Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 266: Đại thọ sau mươi 2

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:04
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Từ Bình xong, ông lạnh nhạt dời ánh mắt , buồn để ý đến Tĩnh Bảo nữa, sang vui vẻ với các vị khách nam khác.

sự nặng nề trong lời khiến Tĩnh Bảo cảm giác như cả phủ Cẩm Hương Bá chuẩn sẵn d.a.o chặt để g.i.ế.c .

Oan thật đấy!

Trong lòng, Tĩnh Bảo âm thầm khinh bỉ sự yếu mềm của bản , đúng nên khuất phục uy thế của Cao mỹ nhân.

Đáng lẽ nên sống c.h.ế.t cũng đến mới !

Nàng theo tiểu đồng dẫn đường trong.

Lần Hầu phủ là leo tường lúc nửa đêm, hôm nay quang minh chính đại từ cổng lớn, Tĩnh Bảo mới nhận Hầu phủ thật sự phú quý xa hoa, ngay cả cửa sổ, cột hành lang cũng đều mạ vàng, vẽ hoa.

So với Tĩnh phủ ở Lâm An, quả là hơn chỉ một hai bậc.

Cũng chẳng trách mắt Từ Thanh Sơn mọc đỉnh đầu, ngoài Cao Triều thì chẳng coi ai gì.

Tĩnh Bảo ngoảnh đầu A Nghiễn và Nguyên Cát.

Hai lập tức hiểu ý, gia đang bảo họ hôm nay cẩn thận, phủ Định Bắc Hầu trông thế , chắc chắn là khách quý, chớ đụng ai nên đụng.

“Tiểu Thất!”

Lục Hoài Kỳ?

Mắt Tĩnh Bảo sáng rỡ, vội vẫy tay với tới: “Biểu ca cũng đến ? Còn cữu cữu ?”

“Bị giữ chân ở ngoài cổng . Ta từ xa thấy giống ngươi…” Lục Hoài Kỳ đến đây bỗng khựng : “Sao ngươi đến đây?”

“Từ Thanh Sơn gửi thiệp mời cho .”

Lục Hoài Kỳ gì. Một lúc mới cất lời: “Nghe dạo ngươi cháu gái Cẩm Hương Bá chặn giữa phố?”

là chuyện truyền khỏi cửa, chuyện thì vang xa ngàn dặm.

Tĩnh Bảo nhăn mặt: “Cũng gì to tát, là nàng hiểu lầm thôi.”

“Thế hôm nay ngươi cẩn thận, cứ ở gần . Bị nhà Cẩm Hương Bá để mắt đến chuyện chơi !”

Tim Tĩnh Bảo thót : “Biểu ca, nhà đó vô lý thế ? Ta chọc gì họ !”

Lục Hoài Kỳ búi tóc đỉnh đầu nàng, vẻ mặt như đang : Tiểu Thất , ngươi vẫn còn ngây thơ lắm.

Phủ Cẩm Hương Bá và phủ Định Bắc Hầu đều khởi nghiệp giống , nhờ theo Thái Tổ hoàng đế chinh chiến lập công mà phong tước.

Khi luận công ban thưởng, công lao nhà họ Diệp thấp hơn một chút nên chỉ phong Bá phủ, kém một bậc.

Đời của Cẩm Hương Bá, thê ai nấy đều mắn đẻ, sinh con trai, lấy một đứa con gái.

Con trai nhiều bắt đầu mong một đứa con gái.

Cũng là cơ duyên, một lão Cẩm Hương Bá xa, đường nhặt một bé gái hấp hối.

Bé gái đó mắc bệnh đậu mùa, gia đình ruồng bỏ, lẽ sống nổi. Ai ngờ lão Cẩm Hương Bá động lòng trắc ẩn, đem bé về nhà, mời thái y chữa khỏi bệnh, còn nhận con nuôi, đặt tên là Diệp Xảo.

Diệp Xảo lớn lên bình an đến năm mười sáu tuổi mà chẳng ai đến hỏi cưới, vì khi mắc đậu mùa mặt để đầy sẹo rỗ, đến dọa , còn tính tình đanh đá.

lúc đó, con trai cả của lão Cẩm Hương Bá cưới nàng vợ.

Lão xong thấy quá , dù cũng ruột thịt, nước phù sa chảy ruộng ngoài, thế là thành hôn luôn, để tước vị cho con cả kế thừa.

là cái gì cũng cả.

Diệp thị dữ, nhưng Cẩm Hương Bá si mê nàng, đến cả… nàng đ.á.n.h rắm cũng ngửi thấy thơm.

Nghe một hai đến tiệm trang sức mua đồ, Diệp thị thấy chiếc vòng tay ngọc trắng đặt , bèn giật lấy đeo luôn.

Chiếc vòng đó dễ đeo mà khó tháo, Cẩm Hương Bá sợ đau vợ yêu, bèn ném một tờ ngân phiếu cùng nghênh ngang rời như cướp.

