Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 265: Thọ sáu mươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:03
Lượt xem: 183

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chớp mắt đến ngày thọ sáu mươi của của lão Hầu gia.

Hôm đó khéo là ngày nghỉ, Tĩnh Bảo dậy sớm như thường lệ để sách.

Một canh giờ , A Man ôm một bộ áo quần mới bước , là một chiếc áo dài lụa Hàng Châu màu lam biếc, thêu hoa mai khắp .

Cả bộ đều do các thợ thêu ở hiệu vải Tĩnh gia , từ chất liệu đến đường kim mũi chỉ đều đến từ phương Nam.

Người "Phật cần mặc cà sa, cần áo quần ", A Man vị Thất gia mắt, thầm thở dài trong lòng: càng lớn càng nổi bật.

Tĩnh Bảo học ở Quốc Tử Giám, nửa tháng gặp Tam tỷ, bèn đến phòng nàng ăn sáng.

Tĩnh Nhược Tụ đang ở cửa sổ, trêu đùa con gái giường đất, thấy Tĩnh Bão đến thì vội bảo bà v.ú bế con bé .

Tĩnh Bảo ôm lấy khuôn mặt nhỏ xíu của cháu gái, hôn “chụt chụt” hai cái mới chịu buông .

Lúc , nhà bếp bưng hộp thức ăn đến, yến sào, bánh phục linh mới, sủi cảo trong suốt, bánh ngàn lớp... bày đầy một bàn.

Theo lý thì bữa sáng của Tĩnh Nhược Tụ giống với nhà họ Phó, nhưng A Man thấy đồ ăn nhà họ Phó đơn giản quá, bèn sai nhà bếp riêng mỗi ngày chuẩn một phần tinh xảo riêng cho Tam cô nương, tiền thì lấy từ sổ sách Tĩnh gia.

Ăn một nửa, Phó Tứ gia vén rèm bước , thấy em vợ đang , bèn : “Tối qua thức khuya sách, sáng dậy trễ mất, A Bảo cũng ở đây ?

“Chào tỷ phu!” Tĩnh Bảo : “Đêm qua sách gì ?”

“Cũng chỉ là Tứ thư, Ngũ kinh thôi.”

A Man âm thầm trợn mắt.

Tam cô gia coi là ngốc chắc. Một bên ôm tiểu Vệ di nương, bên là nha thông phòng, , mà cũng gọi là sách ?

Tĩnh Nhược Tụ vội sai nha thêm bát đũa, đang định dậy thì Tĩnh Bảo giữ : “Đệ ăn no , Tam tỷ, tỷ và tỷ phu cứ dùng tự nhiên.”

“Hôm nay nghỉ, A Bảo định ?”

“Lão Hầu gia mở thọ yến sáu mươi, cháu trai gửi mời, đến dập đầu chúc thọ ông .”

“Vào Quốc Tử Giám đúng là thật, thể quen bao nhiêu là nhà quyền quý. Bọn quen cũng chẳng đường nào.” Phó Tứ gia đầy ẩn ý.

Tĩnh Bảo chỉ , cúi đầu, để A Man giúp khoác áo choàng.

Phó Tứ gia thấy em vợ đón lời, trong lòng bực.

Hắn đến kinh thành để học hành thi cử, tuy cũng bái sư học đạo, nhưng so với đám giám sinh trong Quốc Tử Giám thì chẳng khác gì con thứ so với con đích, cùng một cha sinh nhưng đãi ngộ thì khác hẳn.

Hắn cũng quen vài công tử nhà quyền quý, để nhờ cậy chút gì quan trường.

Ánh mắt quét qua, thấy bàn yến sào, Phó Tứ gia vội : “Nhược Tụ, mang một phần cháo yến sào cho Vệ di nương?

Tĩnh Nhược Tụ biến sắc, đồng ý cũng khó, mà từ chối cũng xong.

Tĩnh Bảo liếc nhẹ, : “A Man, bảo nhà bếp thêm một phần cho Vệ di nương.”

Mắt A Man trợn to tức thì.

“Một phần hai lượng bạc đấy! Giờ yến sào đắt lắm, đây là phần chị cả bớt phần mới để cho Tam cô nương ăn!”

Tĩnh Bảo nhướng cằm: “Đi , Vệ di nương là rộng rãi thế cơ mà, nỡ tiếc hai lượng bạc chứ?”

“Dạ, nô tỳ ngay!”

A Man lanh lẹ, quên xỉa xói Phó Tứ gia một câu: “Tam cô gia, ngài thêm một phần ? Nể mặt Tam cô nương, nô tỳ lấy tiền ngài !”

Mặt Tam cô gia đỏ bừng.

A Man trong lòng "phì" một tiếng.

