương đang gọi rượu gọi món, trong lòng cảm thấy khó chịu. Nếu đứa em vợ như nàng ở đây, e là bữa tiệc dọn hẳn phía .
Rượu thịt trái cây nhanh bày lên, còn pha cả Lục An Lão Quân Mai hảo hạng.
Ba đang chuẩn ăn uống, thì một tiểu nhị bưng rượu đến: “Vị nào là Tĩnh Thất gia?”
Tĩnh Bảo đáp: “Là !”
Tiểu nhị đặt bình rượu lên bàn: “Có nhờ mang bình rượu đến cho Thất gia, xin nhận lấy.”
Tĩnh Bảo cau mày: “Xin hỏi tiểu , là ai gửi đến ?”
Tiểu nhị đưa tay chỉ về phía xa: “Là vị gia bên !”
Tĩnh Bảo sang, ai khác, chính là Thạch Thuấn. Bên cạnh gã là một đàn ông to cao vạm vỡ, vóc khôi ngô, diện mạo phần giống Thạch Thuấn.
Lục Hoài Kỳ cũng trông thấy, “bốp” một tiếng ném đũa xuống: “Thằng khốn, còn dám gửi rượu tới đây!”
“Biểu , đừng kích động!”
Ngô Thành Cương hoảng hốt giữ chặt . Lục Hoài Kỳ vùng , chỉ nghiến răng ken két.
“Có qua mà là bất lịch sự!”
Tĩnh Bảo đột nhiên chỉ đĩa chân giò kho bàn, : “Đi, mang món qua cho họ, bảo là lễ đáp của Thất gia.”