Diệp thị sinh cho ông bốn con trai, Diệp Quân Chỉ là nàng con gái út của hai . Lễ đầy tháng còn tổ chức long trọng hơn cả bốn trai.

Định Viễn Hầu dẫn cả nhà đến uống rượu mừng, Diệp thị thấy Từ Thanh Sơn lúc nhỏ mang vẻ khí, lập tức sinh lòng yêu thích, thuận miệng chuyện đính ước cho hai nhà.

Định Viễn Hầu chỉ trừ.

?

Trên đầu còn bốn ông vợ , vợ chồng cãi một câu mà bốn kéo đến c.h.é.m thật thì gay go, nên ông lập tức lảng tránh.

Diệp thị thì nhớ mãi quên, từ nhỏ khen ngợi Từ Thanh Sơn ngớt với con gái.

Lời vô tình, ý.

Khi Diệp Quân Chỉ mới ba tuổi, buông lời khí phách: lấy ai ngoài Từ ca ca!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-266-dai-tho-sau-muoi-2.html.]

Bốn trai phía cũng tích cực vô cùng, gặp Từ ca ca là trái một câu “em rể”, một câu “em rể”, khiến Từ ca ca tức đến mức về thấy nhà họ Diệp là tránh xa trăm mét.

“Tiểu Thất , dọa ngươi , cái nhà đó…”

“Cái nhà đó ?”

“…”

Tĩnh Bảo theo ánh mắt Lục Hoài Kỳ...

Chỉ thấy cách đó mấy trượng, bốn đàn ông oai phong lẫm liệt đang đồng loạt nàng:

Một giơ nắm đ.ấ.m to như quả tạ về phía nàng;

Một sờ chuôi kiếm bên hông;

Một động tác giương cung b.ắ.n tên;

Người còn quẹt tay ngang cổ, miệng còn phát tiếng “rắc!”

Tĩnh Bảo khoanh tay, mặt mũi ngơ ngác: “Biểu ca, họ là bốn nhà họ Diệp ?”

Lục Hoài Kỳ tức đến run rẩy cả .

Anh em ác độc!

Thật là độc quá mất!

Tĩnh Bảo thấy tình hình như thì còn gì hiểu nữa, bèn bước nhanh đến mặt bốn , thi lễ một cái, lành: “Bốn vị ca ca, rõ với Diệp tiểu thư , sở thích đó , bình thường, mong các vị đừng hiểu lầm.”

Đại ca họ Diệp lạnh lùng: “Ai ngươi thật ?”

Nhị ca hừ một tiếng: “Nhìn cái mặt thư sinh ẻo lả là thứ tử tế gì !”

Tam ca bĩu môi: “Tránh xa chút, đừng để bẩn mắt .”

Tứ ca thì lộ cảm xúc: “Ta thấy nhà cũng nên cân nhắc tên họ Tĩnh một chút.”

Ba còn đồng thanh: “Vì ?”

Tứ ca thản nhiên trả lời: “Từ Thanh Sơn thì tụi đ.á.n.h , còn thì… tay chân mềm yếu, hai vợ chồng cãi , thể đ.á.n.h c.h.ế.t luôn!”

Tĩnh Bảo cơn sốc cực độ lập tức đầu bỏ chạy.

Quả nhiên nàng còn non nớt lắm!

Người nhà họ Diệp đúng là đầu óc giống thường.

là quá hung hãn!

...

Bị bốn em nhà họ Diệp chặn chân như nên đến lúc hai chính đường thì muộn.

Trong chính đường đầy đến chúc thọ lão hầu gia đó. Giữa một căn phòng đông đúc, Tĩnh Bảo lập tức thấy Cố Trường Bình đang ở góc.

Hắn mặc áo dài tròn cổ màu đen viền xanh lam thêu hoa, đang chuyện với Tô Bỉnh Văn bên cạnh.

Hình như cảm nhận ánh mắt tới, ngẩng đầu lên.

Bốn mắt chạm , Tĩnh Bảo lập tức nhe răng , gọi: “Tiên sinh, chào buổi sáng!”

Đường nét lông mày và môi của Cố Trường Bình đổi, dường như ngay giây phút thấy lời nàng, nét mặt cũng dịu đôi chút.

Hắn gật đầu với nàng.

“Học trò của ngươi, trông tuấn tú đấy!” “Tô Bỉnh Văn theo ánh mắt Cố Trường Bình.

“Người Giang Nam.”

“Dáng vẻ cũng !”

“Cũng tạm.”

“Ngươi đối với … hình như khác?”

Cố Trường Bình ngoái đầu : “Khác ở ?”

Tô Bỉnh Văn chỉ mặt : “Ở đây !”

“Ngươi nhầm .”

Tô Bỉnh Văn: “…”

Phía , Tề Lâm trọn từng chữ của cuộc đối thoại giữa hai , trong lòng gào thét như sông Hoàng Hà vỡ đê...

Gia ơi, dối mà chẳng thèm soạn trời?!

 

Loading...