Loại sách gì đây? Ở nhờ thì , còn luôn chiếm lợi. Bất cứ cái gì đưa cho Tam cô nương, đều chia cho Vệ di nương một phần.

Dựa cái gì?

“Con nha đầu , ăn cái kiểu gì thế hả!” quát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-265-tho-sau-muoi.html.]

Tĩnh Bảo nghiêm giọng: “Thôi thì thêm một phần nữa, đưa cho Đại ca và Đại tẩu.”

“Tính tiền ?” A Man nháy mắt hiệu với gia .

Tĩnh Bảo giả vờ gõ hai cái lên đầu nàng, nghiêm mặt: “Con nha đầu chỉ nghĩ đến tiền! Đại ca, Đại tẩu đối xử với chúng như , gì tiền với bạc, còn nhanh !”

Rồi đầu với Phó Tứ gia: “Tỷ phu, đừng chấp nhặt với một nha đầu, nàng ăn kiêng nể, là chiều hư !”

Phó Tứ gia gắp một chiếc sủi cảo trong suốt, bỏ miệng nhai nghiến.

Hừ, ở nhờ nửa tháng , thấu , cái tên em vợ như đàn bà, bụng nhỏ mọn.

Cho Vệ di nương một phần thì ?

Người sinh cho nhà họ Phó hai đứa con trai, công lao thế mà, Tĩnh gia thiếu gì mấy đồng bạc ?

Xe ngựa treo rèm bông dày, dằn xóc suốt một canh giờ mới đến phủ Định Bắc hầu.

Xe dừng , Tĩnh Bảo xuống ngay. A Nghiễn và Nguyên Cát thấy lạ, sang .

A Nghiễn gọi: “Gia?

Tĩnh Bảo khoát tay hiệu đừng gì.

Lại đợi thêm chốc lát, nàng mới hồn, dặn: “Cử đến phủ Hải An dò hỏi xem Tam cô gia dạo gần đây qua với ai, danh tiếng trong phủ Hải An thế nào?”

“Gia, đột nhiên điều tra ?”

“Cảm thấy đổi . Trước đây mới cưới Tam tỷ, tuy giỏi giang gì, nhưng cũng đến mức khiến ghét. Còn quan tâm vợ. Sao gặp , đến cũng tát cho mấy bạt tai?”

A Nghiễn bật trả lời: “Vâng ạ!”

Tĩnh Bảo lúc mới vén rèm xuống xe.

Trước cửa phủ, đại môn rộng mở, dán đôi câu đối đỏ ánh vàng, pháo đỏ treo cao, đến cả cổ hai con sư tử đá cũng đeo nơ đỏ chói.

Nam cửa chính, nữ cửa phụ.

Người đón khách ở cửa là Nhị thúc của Từ Thanh Sơn, Từ Bình. Hắn thấy Tĩnh Bảo từ xa tới, trong lòng rúng động.

Hơn một năm gặp, tên nhóc càng ngày càng thế nhỉ?

Chả trách cháu cứ mê mẩn nó, nhiệt tình mà chỉ nhận lạnh nhạt.

Tĩnh Bảo đến gần, đưa mời, hành lễ kính cẩn với Từ Bình: “Thanh Sơn thường nhắc đến Nhị thúc, bảo thúc thế thế nọ, bọn con cứ tưởng là đùa. Hôm nay gặp mới Thanh Sơn còn nhẹ, một năm gặp, Nhị thúc trẻ trung uy phong hơn xưa nhiều, khí thế lẫm liệt!

Tên nhóc bôi mật lên miệng chắc? Sao chuyện ngọt thế!

Từ Bình lập tức ưỡn ngực, hóp bụng, ngẩng đầu... cảm thấy tên nhóc cũng chẳng bằng lúc trẻ!

Người tử tế thì thể đánh, ông trả lời: “Vào , đừng câu nệ.”

“Cảm ơn Nhị thúc, con xin . Ngoài gió lớn, chỗ âm, thúc nên phía nắng, kẻo cảm, thẩm thẩm lo.”

He he he!

Từ Bình nghĩ bụng: gió lạnh cả buổi, ai thèm nhắc lấy một câu, chỉ tên nhóc để ý .

Chỉ tiếc!

Nếu nó là con gái, cưới về cháu dâu thì mấy.

“Đồ ẻo lả! Đứng !”

Từ Bình thốt , hối hận tát một cái.

Tất cả tại Từ Thanh Sơn, suốt ngày gọi nó là "ẻo lả" nọ, giờ cũng quen miệng gọi theo.

Tĩnh Bảo lon ton chạy : “Nhị thúc còn dặn gì ạ?”

Từ Bình nàng một cái, hạ giọng: “Hôm nay nhà Cẩm Hương Bá cũng tới, ngươicẩn thận đấy.”

 

Loading...